Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2018

Những ngày đầu lên Trỗi - Sử Bình



Tôi nhớ, khoảng cuối 1965, má đưa tôi qua Lý Nam Đế để tập trung lên Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi. Chả là má có mấy người bạn chung đơn vị từ thời chưa đi tập kết, đã có con gởi lên Trường từ những đợt trước (Hoàng Anh và Y Nam...), nên quyết định cũng cho tôi học Trường này. Chiều tà, xe quân sự phủ bạt kín mít chở chúng tôi - gồm một số anh em thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau, lứa của tôi là nhỏ nhất - lên Trường.

Xe chạy trong đêm không bật đèn pha, chỉ có đèn gầm lờ mờ. Chiến tranh mà, xóc, đường tối đen như mực, hé bạt nhìn ra cũng chả thấy được gì. Chúng tôi ngồi trên xe khoảng chục người. Tất cả đều im lặng, không ai nói với ai một lời nào, mỗi người đều theo đuổi dòng suy nghĩ riêng của mình. Ai cũng bắt đầu cảm thấy nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ nơi thân thuộc đã từng sống...

Xe chạy mãi rồi cũng dừng lại. Một chú bộ đội trong nhóm hộ tống xuống sau xe đọc vài cái tên trong danh sách xuống xe, về nơi đóng quân. Xe lại đi tiếp, nhóm của tôi là nhóm thứ hai xuống xe, những người còn lại tiếp tục lên đường...

Mấy đứa nhi đồng chúng tôi đeo hành lý được lệnh đi theo người dẫn đường. Hành quân bộ dọc con đường mòn lờ mờ quanh co, có lúc là đường đồi, có đoạn là bờ ruộng và cả xắn cao quần lội qua suối... Đi mãi khi đã thấm mệt, cuối cùng cũng đến nơi. Chú bộ đội dẫn đường nói nhỏ:
- Tất cả nhẹ nhàng, không làm ồn ảnh hưởng đến những người khác đang ngủ.

Chú thắp lên một ngọn đèn dầu phòng không, ánh sáng leo lét chiếu qua cái lỗ nhỏ trên thân đèn. Tôi kịp nhận ra mình đang đứng trong một lớp học (chính xác hơn là một cái lán), vì có bàn ghế, nền nhà bằng đất, vách đất, mái lợp tre và lá cọ. Người dẫn đường tiếp tục:
- Đêm nay tạm thời các em ngủ ở đây, sáng mai sẽ bố trí sắp xếp sau.

Mấy đứa nhỏ chúng tôi chả ai bảo ai đều cùng xúm lại kê bàn sát vào nhau làm giường ngủ tạm.
Nằm trên bàn, không màn, không chăn chiếu... Cái lạnh của vùng trung du những tháng cuối năm, rồi muỗi và nỗi nhớ nhà, nhớ phố cũng không ngăn nổi giấc ngủ chập chờn. Chỉ bực nhất hai cái chân lội suối còn ướt chưa khô nên lạnh quá.

Tờ mờ sáng tôi thức dậy, nhìn xung quanh thấy 4 - 5 đứa trạc tuổi mình đang say sưa ngủ, những khuôn mặt lạ, chả quen đứa nào. Mà sao hai cái chân vẫn chưa khô? Ngồi trên bàn, tôi nhìn xuống chân, thấy bê bết máu, dính đầy cả trên bàn, một con đỉa trâu to như ngón chân cái người lớn đang lủng lẳng ở bắp chân, khiếp quá. Chắc lúc đêm lội qua suối nó đã kịp bám vào. Vội vàng nhảy xuống đất, tôi tìm nhặt một cái que ra sức gạt con đỉa ra. Máu chảy hoài, chả có bông băng gì, tôi chạy ra ngoài vặt vài cái lá dại nhai nát, đắp vào vết cắn. Một lúc sau, may thay máu cũng ngưng chảy. Vậy là qua được đêm đầu tiên ở Trường Trỗi. Thật kinh khủng!

Bên ngoài, tôi quan sát xung quanh, đúng là nơi đây toàn đồi núi. Mùi đất và mùi lá rừng rất lạ, nồng nồng, hăng hắc. Tiếng những con gì đó kêu to lắm, chắc là tiếng chim hay thú. Tiếng nước chảy róc rách dưới khe, bên kia những lùm cây rậm rạp... Buồn thê lương!
Gần đó cũng có một cái lán lợp lá nữa, chắc là nhà ở tập thể.

Rồi mọi người cũng dần thức dậy. Lũ "lính" cũ mặc quân phục, cười nói, lom lom nhìn bọn lính mới chúng tôi bàn tán. Lát sau, một chú bộ đội đến dẫn chúng tôi đi sang một khu vực khác, cách đó vài trăm mét. Sau này khi đã quen tôi mới biết chúng tôi được bố trí ở chung nhà với Thầy Trường - CTV Đại đội và Thầy Ninh - Đại đội trưởng.

Những ngày sau, lũ lính mới chúng tôi được cấp phát quân trang, chăn màn, xúng xính quân phục mới và cả cái bát sắt tráng men B52. Rồi học dần Điều lệnh của Trường, tác phong Quân đội, nội vụ buổi sáng, giờ giấc học tập, ăn, ngủ, vệ sinh, sinh hoạt v.v. Chúng tôi lên sau nên còn phải học đuổi các bạn lên trước.

