Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Nhớ những ngày khó khăn trên đất Quế Lâm


Lúc tôi viết lại những dòng này, đã là cuối năm 2014, nhìn qua cửa sổ phòng hàng cây lim trắng đã trút lần lượt hết những lá già cuối cùng để lại trên cây những lá non mơm mở trông sao đáng yêu thế! Có lẽ nào cũng giống cuộc đời này vậy, lớp già lần lượt ra đi đều như mong muốn gắng để lại điều gì tốt đẹp hơn cho thế hệ sau. Đã 48 năm trôi qua mà kí ước còn đọng những kỉ niệm xưa mà như mới hôm qua thôi:









NHỚ NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN
TRÊN ĐẤT QUẾ LÂM



(Tưởng nhớ những người bạn thời niên thiếu đã từng chia ngọt sẻ bùi với chúng tôi trong những ngày tháng của năm 1967-1968 ở Quế Lâm như Bá Linh, Tiến Quân, Chu Quang, Mạnh Minh, Nguyên Trọng và bao bạn bè cùng trang lứa đã hy sinh…)


Hoàng Anh

Nguyễn Hoàng Anh


Hoàng Anh
0908 414 218, hoanganhngtk115@yahoo.com.vn
SG

1972

05/2014


Ngày 26/11/1967 chúng tôi đươc lệnh thu xếp quân tư trang, tạm biệt trường Y Trung, chuyển sang trường mới ở Phong Khẩu, Đây là khu trường học nội trú mà các bạn Trung Quốc mới gấp rút xây cho học sinh Việt Nam, từ cổng vào khu hiệu bộ nằm giữa, khu cấp 2 nằm bên trái, các lớp cấp 3 nằm bên phải, bếp ăn và khu thể thao, bể bơi nằm phía sau các lớp cấp 2, có một điều cũng khá trùng hợp với trường Y Trung là ở đây cũng có một khối núi đá nhỏ hơn trường cũ, nằm trấn ngay giữa trường. Cả khu trường có tường xây bao quanh, nằm lọt thỏm trong một vùng núi đá vôi lô nhô cùng thấp thoáng với các giải rừng thông non quây quanh trường, ở đây gần như tách biệt với dân cư địa phương khá xa, kiến trúc mỗi nhà gần như được xây cùng một kiểu 2 tầng khá khang trang, nối giữa các khu nhà là các lối đi bằng bê tông thẳng tắp, dọc ngang kiểu bàn cờ, hai bên lơ thơ là hàng cây non thưa thớt mới trồng, khi các lớp nhận vị trí của mình, thì vẫn còn ngổn ngang vật liệu xây dựng, một số chỗ còn chưa xong, mùi sơn mùi vôi vẫn còn nồng nặc, như khu thể thao, bể bơi, vườn hoa..Tuy vậy chúng tôi vẫn rất thích vì lần đầu tiên được sống và học tập trong một khu trường mới và nhất là sắp có một bể bơi…
Thời tiết khu vực này có lẽ do không khí quét qua giữa các khe triển núi đá, gió thì to lồng lộng, trời lại đang mùa đông nên rất rét. Có nhiều hôm ngủ dậy nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết rơi, phủ dày đặc trắng xóa hết cả vùng, lũ trẻ chúng tôi sung sướng hò nhau ra chơi trò ném tuyết, đắp tượng người tuyết úp xô lên đầu làm mũ...
