Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2022

Kỉ niệm một thời... trẻ con!

Chuyện Đại Từ

KỈ NIỆM MỘT THỜI... TRẺ CON!



(...để phòng mùa chó dại cả đại đội phải nộp chó lên bếp ăn, chó con cũng ko thoát).

Đêm trước tiễn đưa cu cậu lên gặp anh Cần điếc ở bếp đại đội, cả bọn hơn chục chú gom củi đốt lửa bằng những thanh gỗ nho cho chóng cháy! Ngồi một dãy trên cây gỗ mục còn sót lại khi dọn đồi làm doanh trại, chuyền tay nhau ôm chú chó vào lòng! Cu cậu hình như cũng cảm nhận được không khí trang nghiêm của buổi lễ nên cứ rúc vào bụng miệng rên ư ử khe khẽ! Thằng nào thằng nấy mắt ngấn lệ, ôm hôn vì biết sẽ ko bao giờ gặp lại!!!
Chuyền tay nhau hết một vòng thì Quốc Bình ca vọng cổ, đến câu kết xuống xề cũng là lúc cảm xúc vỡ òa!!!!
Ôi đáng thương thay, cây rừng Bắc Thái xung quanh một màu tối đen chỉ còn chút tàn lửa li ti bay thẳng lên trời...
Chó ky của trung đội 4... vẽ lúc buổi trưa đấy !!!
Trịnh Cường 10 tháng 6, 2018
Gửi các bạn hình ảnh chó Ki cách đây đã 52 năm rồi đấy ! Gửi MH & QTV nhá, con chó của trung đội 4 ở Bắc thái !
Quang Trần Vinh
Dạo ấy, chó bị tàn sát, cho vào nồi, cả lớp "tuyệt thực" phản đối. Nhớ là Đỗ Giới nặn cái đầu chó gắn lên tảng đá đầu nhà để tưởng niệm...
Vũ Quốc Hoàn
Này Trịnh Cường à, trí nhớ rất tốt nhưng hơi bị nhầm tý đỉnh nha. Lúc ấy Trung đội mình là trung đội 1, sau này mới là trung đội 4. Thời gian trôi nhanh quá. Rất vui vì cách đây 52 năm đã được xem bức tranh xịn cầm trên tay. Thanks nhiều nhé, hãy đưa nó vào khung và treo ở nơi trang trọng nhé.
Nguyen Tuan Hung
Quảng tù kể lại chuyện làm quan tài cho đuôi chó và lễ đưa tang ở trung đội mình đi...
Hình như là trung đội 3 ở ngoài cùng
Vũ Đồng
Có phải Chiến què vẽ không? Ngày anh Cần hóa kiếp cả lớp không ăn cơm và khóc cả ngày, cô Hiếu phải dỗ cả lớp mấy ngày liền. Một tư liệu quý.
Trịnh Cường tài năng phát lộ sớm thật.
Trịnh Cường sao ngày ấy không có bức vẽ đàn ngỗng nhỉ?
Hung Viêt
tôi còn nhớ bạn Khánh Nguyễn (khánh choang)l là người chăm sóc Chó Ki. Hôm các thầy diệt chó các bạn đều tuyệt thực. buồn cả ngày.
Nguyễn Cả Phát
Trịnh Cường sao cậu điêu thế chó Ki thì thật nhưng chữ ký của cậu là đểu vì giả mạo vì mới ký thời ở trường cậu ký nó ngây thơ cơ dăng này sặc mùi gái gọi.
Trịnh Cường
Vẽ lại trc khi cu cậu bị ah Cần điếc hóa kiếp đấy ! Sẽ viết một bài kỷ niệm đêm hôm trước tiễn đưa lần cuối !
Mình vẽ bức này buổi trưa đấy ! Hình như cu cậu cũng biết hay sao trông buồn hẳn, nó béo vì đc cho ăn nhiều sữa bột trộn đường !
Thương con chó con trưa ko ngủ đc nên vẽ để ghi nhớ nó đấy ! Nó béo và thích trêu đùa vì cu nào cũng dành cho chó con ăn đủ thứ !!!
Ngỗng rồi bò, bọn nó ko tình cảm như chó ! Ngỗng tham ăn sắn kho suýt chết, sợ thật !
Muốn gửi cho mèo hà với Quang trần vinh để lưu vào cuốn kỷ yếu !
Thầy Lực dạy vẽ nên thi vào khoa KT mình tự tin lắm, thi một mình vì chuyển trường mà vẫn đâu bảng luôn !