Nhiều đứa bạn mới lên vẫn nhớ nhà, trốn ra chỗ vắng ngồi khóc một mình. Tôi thì không khóc, quen dần với cuộc sống và nề nếp mới. Một thời gian ngắn sau tôi đã quen thân được các bạn mới trong lớp mình và cả các lớp khác. Cuộc sống thiếu thốn, gian khổ ở trên Trường: không có chỗ đi chơi, tối không có điện, không có quà vặt như ở nhà... cũng dần quen. Chuyện học hành, sinh hoạt hàng đêm, tập hành quân, tự làm hầm tránh máy bay, lấy củi, vác gạo, sinh hoạt tập thể... lũ bộ đội nhi đồng mới cao chừng mét mốt, mét hai sau ít ngày ở trên Trường chả có thời gian mà nghĩ đến khổ đến buồn nữa.

Tôi ấn tượng và nhớ nhất hình ảnh Thầy Trường với đôi tai cực thính luôn phát hiện ra máy bay địch trước mọi người để đánh kẻng báo động cho các trò xuống hầm an toàn, kịp thời. Những buổi trưa, Thầy ngồi đó còng lưng xuống, dùng kim khâu bắt từng con cái ghẻ nhỏ xíu trên bàn tay của các trò. Nhiều bạn gọi Thầy là bố, xưng con đầy thân mật...

Những ngày đầu tôi trở thành học sinh Trường Trỗi là như thế. Nhớ lắm và tự hào về một thời "sinh ra trong khói lửa", mới đó mà đã hơn nửa Thế kỷ rồi! Các Thầy của tôi, các bạn tôi ngày xưa, nay đầu đã bạc, thành ông, thành bà và nhiều người đã không còn nữa. Nhưng tôi tin rằng mọi người cũng như tôi vẫn nhớ như in, mọi chuyện như mới xẩy ra ngày hôm qua thôi! Phải không các bạn?

Tháng 10/2018

FB Sử Bình - 2 tháng 11, 2018



Tôi nhớ, khoảng cuối 1965, má đưa tôi qua Lý Nam Đế để tập trung lên Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi. Chả là má có mấy người bạn chung đơn vị từ thời chưa đi tập kết, đã có con gởi lên Trường từ những đợt trước (Hoàng Anh và Y Nam...), nên quyết định cũng cho tôi học Trường này. Chiều tà, xe quân sự phủ bạt kín mít chở chúng tôi - gồm một số anh em thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau, lứa của tôi là nhỏ nhất - lên Trường.

Xe chạy trong đêm không bật đèn pha, chỉ có đèn gầm lờ mờ. Chiến tranh mà, xóc, đường tối đen như mực, hé bạt nhìn ra cũng chả thấy được gì. Chúng tôi ngồi trên xe khoảng chục người. Tất cả đều im lặng, không ai nói với ai một lời nào, mỗi người đều theo đuổi dòng suy nghĩ riêng của mình. Ai cũng bắt đầu cảm thấy nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ nơi thân thuộc đã từng sống...

Xe chạy mãi rồi cũng dừng lại. Một chú bộ đội trong nhóm hộ tống xuống sau xe đọc vài cái tên trong danh sách xuống xe, về nơi đóng quân. Xe lại đi tiếp, nhóm của tôi là nhóm thứ hai xuống xe, những người còn lại tiếp tục lên đường...

Mấy đứa nhi đồng chúng tôi đeo hành lý được lệnh đi theo người dẫn đường. Hành quân bộ dọc con đường mòn lờ mờ quanh co, có lúc là đường đồi, có đoạn là bờ ruộng và cả xắn cao quần lội qua suối... Đi mãi khi đã thấm mệt, cuối cùng cũng đến nơi. Chú bộ đội dẫn đường nói nhỏ:
- Tất cả nhẹ nhàng, không làm ồn ảnh hưởng đến những người khác đang ngủ.

Chú thắp lên một ngọn đèn dầu phòng không, ánh sáng leo lét chiếu qua cái lỗ nhỏ trên thân đèn. Tôi kịp nhận ra mình đang đứng trong một lớp học (chính xác hơn là một cái lán), vì có bàn ghế, nền nhà bằng đất, vách đất, mái lợp tre và lá cọ. Người dẫn đường tiếp tục:
- Đêm nay tạm thời các em ngủ ở đây, sáng mai sẽ bố trí sắp xếp sau.

Mấy đứa nhỏ chúng tôi chả ai bảo ai đều cùng xúm lại kê bàn sát vào nhau làm giường ngủ tạm.
Nằm trên bàn, không màn, không chăn chiếu... Cái lạnh của vùng trung du những tháng cuối năm, rồi muỗi và nỗi nhớ nhà, nhớ phố cũng không ngăn nổi giấc ngủ chập chờn. Chỉ bực nhất hai cái chân lội suối còn ướt chưa khô nên lạnh quá.

Tờ mờ sáng tôi thức dậy, nhìn xung quanh thấy 4 - 5 đứa trạc tuổi mình đang say sưa ngủ, những khuôn mặt lạ, chả quen đứa nào. Mà sao hai cái chân vẫn chưa khô? Ngồi trên bàn, tôi nhìn xuống chân, thấy bê bết máu, dính đầy cả trên bàn, một con đỉa trâu to như ngón chân cái người lớn đang lủng lẳng ở bắp chân, khiếp quá. Chắc lúc đêm lội qua suối nó đã kịp bám vào. Vội vàng nhảy xuống đất, tôi tìm nhặt một cái que ra sức gạt con đỉa ra. Máu chảy hoài, chả có bông băng gì, tôi chạy ra ngoài vặt vài cái lá dại nhai nát, đắp vào vết cắn. Một lúc sau, may thay máu cũng ngưng chảy. Vậy là qua được đêm đầu tiên ở Trường Trỗi. Thật kinh khủng!