Sau khi bắt tay vào dọn dẹp chấn chỉnh chỗ ăn ở, chúng tôi bắt tay ngay vào học tập, cho kịp thời gian kết thúc học kì 1 của lớp 7 niên khóa 1967-1968 vào trước tết Mậu thân, các lớp được bố trí ngay tầng dưới chỗ ở, do chương trình cuối cấp nên bài vở có khó hơn nên đứa nào trong bọn tôi cũng sợ. tổng kết cuối kì tôi cũng hú hồn, khi thấy điểm giảng văn là môn tệ nhất từ trước tới nay được 5.
Do trường chưa xây kịp khu lò hơi, thỉnh thoảng bếp cũng tổ chức đun nước cho học sinh nhưng vì nước ít, người lại đông, lại chẳng có gì đựng, xô thùng cũng hiếm, pha chế cũng rắc rối, nên việc tắm giặt khá khó khăn, trời thì lạnh, có tên cũng lười cả tuần không thèm tắm, giặt, vứt đồ bẩn ra, lấy luôn đồ thằng khác mặc, vì lính tráng quần áo giống nhau nên cũng chẳng biết đâu mà tìm. Nhớ có lần buổi tối khá rét, thấy trời hơi bớt gió, tôi với Đoàn Quân chịu không nổi cái bẩn cái ngứa, lén liều mình hít thở vận nội công mặc mỗi quần đùi, nhào ra tắm thẳng cái vòi nước máy lạnh tưới cây ngòai đường, dùng khăn chà cho nóng, dội ào ào mấy cái, rồi nhảy đại trong chăn mà vẫn run cầm cập, mấy đứa cùng tiểu đội nhìn thấy cũng tròn mắt kinh ngạc… may mà các thầy, các chú quân y không thấy.
Tình hình Cách mạng văn hóa của Trung Quốc lúc này, đang vượt quá tầm kiểm soát của nhà nước, Các cuộc thanh trừng, xử bắn các kẻ thù của giai cấp, các phe phái như Liên chỉ, Tạo phản bắt đầu dùng cả súng đạn để nói chuyện với nhau, tiếng súng pháo ì ầm từ thành phố vang đến tận trường chúng tôi, nhiều hôm lũ trẻ con còn thấy những đám cháy khói đen đặc như hồi Mỹ bỏ bom kho xăng dầu bên nhà, việc cung cấp lương thực thực phẩm cho trường trở nên hết sức khó khăn, có thời gian hết cả lương thực, nhà trường phải cử người cùng bạn theo xe cắm cờ Đặc Thông ra thành phố lấy thực phẩm, lương thực…đang lấy thì 2 bên lại bắn nhau, thế là chạy như ma đuổi về, may mà chưa ai bị gì.
Do khó khăn nên có giai đoạn toàn trường phải ăn cơm chỉ với mắm, có kỳ không chở được gạo mà lấy nhầm phải nếp làm cả trường ăn cơm nếp suốt, có lúc thì ăn cơm với một thứ rất lạ tôi chưa từng ăn, giống đậu phụ ngâm trong một thứ nước nhờ nhờ, mằn mặn, cay cay…lúc đầu không quen nên rất khó ăn, sau này tôi mới biết đó gọi là chao một thứ chay thường dùng cho các sư thầy trong các chùa. Cơm rau, thịt trở thành hiếm trong một giai đoạn khá dài.
Có lần trong bữa ăn cả trường chúng tôi được phát thêm cam, mắc cọc! nhìn những trái cam còn nhỏ và xanh, chúng tôi tò mò sau mới biết lính nhóc nhà ta đi chơi hái trộm bị công xã giận họ cho hái sạch mang biếu luôn cho trường… thế là các thầy lại họp lại kiểm điểm, nhắc nhở lũ trẻ con còn quẹt mũi chưa sạch, xa cha mẹ, thiếu mọi thứ… nào là tinh thần quốc tế, hữu nghị trên cái đất nước bạn còn đại loạn mà tôi cũng không hiểu nó có thấm chút nào không!