Kỷ niệm hồi bé theo... đến già đấy !

Trịnh Cường 26 tháng 8, 2017


Ôn Minh Thảo
Đám ma chó: cuối lớp 5 ở trại đồi.
Tuấn Quảng
Tôi là thằng cầm đầu (hay là thành viên tích cực đi theo Hà mèo) đám đi đào hầm bí mật cho chó của b3. Cuối cùng thì mấy chú chó vẫn bị thầy Ninh (hồi đó chú Cần điếc chưa nhỉ) xử. Sau đó độ 50% quân số tuyệt thực, bọn b2 làm đám ma thì phải. Riêng b3 Thọ ghe thuyết phục nên hầu hết đi ăn. Lúc ấy vừa ăn vừa khóc nên chưa thấy ngon. Cảm giác đầu đời tiếp xúc với món quốc hồn không đc thành công lắm. Nhờ đời quân ngũ mà giờ đi qua hàng thịt chó là nước dãi nó cứ tự chảy ra.
Hoai Duc Nguyen
B2 chôn chó ở cạnh tảng đá cạnh nhà. Đỗ Giới còn làm một cái tượng con chó đặt lên, con chó tên vích to.
Tuấn Quảng
Chó b3 tên gì có ai nhớ không nhỉ? Hình như có 1 chú trắng khoang đen nhờ nhờ.
Meo Ha
Tuan Nguyen con Vàng
Sơn Kều
Chú Cần là người tự tay xử chó. Tôi nhớ con Ky rất được Khánh choang chăm sóc thân thiết. Khi Ky bị chú Cần cẩu đầu trảm, không cướp được xác thì lấy cái lưỡi, đuôi, 4 bàn chân về chôn ở đầu nhà (không nhớ B nào chỉ nhớ nhà sau cột gôn) mấy hôm sau trời nắng, nấm mộ nứt nẻ và toả mùi hương khó ai chịu nổi, tình thương mến thương cũng giảm nên anh em đã phải đào lên mạng đi xa vứt đi (không nhớ ai đã làm chuyện đi quan này).

0 comments:

Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu trực tuyến:
Easy VN - Chương trình tự động thêm dấu tiếng Việt
VIETUNI - Tại Viet1Net (Nên chọn Kiểu Loạn)

- Chèn link bằng thẻ: <a href="URL liên kết" rel="nofollow">Tên link</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> và <i>Ngiêng</i>

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2022

Nguyễn Mạnh Dũng K6 - LS thứ 31 của Trường Trỗi

LS thứ 31 của Trường VHQĐ-TSQ Nguyễn Văn Trỗi (1965-70)

Tran Kienquoc
Hà Chí Thành k6 vừa thông báo: tìm được thông tin hy sinh của bạn Nguyễn Mạnh Dũng, lính Trỗi k6. Hỏi Thành: source từ đâu thì được biết từ Vũ Điện Biên k6.
Lập tức gọi cho Biên thì biết, lần họp mặt k6 vừa rồi ở Ụ Pháo, số 1 Trấn Vũ, anh em phát hiện trong khóa có 1 LS là Nguyễn Mạnh Dũng, hy sinh đầu 1968 khi từ Quế Lâm về nước cuối 1967. Biên còn cho biết: cùng nhóm về nước 12/1967 có Quyết "ve".
... Lập tức gọi cho Quyết k6 (từng công tác ở Quận đội Hoàn Kiếm) thì có thông tin: Tháng 12/1967, có 1 nhóm k6 về nước sớm, gồm: Quyết, Đào Thắng, Khánh Thái, Mạnh Dũng, Vi Dân. Vì Mạnh Dũng sinh 1951 (theo Hà Mèo: 1952) nên đã nhờ bố đang công tác ở quân chủng PKKQ, xin cho về đơn vị phòng không. Và Mạnh Dũng đã hy sinh 14/2/1968.
Như vậy, Nguyễn Mạnh Dũng là lính Trỗi đầu tiên hy sinh ở mặt trận (trước kia coi Nguyễn Văn Ngọc k4, 5 là LS hy sinh đầu tiên - 10/10/1968 - tại Thành Vinh)! Bạn được an táng NTLS ở Yên Viên, Đông Anh, HN. Vũ Điện Biên báo, BLL k6 sẽ thắp hương cho bạn vào dịp 27/7 năm nay.
Sau này, gia đình Dũng đã chuyển về TPHCM.