Bên ngoài, tôi quan sát xung quanh, đúng là nơi đây toàn đồi núi. Mùi đất và mùi lá rừng rất lạ, nồng nồng, hăng hắc. Tiếng những con gì đó kêu to lắm, chắc là tiếng chim hay thú. Tiếng nước chảy róc rách dưới khe, bên kia những lùm cây rậm rạp... Buồn thê lương!
Gần đó cũng có một cái lán lợp lá nữa, chắc là nhà ở tập thể.

Rồi mọi người cũng dần thức dậy. Lũ "lính" cũ mặc quân phục, cười nói, lom lom nhìn bọn lính mới chúng tôi bàn tán. Lát sau, một chú bộ đội đến dẫn chúng tôi đi sang một khu vực khác, cách đó vài trăm mét. Sau này khi đã quen tôi mới biết chúng tôi được bố trí ở chung nhà với Thầy Trường - CTV Đại đội và Thầy Ninh - Đại đội trưởng.

Những ngày sau, lũ lính mới chúng tôi được cấp phát quân trang, chăn màn, xúng xính quân phục mới và cả cái bát sắt tráng men B52. Rồi học dần Điều lệnh của Trường, tác phong Quân đội, nội vụ buổi sáng, giờ giấc học tập, ăn, ngủ, vệ sinh, sinh hoạt v.v. Chúng tôi lên sau nên còn phải học đuổi các bạn lên trước.

Nhiều đứa bạn mới lên vẫn nhớ nhà, trốn ra chỗ vắng ngồi khóc một mình. Tôi thì không khóc, quen dần với cuộc sống và nề nếp mới. Một thời gian ngắn sau tôi đã quen thân được các bạn mới trong lớp mình và cả các lớp khác. Cuộc sống thiếu thốn, gian khổ ở trên Trường: không có chỗ đi chơi, tối không có điện, không có quà vặt như ở nhà... cũng dần quen. Chuyện học hành, sinh hoạt hàng đêm, tập hành quân, tự làm hầm tránh máy bay, lấy củi, vác gạo, sinh hoạt tập thể... lũ bộ đội nhi đồng mới cao chừng mét mốt, mét hai sau ít ngày ở trên Trường chả có thời gian mà nghĩ đến khổ đến buồn nữa.

Tôi ấn tượng và nhớ nhất hình ảnh Thầy Trường với đôi tai cực thính luôn phát hiện ra máy bay địch trước mọi người để đánh kẻng báo động cho các trò xuống hầm an toàn, kịp thời. Những buổi trưa, Thầy ngồi đó còng lưng xuống, dùng kim khâu bắt từng con cái ghẻ nhỏ xíu trên bàn tay của các trò. Nhiều bạn gọi Thầy là bố, xưng con đầy thân mật...

Những ngày đầu tôi trở thành học sinh Trường Trỗi là như thế. Nhớ lắm và tự hào về một thời "sinh ra trong khói lửa", mới đó mà đã hơn nửa Thế kỷ rồi! Các Thầy của tôi, các bạn tôi ngày xưa, nay đầu đã bạc, thành ông, thành bà và nhiều người đã không còn nữa. Nhưng tôi tin rằng mọi người cũng như tôi vẫn nhớ như in, mọi chuyện như mới xẩy ra ngày hôm qua thôi! Phải không các bạn?

Tháng 10/2018

FB Sử Bình - 2 tháng 11, 2018

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Về Đất Mũi







Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Ảnh cũ K7 - K6

Ảnh từ Bài viết của Như Nguyện Hồ>>NVT K3 - 03/10/2018 14:09
K7 CỦA EM TÔI.

Thương nhớ khôn nguôi...

Nguyễn Thắng Bình
Đây là nhóm "bồ Tây" ở B4 ra Quế Lâm chơi, hồi đó còn ở bên Y Trung!
Hàng trên: Đinh Sỹ Luyện K7, Lý Tân Huệ K7, Hà Quang Vũ K7;
hàng giữa: Hứa Bá Vũ (Vũ chó) K6, Nguyễn Mạnh Hùng (Hùng cò) K6, Vũ Mạnh Hùng K7 (đã mất);
hàng dưới: Hồ Phương Bình K7 (đã mất), Nguyễn Thằng Bình K7Vũ Hào (Hào sẹo) K6.
Mấy ông K6 là bị lưu ban vì nhiều lý do dễ cảm nhận đc!

Xem: FB Khóa 7 Trường VHQĐ-TSQ Nguyễn Văn Trỗi


Ảnh từ Bài viết của Như Nguyện Hồ>>NVT K3 - 03/10/2018 14:09
K7 CỦA EM TÔI.

Thương nhớ khôn nguôi...

Nguyễn Thắng Bình
Đây là nhóm "bồ Tây" ở B4 ra Quế Lâm chơi, hồi đó còn ở bên Y Trung!
Hàng trên: Đinh Sỹ Luyện K7, Lý Tân Huệ K7, Hà Quang Vũ K7;
hàng giữa: Hứa Bá Vũ (Vũ chó) K6, Nguyễn Mạnh Hùng (Hùng cò) K6, Vũ Mạnh Hùng K7 (đã mất);
hàng dưới: Hồ Phương Bình K7 (đã mất), Nguyễn Thằng Bình K7Vũ Hào (Hào sẹo) K6.
Mấy ông K6 là bị lưu ban vì nhiều lý do dễ cảm nhận đc!