Cái tết Mậu thân năm 1968 là cái tết thứ 2 chúng tôi sống trên đất bạn, cũng vào thời điểm cực kỳ khó khăn của bạn, nên tưởng được sống học tập trong hòa bình nhưng té ra không phải thế. Ở trong nước, ta đang bí mật chuẩn bị tổng tiến công nổi dậy ở toàn miền Nam, trước mấy ngày tết năm đó tôi bị sốt cao, nhà trường cũng như học sinh cũng trong trạng thái căng thẳng lo lắng. Tối hôm 30 tết chúng tôi chỉ có được một ít bánh kẹo để đón giao thừa, còn mùng 1 và mùng 2 tết chúng tôi tuy được nghỉ cũng chỉ ăn cơm bình thường…lũ trẻ một phần thì nhớ nhà, một phần lo lắng, cảm giác gần như không có tết, nên có đứa còn nghêu ngao hát chế kiểu chèo:

“Vui xuân năm nay, không có bánh chưng mà ăn,
Táo tầu không thấy, còn nói chi đến thịt gà
A ối à ối a tang tình tình tang…”

Cái thiếu cơm, gạo thực sự chưa ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt học tập của chúng tôi, bằng sự mất điện mất nước liên tục. Trong thời gian sau tết đến khoảng mấy tháng hè năm 1968 do tình hình của bạn đã đến mức nghiêm trọng giữa các phe phái, nhà máy điện bị bắn phá, đường liên lạc thư từ báo chí, công văn từ bên Việt Nam sang cũng bị gián đoạn…
Nhà trường thầy trò chúng tôi đang đứng trước thử thách căng thẳng, học tập gián đoạn, nhưng với sự quyết tâm khắc phục khó khăn và với sự giúp đỡ tận tình của nước bạn bằng cách nêu cao tinh thần vượt khó, ở mỗi đơn vị tự tăng gia sản xuất trồng rau, dẫn nước từ nguồn về, bạn thì cấp máy nổ chạy điện, tích gạo dự trữ… đặc biệt là sự cố gắng của mỗi học sinh, của mỗi thầy cô.
Để cổ vũ tinh thần học tập của toàn trường, nhà trường đã phát động phong trào thi đua, nêu cao tính tự quản học tâp, lập các đội cờ đỏ duy trì nếp sống tốt trong các đơn vị, nên riêng kết quả học tập trong kì thi cuối cấp toàn khối 7 của bọn tôi đã đạt kết quả rất cao 52% chất lượng ( điểm 4,5), 100% số lượng( không ai bị điểm 1,2). Bản thân tôi trong 3 môn thi hết cấp cũng đạt 13 điểm và tôi cũng được đứng vào hàng ngũ đoàn thanh niên Lao Động Việt Nam trong thời gian kết thúc năm học.
Thời tiết lúc này đang chuyển sang mùa hè nên khá nóng nực, oi bức, mưa nắng rất thất thường, trời đang nắng chang chang đó chợt chốc mưa đổ ầm ầm, do nước hạn chế nên chúng tôi phải đi xa hơn, ra các vùng lân cận tìm các con suối để tắm rửa.
Các bữa ăn của đơn vị bắt đầu dần dần có cà tím luộc, đậu đũa, mướp và đăc biệt có món bí đỏ bọc bột chiên chắc có nhiều bạn còn nhớ….
Năm học lớp 8, khối chúng tôi chuyển sang khu cấp 3 bắt đầu bước vào học kì đầu tiên lớp 8, trong năm lớp 8 này về ngoại ngữ từ học Trung Văn chúng tôi bắt đầu chuyển sang học Nga Văn.
Ở đây tôi muốn nhắc đến một nhân vật có lẽ lớp tôi ai cũng nhớ, ai cũng mê đó là bạn Tuấn Hăm, dáng thấp béo lùn, rất vui tính, đặc biệt hắn rất nhớ và có tài kể chuyện kiếm hiệp, bạn bè thường được nghe vào trước giờ đi ngủ, nào là Tần Thúc Bảo trong Thuyết Đường, nào là anh hùng Lệnh Hồ Xung tay kiếm khách lẫy lừng đã vượt bao hiểm nguy, bao môn phái, làm sao đoạt được Tịch Tà Kiếm Pháp. Với cứ kiểu kể hồi sau sẽ rõ, từng chương, từng chương của Tiếu ngạo giang hồ đã đi dần vào giấc ngủ của lũ trẻ lớp chúng tôi hồi ấy.
Nhóm năng khiếu của các lớp vẫn duy trì sinh hoạt tập trung từ hồi còn ở Bắc Thái, ở lớp tôi có những bạn có năng khiếu thực sự như bạn Minh Nghĩa, Tuấn sáo, Công Thành, Lê Quý, Tạ Chính…lúc này chuẩn bị cho hội diễn văn nghệ của trường, ngoài dàn nhạc, hát các bài đồng ca do một số thầy như thầy Tuyến, thầy Quý phụ trách như bài “Trường chinh ca”…, tôi còn “bị” phải tham gia vào tổ kịch của đại đội diễn vai con của người chiến sĩ thời chống Pháp đã hy sinh, sống trong trường TSQ, vở kịch muốn giáo dục là lớp cháu con phải luôn có lòng tự hào và sống xứng đáng với lớp người đi trước .
Một hôm, học sinh toàn trường nghe thông báo có một học sinh khóa trên bị chấn thương sọ não do đánh nhau phải đưa ra bệnh viện Quế Lâm cấp cứu có nguy cơ tử vong, ai cũng bàng hoàng, lo lắng, có mấy đứa thì thào kể trong trường mới xuất hiện các bồ, bè nhóm trong các lớp. chúng tôi không hiểu có phải chăng do tính hiếu động của trẻ mới lớn thích làm anh hùng?, do cuộc Cách mạng văn hóa vô sản đấu tố của bạn có ảnh hưởng đến mỗi học sinh? Và bố mẹ của bạn bị chết họ sẽ nghĩ sao đây? cho đến nay đây hầu như vẫn là câu hỏi còn bỏ lửng..
Cũng chỉ một thời gian ngắn sau đó có thể do nhiều nguyên nhân, nhưng tôi nghĩ chủ yếu do sự không còn được an toàn trên đất bạn, nên bắt đầu phong thanh nghe đâu đó có tin chúng tôi sắp về nước trước thời hạn sau 2 năm ở trên đất Trung Quốc.
Vào cuối năm 1968 chúng tôi chính thức được lệnh trở về Việt Nam. Khi xe chở chúng tôi ra ga Quế Lâm qua những dãy nhà cửa ở đường phố, chúng tôi không khỏi kinh ngạc trước sự biến đổi, tàn phá của con người, khu đại lầu to lớn hôm nào mới đến đẹp đẽ là thế, mà giờ thì đổ nát, đầy vết đạn lỗ chỗ nham nhở. Trong tiếng rì rầm của xe ca, chợt có tiếng ai đó bất giác vang lên:“… Trông còn tàn hoang hơn Hà nội bị bom Mỹ…!.”
(Trích Tự sự Hoàng Anh K6)