Meo Ha 15/6/2022
Tin mới biết.
Bạn Nguyễn Mạnh Dũng K6 (sinh năm 1952) là liệt sỹ tháng 2/1968.
Bạn ra trường hồi ở Y Trung, về nước, khai tăng tuổi xung phong đi bộ đội. Lính pháo phòng không bảo vệ cầu Đuống, hy sinh ngay trong những trận đầu. Mộ hiện nằm tại Nghĩa trang Liệt sỹ Yên Viên, Đông Anh.
Thông tin giờ mới biết.
Thật có lỗi với bạn!

Nguồn: FB Tran Kienquoc - 15/6/2022

0 comments:

Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu trực tuyến:
Easy VN - Chương trình tự động thêm dấu tiếng Việt
VIETUNI - Tại Viet1Net (Nên chọn Kiểu Loạn)

- Chèn link bằng thẻ: <a href="URL liên kết" rel="nofollow">Tên link</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> và <i>Ngiêng</i>

Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2022

Hình ảnh cuộc gặp mặt Khóa 6 ngày 05/6/2022

      Sau gần 2 năm tạm né dịch bệnh, ngày 05 tháng 6 năm 2022, Khóa 6 tổ chức gặp mặt tại Hà Nội. Đến tham dự có khoảng 50 bạn. Ghi lại sự kiện này có các Nhiếp ảnh gia nổi tiếng của Khóa 6 như: Minh Nguyen, Tạ Chính, Thắng Lương,... Tôi chỉ gom nhặt lại rồi pót lên đây


0 comments:

Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu trực tuyến:
Easy VN - Chương trình tự động thêm dấu tiếng Việt
VIETUNI - Tại Viet1Net (Nên chọn Kiểu Loạn)

- Chèn link bằng thẻ: <a href="URL liên kết" rel="nofollow">Tên link</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> và <i>Ngiêng</i>

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2022

Những năm tháng không quên

       Nhận được sách tặng của thầy Chi Phan, đọc ngấu nghiến. Cuốn sách gợi đoạn ký ức những năm tháng học tập ở Trường Văn hóa Quân đội Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi.
       Nhân dịp này, giới thiệu với các bạn nội dung cuốn sách - những đoạn có liên quan đến thời gian học tập tại trường
.
 

0 comments:

Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu trực tuyến:
Easy VN - Chương trình tự động thêm dấu tiếng Việt
VIETUNI - Tại Viet1Net (Nên chọn Kiểu Loạn)

- Chèn link bằng thẻ: <a href="URL liên kết" rel="nofollow">Tên link</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> và <i>Ngiêng</i>

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2022

Mồng ba Tết Thầy


Hôm nay mồng 3 Tết Nhâm Dần, thay mặt Ban LL K6 xin kính chúc thầy Soạn, cô và toàn thể gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc và bình an.
Mong được gặp lại thầy, cô một ngày gần nhất trong năm 2022!


Mùng 3 tết thầy.
Các trò k6 Trỗi của hơn 50 năm về trước đến thăm chúc tết thầy Soạn và gia đình.
Chúc thầy và gia đình năm mới nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, may mắn và hạnh phúc !


Mùng 3 Tết Thầy... !
Sáng nay mùng 3 Tết Nhâm Dần. K6 ĐN lên thăm, chúc Tết Thầy và đại gia đình. Kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh, mọi việc đều tốt đẹp, như ý !
Rất vui !!!