Xem: FB Khóa 7 Trường VHQĐ-TSQ Nguyễn Văn Trỗi


Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

100 ngày bạn Dũng Kều


Son Luu Minh 26/8/2018
Dự đám 100 ngày bạn Kều Dũng.
Photo Long Hoàng

Son Luu Minh 26/8/2018
Dự đám 100 ngày bạn Kều Dũng.
Photo Long Hoàng

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

Gặp mặt K6 toàn quốc - 5/2018







Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018

Thăm thầy Khương


Vu Dien Bien 17 Tháng 7/2018 lúc 011:11 · Vĩnh Yên, Việt Nam ·
Hôm nay chúng tôi thay mặt các bạn K6 NVT đến thăm thầy Khương

Thầy Nguyễn Văn Khương

B trưởng K6, K8-B4
1936

Mb: - Nr: 0211.3846292 - Cq: - FB: - Email: - - Blog: http://bantroi.blogspot.com/2009/06/hoc-sinh-ve-tham-thay.html - Vĩnh Phúc - VN
- - 1

29/04/2015

khi biết tin thầy vừa đi điều trị bệnh trọng ở BV về. Kính chúc thầy Khương chóng lành bệnh và còn được tâm sự với thầy nhiều chuyện nữa về kỷ niệm trường NVT!
Và gặp mặt các bạn K6 Vĩnh Yên, Vũ ty và Huy Hùng vui vẻ sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ của khoá giao.

Vu Dien Bien 17 Tháng 7/2018 lúc 011:11 · Vĩnh Yên, Việt Nam ·
Hôm nay chúng tôi thay mặt các bạn K6 NVT đến thăm thầy Khương

Thầy Nguyễn Văn Khương

B trưởng K6, K8-B4
1936

Mb: - Nr: 0211.3846292 - Cq: - FB: - Email: - - Blog: http://bantroi.blogspot.com/2009/06/hoc-sinh-ve-tham-thay.html - Vĩnh Phúc - VN
- - 1

29/04/2015

khi biết tin thầy vừa đi điều trị bệnh trọng ở BV về. Kính chúc thầy Khương chóng lành bệnh và còn được tâm sự với thầy nhiều chuyện nữa về kỷ niệm trường NVT!
Và gặp mặt các bạn K6 Vĩnh Yên, Vũ ty và Huy Hùng vui vẻ sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ của khoá giao.

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

VÀI KỶ NIỆM VỀ CÁCH MẠNG VĂN HOÁ TẠI TRUNG QUỐC



Nhân sự kiện Sở VH-TT-DL Tiền Giang cấm bài hát cách mạng: Màu Hoa Đỏ và 353 bài hát khác mà một số giới đã cảnh báo về sự kiện: cách mạng văn hoá mới, tôi xin kể cho quý vị vài kỷ niệm về cách mạng văn hoá tại Trung Quốc thời kỳ tôi trực tiếp chứng kiến 1966-1968.

Năm 1966 sau 2 năm bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc trường của chúng tôi được lệnh di chuyển qua Trung Quốc, cả trường đi tàu đến từ Hà Nội đến Lạng Sơn và chuyển tàu tại ga Bằng Tường trực chỉ thành phố Quế Lâm một thành phố xinh đẹp và nên thơ của tỉnh Quảng Tây – Trung Quốc. Đang đi trên đoàn tàu khổ 1m00 chạy bằng than đá phun bụi mù mịt mặt người nào cũng đen nhẻm vì bụi than chuyển sang đoàn tàu liên vận 1m44, giường trải gaz trắng muốt và được phục vụ theo tiêu chuẩn khách nước ngoài, sáng ngủ dậy có bánh ngọt ăn, có sữa tươi uống, bữa trưa đến phòng ăn và chúng tôi “lác mắt” vì những lọ mì chính (bột ngọt) để thoải mái và đầy đủ trên bàn ăn (thời gian đó mì chính quý hiếm lắm nên dân gian vẫn có câu: quý như mì chính cánh). Nếu kể chi tiết thì còn dài lắm nhưng bây giờ xin kể cho quý vị câu chuyện chính về kỷ niệm CÁCH MẠNG VĂN HOÁ tại Trung Quốc.