Nguồn: FB Nguyễn Anh





 







Lúc tôi viết lại những dòng này, đã là cuối năm 2014, nhìn qua cửa sổ phòng hàng cây lim trắng đã trút lần lượt hết những lá già cuối cùng để lại trên cây những lá non mơm mở trông sao đáng yêu thế! Có lẽ nào cũng giống cuộc đời này vậy, lớp già lần lượt ra đi đều như mong muốn gắng để lại điều gì tốt đẹp hơn cho thế hệ sau. Đã 48 năm trôi qua mà kí ước còn đọng những kỉ niệm xưa mà như mới hôm qua thôi:









NHỚ NHỮNG NGÀY KHÓ KHĂN
TRÊN ĐẤT QUẾ LÂM



(Tưởng nhớ những người bạn thời niên thiếu đã từng chia ngọt sẻ bùi với chúng tôi trong những ngày tháng của năm 1967-1968 ở Quế Lâm như Bá Linh, Tiến Quân, Chu Quang, Mạnh Minh, Nguyên Trọng và bao bạn bè cùng trang lứa đã hy sinh…)


Hoàng Anh

Nguyễn Hoàng Anh


Hoàng Anh
0908 414 218, hoanganhngtk115@yahoo.com.vn
SG

1972

05/2014


Ngày 26/11/1967 chúng tôi đươc lệnh thu xếp quân tư trang, tạm biệt trường Y Trung, chuyển sang trường mới ở Phong Khẩu, Đây là khu trường học nội trú mà các bạn Trung Quốc mới gấp rút xây cho học sinh Việt Nam, từ cổng vào khu hiệu bộ nằm giữa, khu cấp 2 nằm bên trái, các lớp cấp 3 nằm bên phải, bếp ăn và khu thể thao, bể bơi nằm phía sau các lớp cấp 2, có một điều cũng khá trùng hợp với trường Y Trung là ở đây cũng có một khối núi đá nhỏ hơn trường cũ, nằm trấn ngay giữa trường. Cả khu trường có tường xây bao quanh, nằm lọt thỏm trong một vùng núi đá vôi lô nhô cùng thấp thoáng với các giải rừng thông non quây quanh trường, ở đây gần như tách biệt với dân cư địa phương khá xa, kiến trúc mỗi nhà gần như được xây cùng một kiểu 2 tầng khá khang trang, nối giữa các khu nhà là các lối đi bằng bê tông thẳng tắp, dọc ngang kiểu bàn cờ, hai bên lơ thơ là hàng cây non thưa thớt mới trồng, khi các lớp nhận vị trí của mình, thì vẫn còn ngổn ngang vật liệu xây dựng, một số chỗ còn chưa xong, mùi sơn mùi vôi vẫn còn nồng nặc, như khu thể thao, bể bơi, vườn hoa..Tuy vậy chúng tôi vẫn rất thích vì lần đầu tiên được sống và học tập trong một khu trường mới và nhất là sắp có một bể bơi…
Thời tiết khu vực này có lẽ do không khí quét qua giữa các khe triển núi đá, gió thì to lồng lộng, trời lại đang mùa đông nên rất rét. Có nhiều hôm ngủ dậy nhìn ra ngoài cửa sổ tuyết rơi, phủ dày đặc trắng xóa hết cả vùng, lũ trẻ chúng tôi sung sướng hò nhau ra chơi trò ném tuyết, đắp tượng người tuyết úp xô lên đầu làm mũ...
Sau khi bắt tay vào dọn dẹp chấn chỉnh chỗ ăn ở, chúng tôi bắt tay ngay vào học tập, cho kịp thời gian kết thúc học kì 1 của lớp 7 niên khóa 1967-1968 vào trước tết Mậu thân, các lớp được bố trí ngay tầng dưới chỗ ở, do chương trình cuối cấp nên bài vở có khó hơn nên đứa nào trong bọn tôi cũng sợ. tổng kết cuối kì tôi cũng hú hồn, khi thấy điểm giảng văn là môn tệ nhất từ trước tới nay được 5.