0 comments:

Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu trực tuyến:
Easy VN - Chương trình tự động thêm dấu tiếng Việt
VIETUNI - Tại Viet1Net (Nên chọn Kiểu Loạn)

- Chèn link bằng thẻ: <a href="URL liên kết" rel="nofollow">Tên link</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> và <i>Ngiêng</i>

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2022

ĐIỀM




Từ ngày Tp Đà Nẵng giải tỏa "cách ly" phòng chống dịch Covid, đã được đi lại tự do giảm bớt sự gò bó, những tưởng sẽ được thoải mái... Thế nhưng thay vì tâm lý đã được "cởi trói", riêng tôi lại là những ngày buồn liên tục ập đến. Hơn một tháng nay, vài người bạn và những đàn em đã đột ngột chia tay tôi để đi về nơi "xa thẳm"...

... Một đứa đàn em mới ngoài 40, tôi vừa mới được dự đám cưới của nó cách đây 6 tháng... Nó to khỏe, luôn vui vẻ, tràn đầy sức sống là thế, không có biểu hiện bệnh tật, bỗng phát hiện K gan, rồi ra đi nhanh chóng.

Mấy ngày trước đến lượt Điềm, một người bạn, người em K8 Nguyễn Văn Trỗi cũng đã đột ngột chia tay... Thật buồn !!!

Nhớ lại năm học 1969 - 1970 tại Phân hiệu 4 - Đồi Dền, Thạch Thất, nhóm của tôi có 5 anh em chơi thân với nhau: Chính "còi" (K5 xuống), Thạch, Hùng Dũng, Điềm "thối" (K8) và tôi. Ở Phân hiệu 4 chỉ vỏn vẹn khoảng hơn 40 học sinh, nên anh em K6, K7, K8 đều biết rõ và chơi khá thân với nhau. Hồng "lồi", Quốc Bình, Phú "sĩ" Thái "bò"... hay trêu chọc và "đặt tên" từng thành viên nhóm chúng tôi: Chính "còi" là Tiến "Chính ủy"; tôi là Sử "bồ trưởng" (thay vì gọi là B "Ê đê" của năm trước đó ở Phân hiệu 1 Đồng Lạc)...

Những ngày tháng đó chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm của thời "choai choai", khi còn là thiếu niên đang sức lớn. Ngoài giờ học khác nhau của các lớp, lúc rảnh chúng tôi thường tụ tập, kéo nhau ra những bãi cỏ vắng vẻ trên sườn đồi, ngồi tán đủ thứ chuyện trên trời dưới đất và cùng nhau chia sẻ đồ ăn mà gia đình của các thành viên trong nhóm vừa "tiếp tế". Đã có lần mấy anh em chúng tôi đi bộ hơn 10km đến chợ Gạch nơi sơ tán của đơn vị thăm má tôi và gia đình...

Thạch thì hiền nhất nhóm, rất tếu táo, vui nhưng không quậy phá. Hùng Dũng thì "nghiện" nhai lá chè tươi hái từ những cây chè cổ thụ mọc hoang đầy trên đồi, chả mấy khi thấy người dân thu hoạch. Nhai riết rồi mấy cái răng cửa của nó bám nhựa, sọc dưa xanh lè... rất khó coi. Biết thế, vài hôm nó lại cầm theo cái kim khâu, rồi... nhe răng nhờ tôi và Điềm tỉ mỉ cạo sạch những vết bám bẩn. Có một buổi chiều, chỉ có tôi và Điềm ngồi bệt ở bãi cỏ trên sườn đồi. Chính "còi", Thạch và Hùng Dũng chưa đến... Trời mùa đông khá lạnh. Điềm quàng cái khăn len trên cổ, nửa vắt ra trước, nửa ở sau lưng. Chúng tôi nói chuyện vui vẻ, chờ mấy tên kia. Vui vui, tôi cầm nửa khăn phía sau lưng Điềm trêu chọc, kéo cho nó nằm xuống bãi cỏ. Chỉ vài giây, tôi thấy nó nằm im rồi... co giật nhè nhẹ như "giả vờ". Hoảng hồn, tôi buông tay ra... Điềm giật mình ngồi dậy và nói với tôi tỉnh rụi như chưa biết chuyện gì vừa xảy ra:
- Nãy giờ, em ngủ quên say quá...

Tôi vội vàng nói với Điềm chuyện vừa xong... Suýt chút nữa là tôi đã làm hại nó. Đúng là trẻ con, chơi trò ngu thiệt !