Khi đoàn tàu đến ga Quế Lâm hàng trăm người với cờ, hoa, biểu ngữ đón chào chúng tôi (trường tôi khoảng 1200 người), các xe car với rèm cửa trang nhã, ghế sạch boong và đặc biệt những hàng người Trung Quốc xếp hai hàng dài tươi cười vẫy chào và dúi vào tay mỗi học sinh chúng tôi một quyển … Mao tuyển nhỏ chừng bàn tay nhưng dầy phải tới 2cm (chú thích: Mao tuyển là lời dạy của Chủ tịch Mao Trạch Đông mà mỗi người Trung Quốc thời bấy giờ phải học thuộc lòng và luôn mang theo bên người, đọc và hô to trong mỗi dịp tuần hành, meeting …). Chúng tôi ngơ ngác vì có biết tiếng Trung đâu, chẳng biết cầm cuốn Mao tuyển này để làm gì!!! (sang Trung Quốc nhưng chúng tôi vẫn học ngoại ngữ là tiếng Nga)
Chúng tôi được đưa về ở nội trú tại trường Y Trung, một ký túc xá của học sinh trung học Trung Quốc, mỗi người nằm 1 giường nhưng là giường tầng, thôi cũng thú vị vì mình đã được xuất ngoại. 5 giờ sáng đang ngủ ngon bỗng bị đánh thức bởi bài hát Đông Phương Hồng (ca ngợi Mao Trạch Đông) và tiếng hô muôn năm Mao Chủ tịch lẫn tiếng đọc tập thể rền vang về các câu trong Mao tuyển, chúng tôi tò mò bò ra khỏi chăn (mền) và ngắm nhìn hàng người Trung Quốc đông như kiến đang say mê và thành kính khi đọc Mao tuyển! Nó là gì thế nhỉ? Chúng tôi hỏi nhau một cách tò mò và đưa những thắc mắc đến các thầy giáo Việt Nam những câu trả lời của các thầy đưa chúng tôi đến một sự hoang mang về một loại chủ nghĩa văn hoá nào đó, một sự giáo điều và đức tin mãnh liệt của họ, chúng tôi lờ mờ hiểu rằng: à, đây là Cách mạng văn hoá Trung Quốc. Sáng nào cũng vậy cứ đúng giờ đó, mặc trời đông giá, mặc tuyết rơi mặc thời tiết thế nào các dòng người mê mẩn và mụ mị vẫn đọc và hô vang các khẩu hiệu về Mao và những nắm tay vung lên mạnh mẽ hô hào chống những người không ủng hộ cách mạng văn hoá.

Rồi một buổi chiều sau khi sang Trung Quốc được vài tháng chúng tôi nghe tiếng súng nổ rền vang, chúng tôi tò mò chạy ra xem thì thấy rất nhiều người mang vũ khí và đang trấn áp một dãy nhà nhiều công nhân sinh sống ở đó, họ mang đủ loại súng nhưng lại không có quân phục chỉ có băng đỏ Hồng vệ binh đeo tay và từ đó trở đi tiếng súng đã trở nên quen thuộc bên tai chúng tôi, chúng tôi chẳng còn tò mò, chẳng buồn chạy đi xem nữa vì nó quá quen thuộc và bình thường như hàng ngày ăn cơm phải có chút canh hay món gia vị cay cay nào đó. Sau một thời gian nghe tiếng súng đì đẹt chúng tôi nghe tiếng pháo mặt đất, đạn súng cối và lệnh ở chính phủ Trung Quốc đưa trường chúng tôi phải chuyển xa thành phố hàng chục km để được an toàn, trường được bao bọc bởi bờ tờ tường cao và một trung đội Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc bảo vệ, do trường ở xa nên hàng ngày một ô tô tải hiệu giải phóng đều đi vào trung tâm thành phố nhận thực phẩm với 2 cô tiếp phẩm người Trung Quốc rất dễ mến và đang tập nói tiếng Việt, một ngày nọ tin động trời: 2 cô tiếp phẩm đều bị giết chết và xe thực phẩm không thể quay về trường (chúng tôi không biết số phận lái xe) như thế toàn trường được ăn cơm với chao (chao TQ ngon tuyệt vời các bạn ơi) và chuyện thiếu thực phẩm xảy ra như cơm bữa vậy. Một ngày kia chúng tôi thực sự hoang mang và còn thấy kinh khủng hơn khi chứng kiến một đám đông mang băng Hồng vệ binh, tay lăm lăm súng AK đang áp giải một đoàn người đi trên đường phố, những người bị áp giải phải đội một cái mũ có chóp nhọn thật cao, ngực lủng lẳng một tấm biển ghi hàng chữ tiếng Trung gì đó, lũ Hồng vệ binh này mặt non choẹt chừng 18 đôi mươi nhưng thái độ thật hung dữ và cuồng tín. Chúng tôi hỏi và được biết đây là kẻ thù của Chủ tịch Mao Trạch Đông, của cách mạng văn hoá đưa họ đi bêu riếu ngoài đường phố sau đó xử tử ngay mảnh đất gần đấy. Chúng tôi còn trẻ lần đầu nhìn những cảnh ghê tởm này sợ mất vía và hỏi nhỏ nhau: cách mạng văn hoá là thế này đây sao?

Sang năm 1968 thấy tình hình không thuận lợi trường chúng tôi được lệnh trở về Việt Nam, khi đến được dòng người cờ hoa đón tiếp đi bằng các xe car sạch sẽ văn minh lúc chúng tôi ra ga trở về Việt Nam thì đi bằng xe tải quân sự, trên mỗi đầu mũi xe đều cắm 2 lá cờ Việt Nam và Uỷ ban cách mạng TP Quế Lâm, hai bên thành xe được căng bandron đỏ với khẩu hiệu: đoàn kết với nhân dân Việt Nam … và nhiều câu khẩu hiệu khác về Việt Nam (nghe nói toàn thành phố được lệnh im tiếng súng trong thời gian đoàn học sinh Việt Nam về nước), đoàn xe đi dọc đường thấy các họng súng trung liên chĩa vào đoàn xe may mà không bị bắn nhầm. Lúc đến thành phố nhỏ nhắn xinh đẹp nhưng giờ này nhiều nhà bị pháo bắn sập, bị cháy đổ ngổn ngang và chẳng khác cuộc chiến tranh với Mỹ mà miền Bắc phải hứng chịu. Khi ra ga Quế lâm chỉ có 1 người phiên dịch và 1 đại diện của Uỷ ban cách mạng TP Quế Lâm tiễn. Cuộc đưa tiễn lặng lẽ, vội vàng và buồn bã, chúng tôi lên tàu lòng nặng trĩu: cách mạng văn hoá là thế này sao???