Do trường chưa xây kịp khu lò hơi, thỉnh thoảng bếp cũng tổ chức đun nước cho học sinh nhưng vì nước ít, người lại đông, lại chẳng có gì đựng, xô thùng cũng hiếm, pha chế cũng rắc rối, nên việc tắm giặt khá khó khăn, trời thì lạnh, có tên cũng lười cả tuần không thèm tắm, giặt, vứt đồ bẩn ra, lấy luôn đồ thằng khác mặc, vì lính tráng quần áo giống nhau nên cũng chẳng biết đâu mà tìm. Nhớ có lần buổi tối khá rét, thấy trời hơi bớt gió, tôi với Đoàn Quân chịu không nổi cái bẩn cái ngứa, lén liều mình hít thở vận nội công mặc mỗi quần đùi, nhào ra tắm thẳng cái vòi nước máy lạnh tưới cây ngòai đường, dùng khăn chà cho nóng, dội ào ào mấy cái, rồi nhảy đại trong chăn mà vẫn run cầm cập, mấy đứa cùng tiểu đội nhìn thấy cũng tròn mắt kinh ngạc… may mà các thầy, các chú quân y không thấy.
Tình hình Cách mạng văn hóa của Trung Quốc lúc này, đang vượt quá tầm kiểm soát của nhà nước, Các cuộc thanh trừng, xử bắn các kẻ thù của giai cấp, các phe phái như Liên chỉ, Tạo phản bắt đầu dùng cả súng đạn để nói chuyện với nhau, tiếng súng pháo ì ầm từ thành phố vang đến tận trường chúng tôi, nhiều hôm lũ trẻ con còn thấy những đám cháy khói đen đặc như hồi Mỹ bỏ bom kho xăng dầu bên nhà, việc cung cấp lương thực thực phẩm cho trường trở nên hết sức khó khăn, có thời gian hết cả lương thực, nhà trường phải cử người cùng bạn theo xe cắm cờ Đặc Thông ra thành phố lấy thực phẩm, lương thực…đang lấy thì 2 bên lại bắn nhau, thế là chạy như ma đuổi về, may mà chưa ai bị gì.
Do khó khăn nên có giai đoạn toàn trường phải ăn cơm chỉ với mắm, có kỳ không chở được gạo mà lấy nhầm phải nếp làm cả trường ăn cơm nếp suốt, có lúc thì ăn cơm với một thứ rất lạ tôi chưa từng ăn, giống đậu phụ ngâm trong một thứ nước nhờ nhờ, mằn mặn, cay cay…lúc đầu không quen nên rất khó ăn, sau này tôi mới biết đó gọi là chao một thứ chay thường dùng cho các sư thầy trong các chùa. Cơm rau, thịt trở thành hiếm trong một giai đoạn khá dài.
Có lần trong bữa ăn cả trường chúng tôi được phát thêm cam, mắc cọc! nhìn những trái cam còn nhỏ và xanh, chúng tôi tò mò sau mới biết lính nhóc nhà ta đi chơi hái trộm bị công xã giận họ cho hái sạch mang biếu luôn cho trường… thế là các thầy lại họp lại kiểm điểm, nhắc nhở lũ trẻ con còn quẹt mũi chưa sạch, xa cha mẹ, thiếu mọi thứ… nào là tinh thần quốc tế, hữu nghị trên cái đất nước bạn còn đại loạn mà tôi cũng không hiểu nó có thấm chút nào không!