Cuối năm học ấy, Trường giải tán, nhóm chúng tôi chia tay nhau. Tôi đã hai lần đến Thị trấn Phùng thăm Chính "còi" cho đến khi cậu ấy đi bộ đội. Thạch, Hùng Dũng, Điềm thì không gặp lại lần nào... Năm 1977, gia đình tôi chuyển vào Sài Gòn. Vô tình một hôm Điềm vào QYV115 khám bệnh. Đã 8 năm không gặp mà Điềm vẫn nhận ra má tôi (bà đang là Trưởng Phòng Hành chánh quân lực của Viện), qua má biết địa chỉ nhà và tìm đến thăm tôi. Ngày ấy Điềm đang học Trường Thông tin ở Bà Rịa - Vũng Tàu. Chúng tôi đã nối lại liên lạc, thỉnh thoảng viết thư cho nhau và có số điện thoại bàn của cơ quan...

Rồi Điềm ra trường, chuyển về Đà Nẵng. Chúng tôi lại mất liên lạc khá lâu...

Giữa những năm 1990, một người bạn cùng Trường Trỗi cho số điện thoại, tôi lại tìm được Thạch và anh em chúng tôi đã 2 lần gặp nhau tại CLB bóng bàn của nhà Thạch ở Quận Gò Vấp... Riêng Hùng Dũng thì từ lúc chia tay chưa gặp lại, mặc dù biết Dũng cũng đang sống tại Tp HCM, rất gần nhau mà chưa tìm được.

Năm 2000, cuốn "Sinh ra trong khói lửa" Tập 1 của Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi phát hành. Tôi tìm được trong Danh sách bạn bè khu vực Miền Trung có tên Điềm. Vội vàng gọi điện hỏi thăm... Đúng là Điềm "thối"! Những lần nghỉ phép ra Đà Nẵng, chúng tôi đã gặp lại, đến nhà thăm nhau. Anh em vẫn rất gắn bó, thân thiết.

Nghỉ hưu, tôi chuyển hẳn ra ĐN. Nhiều lần, mấy anh em Trỗi miền Trung hoặc K6 Đà Nẵng chúng tôi đón bạn bè các vùng miền đến thăm Tp. Các bạn tổ chức lên thăm Thầy CTV K6 Lê Đức Soạn, đều được Điềm nhiệt tình lấy xe riêng chở đi.

Cuối năm 2020, sau gần 10 năm, tôi mới ra thăm lại Hà Nội. Tôi đã lên Thị trấn Phùng thăm Chính "còi" trọn một ngày. Biết chuyện này, Điềm xin số điện thoại Chính, hai anh em đã liên lạc thăm hỏi nhau, rất vui và vô cùng tình nghĩa...

Mấy năm trước đột ngột nghe tin Thạch mất. Năm ngoái, đến lượt Hùng Dũng ra đi và chỉ mới tuần trước Điềm cũng đã rời xa chúng ta... Thật là buồn! Nỗi buồn này không chỉ riêng của gia đình Bích Trâm - vợ Điềm, mà của chung anh chị em Trường Trỗi và của cả tôi!

Nhóm 5 "thằng cá biệt" chơi thân với nhau từ lúc ở Đồi Dền, Thạch Thất - Phân hiệu 4, nay chỉ còn lại 2 "ông anh" lớn tuổi nhất - Chính "còi" và tôi. Vẫn biết "sinh lão bệnh tử" là quy luật tự nhiên của cuộc đời, nhưng thật lòng, những ngày qua tôi đã rất sốc và không muốn làm gì cả. Những con chữ cứ như lộn xộn, không thể sắp xếp để viết thành bài, thành lời... Chắc phải cần thêm thời gian để xoa dịu, nguôi ngoai nỗi buồn này!

Thôi, các bạn đi trước! Mong các bạn sẽ được an nhiên nơi cực lạc... Chúng tôi, những người còn ở lại sẽ mãi nhớ về các bạn và những kỷ niệm thời ấu thơ... !

FB Sử Bình 23/01/2022

0 comments:

Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu trực tuyến:
Easy VN - Chương trình tự động thêm dấu tiếng Việt
VIETUNI - Tại Viet1Net (Nên chọn Kiểu Loạn)

- Chèn link bằng thẻ: <a href="URL liên kết" rel="nofollow">Tên link</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> và <i>Ngiêng</i>