Nhân sự kiện Tiền Giang cấm các bài hát một cách vô ý thức và thiếu trách nhiệm chúng tôi sợ rằng rồi một ngày nào đó thảm cảnh cách mạng văn hoá lại tái diễn bởi những con người thiếu ý thức, kiến thức và cái tâm với văn hoá nước nhà. Hãy đừng có cuộc cách mạng văn hoá nào xảy ra ở Việt Nam, hãy cách mạng bởi chính tư tưởng, tâm hồn chính mình, hãy vì nhân dân, đất nước mà chính những người Trung Quốc có câu rất hay mà tôi vẫn thường nghe: (為民服務): Vì nhân dân phục vụ

Bài gửi 03/04/2017.





Nhân sự kiện Sở VH-TT-DL Tiền Giang cấm bài hát cách mạng: Màu Hoa Đỏ và 353 bài hát khác mà một số giới đã cảnh báo về sự kiện: cách mạng văn hoá mới, tôi xin kể cho quý vị vài kỷ niệm về cách mạng văn hoá tại Trung Quốc thời kỳ tôi trực tiếp chứng kiến 1966-1968.

Năm 1966 sau 2 năm bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc trường của chúng tôi được lệnh di chuyển qua Trung Quốc, cả trường đi tàu đến từ Hà Nội đến Lạng Sơn và chuyển tàu tại ga Bằng Tường trực chỉ thành phố Quế Lâm một thành phố xinh đẹp và nên thơ của tỉnh Quảng Tây – Trung Quốc. Đang đi trên đoàn tàu khổ 1m00 chạy bằng than đá phun bụi mù mịt mặt người nào cũng đen nhẻm vì bụi than chuyển sang đoàn tàu liên vận 1m44, giường trải gaz trắng muốt và được phục vụ theo tiêu chuẩn khách nước ngoài, sáng ngủ dậy có bánh ngọt ăn, có sữa tươi uống, bữa trưa đến phòng ăn và chúng tôi “lác mắt” vì những lọ mì chính (bột ngọt) để thoải mái và đầy đủ trên bàn ăn (thời gian đó mì chính quý hiếm lắm nên dân gian vẫn có câu: quý như mì chính cánh). Nếu kể chi tiết thì còn dài lắm nhưng bây giờ xin kể cho quý vị câu chuyện chính về kỷ niệm CÁCH MẠNG VĂN HOÁ tại Trung Quốc.

Khi đoàn tàu đến ga Quế Lâm hàng trăm người với cờ, hoa, biểu ngữ đón chào chúng tôi (trường tôi khoảng 1200 người), các xe car với rèm cửa trang nhã, ghế sạch boong và đặc biệt những hàng người Trung Quốc xếp hai hàng dài tươi cười vẫy chào và dúi vào tay mỗi học sinh chúng tôi một quyển … Mao tuyển nhỏ chừng bàn tay nhưng dầy phải tới 2cm (chú thích: Mao tuyển là lời dạy của Chủ tịch Mao Trạch Đông mà mỗi người Trung Quốc thời bấy giờ phải học thuộc lòng và luôn mang theo bên người, đọc và hô to trong mỗi dịp tuần hành, meeting …). Chúng tôi ngơ ngác vì có biết tiếng Trung đâu, chẳng biết cầm cuốn Mao tuyển này để làm gì!!! (sang Trung Quốc nhưng chúng tôi vẫn học ngoại ngữ là tiếng Nga)
Chúng tôi được đưa về ở nội trú tại trường Y Trung, một ký túc xá của học sinh trung học Trung Quốc, mỗi người nằm 1 giường nhưng là giường tầng, thôi cũng thú vị vì mình đã được xuất ngoại. 5 giờ sáng đang ngủ ngon bỗng bị đánh thức bởi bài hát Đông Phương Hồng (ca ngợi Mao Trạch Đông) và tiếng hô muôn năm Mao Chủ tịch lẫn tiếng đọc tập thể rền vang về các câu trong Mao tuyển, chúng tôi tò mò bò ra khỏi chăn (mền) và ngắm nhìn hàng người Trung Quốc đông như kiến đang say mê và thành kính khi đọc Mao tuyển! Nó là gì thế nhỉ? Chúng tôi hỏi nhau một cách tò mò và đưa những thắc mắc đến các thầy giáo Việt Nam những câu trả lời của các thầy đưa chúng tôi đến một sự hoang mang về một loại chủ nghĩa văn hoá nào đó, một sự giáo điều và đức tin mãnh liệt của họ, chúng tôi lờ mờ hiểu rằng: à, đây là Cách mạng văn hoá Trung Quốc. Sáng nào cũng vậy cứ đúng giờ đó, mặc trời đông giá, mặc tuyết rơi mặc thời tiết thế nào các dòng người mê mẩn và mụ mị vẫn đọc và hô vang các khẩu hiệu về Mao và những nắm tay vung lên mạnh mẽ hô hào chống những người không ủng hộ cách mạng văn hoá.