Cái tết Mậu thân năm 1968 là cái tết thứ 2 chúng tôi sống trên đất bạn, cũng vào thời điểm cực kỳ khó khăn của bạn, nên tưởng được sống học tập trong hòa bình nhưng té ra không phải thế. Ở trong nước, ta đang bí mật chuẩn bị tổng tiến công nổi dậy ở toàn miền Nam, trước mấy ngày tết năm đó tôi bị sốt cao, nhà trường cũng như học sinh cũng trong trạng thái căng thẳng lo lắng. Tối hôm 30 tết chúng tôi chỉ có được một ít bánh kẹo để đón giao thừa, còn mùng 1 và mùng 2 tết chúng tôi tuy được nghỉ cũng chỉ ăn cơm bình thường…lũ trẻ một phần thì nhớ nhà, một phần lo lắng, cảm giác gần như không có tết, nên có đứa còn nghêu ngao hát chế kiểu chèo:

“Vui xuân năm nay, không có bánh chưng mà ăn,
Táo tầu không thấy, còn nói chi đến thịt gà
A ối à ối a tang tình tình tang…”

Cái thiếu cơm, gạo thực sự chưa ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt học tập của chúng tôi, bằng sự mất điện mất nước liên tục. Trong thời gian sau tết đến khoảng mấy tháng hè năm 1968 do tình hình của bạn đã đến mức nghiêm trọng giữa các phe phái, nhà máy điện bị bắn phá, đường liên lạc thư từ báo chí, công văn từ bên Việt Nam sang cũng bị gián đoạn…
Nhà trường thầy trò chúng tôi đang đứng trước thử thách căng thẳng, học tập gián đoạn, nhưng với sự quyết tâm khắc phục khó khăn và với sự giúp đỡ tận tình của nước bạn bằng cách nêu cao tinh thần vượt khó, ở mỗi đơn vị tự tăng gia sản xuất trồng rau, dẫn nước từ nguồn về, bạn thì cấp máy nổ chạy điện, tích gạo dự trữ… đặc biệt là sự cố gắng của mỗi học sinh, của mỗi thầy cô.
Để cổ vũ tinh thần học tập của toàn trường, nhà trường đã phát động phong trào thi đua, nêu cao tính tự quản học tâp, lập các đội cờ đỏ duy trì nếp sống tốt trong các đơn vị, nên riêng kết quả học tập trong kì thi cuối cấp toàn khối 7 của bọn tôi đã đạt kết quả rất cao 52% chất lượng ( điểm 4,5), 100% số lượng( không ai bị điểm 1,2). Bản thân tôi trong 3 môn thi hết cấp cũng đạt 13 điểm và tôi cũng được đứng vào hàng ngũ đoàn thanh niên Lao Động Việt Nam trong thời gian kết thúc năm học.
Thời tiết lúc này đang chuyển sang mùa hè nên khá nóng nực, oi bức, mưa nắng rất thất thường, trời đang nắng chang chang đó chợt chốc mưa đổ ầm ầm, do nước hạn chế nên chúng tôi phải đi xa hơn, ra các vùng lân cận tìm các con suối để tắm rửa.
Các bữa ăn của đơn vị bắt đầu dần dần có cà tím luộc, đậu đũa, mướp và đăc biệt có món bí đỏ bọc bột chiên chắc có nhiều bạn còn nhớ….
Năm học lớp 8, khối chúng tôi chuyển sang khu cấp 3 bắt đầu bước vào học kì đầu tiên lớp 8, trong năm lớp 8 này về ngoại ngữ từ học Trung Văn chúng tôi bắt đầu chuyển sang học Nga Văn.
Ở đây tôi muốn nhắc đến một nhân vật có lẽ lớp tôi ai cũng nhớ, ai cũng mê đó là bạn Tuấn Hăm, dáng thấp béo lùn, rất vui tính, đặc biệt hắn rất nhớ và có tài kể chuyện kiếm hiệp, bạn bè thường được nghe vào trước giờ đi ngủ, nào là Tần Thúc Bảo trong Thuyết Đường, nào là anh hùng Lệnh Hồ Xung tay kiếm khách lẫy lừng đã vượt bao hiểm nguy, bao môn phái, làm sao đoạt được Tịch Tà Kiếm Pháp. Với cứ kiểu kể hồi sau sẽ rõ, từng chương, từng chương của Tiếu ngạo giang hồ đã đi dần vào giấc ngủ của lũ trẻ lớp chúng tôi hồi ấy.
Nhóm năng khiếu của các lớp vẫn duy trì sinh hoạt tập trung từ hồi còn ở Bắc Thái, ở lớp tôi có những bạn có năng khiếu thực sự như bạn Minh Nghĩa, Tuấn sáo, Công Thành, Lê Quý, Tạ Chính…lúc này chuẩn bị cho hội diễn văn nghệ của trường, ngoài dàn nhạc, hát các bài đồng ca do một số thầy như thầy Tuyến, thầy Quý phụ trách như bài “Trường chinh ca”…, tôi còn “bị” phải tham gia vào tổ kịch của đại đội diễn vai con của người chiến sĩ thời chống Pháp đã hy sinh, sống trong trường TSQ, vở kịch muốn giáo dục là lớp cháu con phải luôn có lòng tự hào và sống xứng đáng với lớp người đi trước .
Một hôm, học sinh toàn trường nghe thông báo có một học sinh khóa trên bị chấn thương sọ não do đánh nhau phải đưa ra bệnh viện Quế Lâm cấp cứu có nguy cơ tử vong, ai cũng bàng hoàng, lo lắng, có mấy đứa thì thào kể trong trường mới xuất hiện các bồ, bè nhóm trong các lớp. chúng tôi không hiểu có phải chăng do tính hiếu động của trẻ mới lớn thích làm anh hùng?, do cuộc Cách mạng văn hóa vô sản đấu tố của bạn có ảnh hưởng đến mỗi học sinh? Và bố mẹ của bạn bị chết họ sẽ nghĩ sao đây? cho đến nay đây hầu như vẫn là câu hỏi còn bỏ lửng..
Cũng chỉ một thời gian ngắn sau đó có thể do nhiều nguyên nhân, nhưng tôi nghĩ chủ yếu do sự không còn được an toàn trên đất bạn, nên bắt đầu phong thanh nghe đâu đó có tin chúng tôi sắp về nước trước thời hạn sau 2 năm ở trên đất Trung Quốc.
Vào cuối năm 1968 chúng tôi chính thức được lệnh trở về Việt Nam. Khi xe chở chúng tôi ra ga Quế Lâm qua những dãy nhà cửa ở đường phố, chúng tôi không khỏi kinh ngạc trước sự biến đổi, tàn phá của con người, khu đại lầu to lớn hôm nào mới đến đẹp đẽ là thế, mà giờ thì đổ nát, đầy vết đạn lỗ chỗ nham nhở. Trong tiếng rì rầm của xe ca, chợt có tiếng ai đó bất giác vang lên:“… Trông còn tàn hoang hơn Hà nội bị bom Mỹ…!.”
(Trích Tự sự Hoàng Anh K6)