Rồi một buổi chiều sau khi sang Trung Quốc được vài tháng chúng tôi nghe tiếng súng nổ rền vang, chúng tôi tò mò chạy ra xem thì thấy rất nhiều người mang vũ khí và đang trấn áp một dãy nhà nhiều công nhân sinh sống ở đó, họ mang đủ loại súng nhưng lại không có quân phục chỉ có băng đỏ Hồng vệ binh đeo tay và từ đó trở đi tiếng súng đã trở nên quen thuộc bên tai chúng tôi, chúng tôi chẳng còn tò mò, chẳng buồn chạy đi xem nữa vì nó quá quen thuộc và bình thường như hàng ngày ăn cơm phải có chút canh hay món gia vị cay cay nào đó. Sau một thời gian nghe tiếng súng đì đẹt chúng tôi nghe tiếng pháo mặt đất, đạn súng cối và lệnh ở chính phủ Trung Quốc đưa trường chúng tôi phải chuyển xa thành phố hàng chục km để được an toàn, trường được bao bọc bởi bờ tờ tường cao và một trung đội Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc bảo vệ, do trường ở xa nên hàng ngày một ô tô tải hiệu giải phóng đều đi vào trung tâm thành phố nhận thực phẩm với 2 cô tiếp phẩm người Trung Quốc rất dễ mến và đang tập nói tiếng Việt, một ngày nọ tin động trời: 2 cô tiếp phẩm đều bị giết chết và xe thực phẩm không thể quay về trường (chúng tôi không biết số phận lái xe) như thế toàn trường được ăn cơm với chao (chao TQ ngon tuyệt vời các bạn ơi) và chuyện thiếu thực phẩm xảy ra như cơm bữa vậy. Một ngày kia chúng tôi thực sự hoang mang và còn thấy kinh khủng hơn khi chứng kiến một đám đông mang băng Hồng vệ binh, tay lăm lăm súng AK đang áp giải một đoàn người đi trên đường phố, những người bị áp giải phải đội một cái mũ có chóp nhọn thật cao, ngực lủng lẳng một tấm biển ghi hàng chữ tiếng Trung gì đó, lũ Hồng vệ binh này mặt non choẹt chừng 18 đôi mươi nhưng thái độ thật hung dữ và cuồng tín. Chúng tôi hỏi và được biết đây là kẻ thù của Chủ tịch Mao Trạch Đông, của cách mạng văn hoá đưa họ đi bêu riếu ngoài đường phố sau đó xử tử ngay mảnh đất gần đấy. Chúng tôi còn trẻ lần đầu nhìn những cảnh ghê tởm này sợ mất vía và hỏi nhỏ nhau: cách mạng văn hoá là thế này đây sao?

Sang năm 1968 thấy tình hình không thuận lợi trường chúng tôi được lệnh trở về Việt Nam, khi đến được dòng người cờ hoa đón tiếp đi bằng các xe car sạch sẽ văn minh lúc chúng tôi ra ga trở về Việt Nam thì đi bằng xe tải quân sự, trên mỗi đầu mũi xe đều cắm 2 lá cờ Việt Nam và Uỷ ban cách mạng TP Quế Lâm, hai bên thành xe được căng bandron đỏ với khẩu hiệu: đoàn kết với nhân dân Việt Nam … và nhiều câu khẩu hiệu khác về Việt Nam (nghe nói toàn thành phố được lệnh im tiếng súng trong thời gian đoàn học sinh Việt Nam về nước), đoàn xe đi dọc đường thấy các họng súng trung liên chĩa vào đoàn xe may mà không bị bắn nhầm. Lúc đến thành phố nhỏ nhắn xinh đẹp nhưng giờ này nhiều nhà bị pháo bắn sập, bị cháy đổ ngổn ngang và chẳng khác cuộc chiến tranh với Mỹ mà miền Bắc phải hứng chịu. Khi ra ga Quế lâm chỉ có 1 người phiên dịch và 1 đại diện của Uỷ ban cách mạng TP Quế Lâm tiễn. Cuộc đưa tiễn lặng lẽ, vội vàng và buồn bã, chúng tôi lên tàu lòng nặng trĩu: cách mạng văn hoá là thế này sao???

Nhân sự kiện Tiền Giang cấm các bài hát một cách vô ý thức và thiếu trách nhiệm chúng tôi sợ rằng rồi một ngày nào đó thảm cảnh cách mạng văn hoá lại tái diễn bởi những con người thiếu ý thức, kiến thức và cái tâm với văn hoá nước nhà. Hãy đừng có cuộc cách mạng văn hoá nào xảy ra ở Việt Nam, hãy cách mạng bởi chính tư tưởng, tâm hồn chính mình, hãy vì nhân dân, đất nước mà chính những người Trung Quốc có câu rất hay mà tôi vẫn thường nghe: (為民服務): Vì nhân dân phục vụ

Bài gửi 03/04/2017.



Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

K6HN tưởng nhớ bạn liệt sĩ

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

FB Vu Dien Bien 26 Tháng 7 lúc 11:34

K6HN tưởng nhớ bạn liệt sĩ


Hôm nay thay mặt các bạn K6 NVT, chúng tôi thắp hương tưởng nhớ bạn Nguyễn Mạnh Minh, Nguyễn Tiến Quân là liệt sĩ của K6 tại HN và ra đài liệt sĩ của phường Khương Đình, Khương Trung nhân ngày 27/7/2018. Chúng tôi ghi sâu lòng biết ơn tới các TB & LS đã hy sinh vì nền độc lập và tự do của nước nhà!
Ảnh: Điện Biên, Chí Hùng




* Thắp hương tưởng nhớ Bạn Nguyễn Mạnh Minh

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

FB Vu Dien Bien 26 Tháng 7 lúc 11:34

K6HN tưởng nhớ bạn liệt sĩ


Hôm nay thay mặt các bạn K6 NVT, chúng tôi thắp hương tưởng nhớ bạn Nguyễn Mạnh Minh, Nguyễn Tiến Quân là liệt sĩ của K6 tại HN và ra đài liệt sĩ của phường Khương Đình, Khương Trung nhân ngày 27/7/2018. Chúng tôi ghi sâu lòng biết ơn tới các TB & LS đã hy sinh vì nền độc lập và tự do của nước nhà!
Ảnh: Điện Biên, Chí Hùng




* Thắp hương tưởng nhớ Bạn Nguyễn Mạnh Minh

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Đọc "Lính Bay"



Meo Ha >> Bạn Trỗi K6, 14/7/2018 lúc 09:49
Đọc "Lính Bay" T2 của Phạm Phú Thái, có mấy trang nói đến bạn mình thế này:

Giữa chị Châu và bạn Phượng là Ánh (con cụ Trần Bạch Đằng)






Meo Ha >> Bạn Trỗi K6, 14/7/2018 lúc 09:49
Đọc "Lính Bay" T2 của Phạm Phú Thái, có mấy trang nói đến bạn mình thế này:

Giữa chị Châu và bạn Phượng là Ánh (con cụ Trần Bạch Đằng)




Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

Đăng Sơn thăm BanTroi hải ngoại


Gia đình Đăng Sơn trong chuyến du lịch châu Âu vừa qua đã gặp mặt Bạn Trỗi Đức - Hung - Áo.



Leipzig

Vo Hung Pham 17 Tháng 6 lúc 23:21 ·
Chú Tùng tổ chức buổi họp mặt anh em Trỗi tại Leipzig gồm Quý k4, Võ k8, Sơn k6 và Xương k9.


Budapest

Trần Đăng Sơn 21 Tháng 6 lúc 19:27 ·
Gặp lại các bạn K6 tại Budapet Hung ga ri.



Wien

Trần Đăng Sơn 23 Tháng 6 lúc 09:26 ·
Xin chào các bạn K6. Các bạn có nhận ra Hoa Hậu K6 ko?

Kim Thanh Trân 23 Tháng 6 lúc 10:48 ·
Gđ em cám ơn người bạn, người chị - Phượng đã nhiệt tình đón và đưa cả đoàn đi chơi thăm thủ đô Vien - Áo thật tuyệt ạ.


Leipzig

Quang Hoang 24 Tháng 6 lúc 22:15 ·
...
Chủ nhật, chú Tùng chủ quán Phố Việt - Leipzig (Trỗi K9), mở tiệc chiêu đãi các bạn Trỗi từ VN sang chơi: Quang xèng, Quí xồm (K4), Võ Hùng (K8), Sơn (K6) và Xương (K9).
Vo Hung Pham: Chị Thuận và gia đình Tùng Thúy mời cơm hội Trỗi và bạn bè tại quán nhà Phố Việt, rất vui!

Hà Nội Người Đẹp: Hôm nay vc con gái mời những người bạn của vc Kim Thanh Trân và Anh Xương cùng học ở trường Trỗi, đến Phố & Việt ăn bữa cơm gđ.
Để các bạn của Thuận về VN.





Gia đình Đăng Sơn trong chuyến du lịch châu Âu vừa qua đã gặp mặt Bạn Trỗi Đức - Hung - Áo.



Leipzig

Vo Hung Pham 17 Tháng 6 lúc 23:21 ·
Chú Tùng tổ chức buổi họp mặt anh em Trỗi tại Leipzig gồm Quý k4, Võ k8, Sơn k6 và Xương k9.


Budapest

Trần Đăng Sơn 21 Tháng 6 lúc 19:27 ·
Gặp lại các bạn K6 tại Budapet Hung ga ri.



Wien

Trần Đăng Sơn 23 Tháng 6 lúc 09:26 ·
Xin chào các bạn K6. Các bạn có nhận ra Hoa Hậu K6 ko?

Kim Thanh Trân 23 Tháng 6 lúc 10:48 ·
Gđ em cám ơn người bạn, người chị - Phượng đã nhiệt tình đón và đưa cả đoàn đi chơi thăm thủ đô Vien - Áo thật tuyệt ạ.


Leipzig

Quang Hoang 24 Tháng 6 lúc 22:15 ·
...
Chủ nhật, chú Tùng chủ quán Phố Việt - Leipzig (Trỗi K9), mở tiệc chiêu đãi các bạn Trỗi từ VN sang chơi: Quang xèng, Quí xồm (K4), Võ Hùng (K8), Sơn (K6) và Xương (K9).
Vo Hung Pham: Chị Thuận và gia đình Tùng Thúy mời cơm hội Trỗi và bạn bè tại quán nhà Phố Việt, rất vui!

Hà Nội Người Đẹp: Hôm nay vc con gái mời những người bạn của vc Kim Thanh Trân và Anh Xương cùng học ở trường Trỗi, đến Phố & Việt ăn bữa cơm gđ.
Để các bạn của Thuận về VN.