Nguồn: FB Nguyễn Anh





 






Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

Gặp mặt K6HN ngày 20/12/2014



Gặp mặt K6HN ngày 20/12/2014


Sáng thứ 7 (20/12/2014) nhân kỷ niệm 70 năm thành lập Quân đội (1944-2014), bạn Lê Tứ Quý đã mời các bạn Khoá 6 trường Thiếu sinh Quân tới "Trung tâm Hội nghị Tiệc cưới FOREVERMARK" của bạn mới xây dựng
Lê Tứ Quý

Ảnh: FB Lê Tứ Quý, Ngô Sơn, Trần Vinh Quang, Anh Minh.


Xem: Gặp mặt K6HN ngày 20/12/2014 - Trang Ảnh - Video - Nhạc
51 bạn + bạn Lê Tứ Quý chủ nhà chụp ảnh
Theo điểm danh của Ngô Sơn
Hàng trên cùng từ trái sang: Quản thanh Bình; Công gù; Lộ kếch; Võ quang Trung; Lê Quân (lê khơ); Đỗ Giới; Nguyễn trung Định; Hà hồng Thắng; Sơn tu la; Tường Vân; Quyết ve; Minh Phượng; Thuý - Con thày Tuấn Hiệu trưởng; Hồng Quân; Chí Hùng; Ôn minh Thảo; Tam Châu; Tuấn Anh; Tạ Chính.
Hàng hai: Son ton; Gia Bình; Trịnh Cường; Thái bò; Tuấn Quảng; Phan Hùng; Duy Sơn; Đỗ Dũng; Biên Rồ; Vũ Việt; Cả Phát; Quốc Thông; Đăng Sơn; Vũ Hùng; Anh Quân già; Đào Thắng; Đinh Quân.
Hàng 3: Trần Vinh Quang; Đoàn Quân; Tuấn Hùng; Bằng ruồi; Bình tũn; Gia Cường; Thắng híp; Ngọc mốc; Hòa còm; Vương Dũng; Trọng Huấn; Việt Thắng.
Hai bạn ngồi ngay trên hàng 3 (một người cầm máy ảnh) đó là: Phạm Bình và Anh Minh. Thiếu Bùi Thanh Hùng
Ảnh của Lê Tứ Quý


Gặp mặt K6HN ngày 20/12/2014


Sáng thứ 7 (20/12/2014) nhân kỷ niệm 70 năm thành lập Quân đội (1944-2014), bạn Lê Tứ Quý đã mời các bạn Khoá 6 trường Thiếu sinh Quân tới "Trung tâm Hội nghị Tiệc cưới FOREVERMARK" của bạn mới xây dựng
Lê Tứ Quý

Ảnh: FB Lê Tứ Quý, Ngô Sơn, Trần Vinh Quang, Anh Minh.


Xem: Gặp mặt K6HN ngày 20/12/2014 - Trang Ảnh - Video - Nhạc
51 bạn + bạn Lê Tứ Quý chủ nhà chụp ảnh
Theo điểm danh của Ngô Sơn
Hàng trên cùng từ trái sang: Quản thanh Bình; Công gù; Lộ kếch; Võ quang Trung; Lê Quân (lê khơ); Đỗ Giới; Nguyễn trung Định; Hà hồng Thắng; Sơn tu la; Tường Vân; Quyết ve; Minh Phượng; Thuý - Con thày Tuấn Hiệu trưởng; Hồng Quân; Chí Hùng; Ôn minh Thảo; Tam Châu; Tuấn Anh; Tạ Chính.
Hàng hai: Son ton; Gia Bình; Trịnh Cường; Thái bò; Tuấn Quảng; Phan Hùng; Duy Sơn; Đỗ Dũng; Biên Rồ; Vũ Việt; Cả Phát; Quốc Thông; Đăng Sơn; Vũ Hùng; Anh Quân già; Đào Thắng; Đinh Quân.
Hàng 3: Trần Vinh Quang; Đoàn Quân; Tuấn Hùng; Bằng ruồi; Bình tũn; Gia Cường; Thắng híp; Ngọc mốc; Hòa còm; Vương Dũng; Trọng Huấn; Việt Thắng.
Hai bạn ngồi ngay trên hàng 3 (một người cầm máy ảnh) đó là: Phạm Bình và Anh Minh. Thiếu Bùi Thanh Hùng
Ảnh của Lê Tứ Quý

70 năm… gặp gỡ


Cái đầu đề bài viết phóng sự bằng hình ảnh có tính chất “câu view” một chút nhưng thực chất có nhiều ý nghĩa. Đó là cuộc họp mặt của các học sinh lớp 5 Trường Văn hóa Quân đội (mà khi vào Học viện KTQS là Khóa 6) nhân ngày kỷ niệm 70 năm thành lập Quân đội.

Trời nắng đẹp, một góc hồ Tây bừng sáng

Cái đầu đề bài viết phóng sự bằng hình ảnh có tính chất “câu view” một chút nhưng thực chất có nhiều ý nghĩa. Đó là cuộc họp mặt của các học sinh lớp 5 Trường Văn hóa Quân đội (mà khi vào Học viện KTQS là Khóa 6) nhân ngày kỷ niệm 70 năm thành lập Quân đội.

Trời nắng đẹp, một góc hồ Tây bừng sáng

THỰC TẠI VÀ HOANG ĐƯỜNG 32/b




PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG X: TỘI ÁC

“Với việc thiết lập bạo lực và giết nhau trong loài của mình, con người tự đặt nó xuống dưới con thú”
André Bourguignon


(tiếp theo)
Việc Groves quyết định bổ nhiệm Oppi vào vị trí giám đốc trung tâm thí nghiệm Los Alamos, lúc đầu đã bị nhiều chỉ trích. Ông này nhớ lại: “Người ta trách móc tôi rằng chỉ có người được giải Nôben, hoặc ít ra cũng phải là người khá đứng tuổi mới có thể đứng ở vị trí như thế được. Nhưng tôi đã chọn Oppenheimer, và thành công của ông đã chứng tỏ rằng tôi đã đúng. Không ai có thể làm nổi cái mà ông đã làm”.



PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG X: TỘI ÁC

“Với việc thiết lập bạo lực và giết nhau trong loài của mình, con người tự đặt nó xuống dưới con thú”
André Bourguignon


(tiếp theo)
Việc Groves quyết định bổ nhiệm Oppi vào vị trí giám đốc trung tâm thí nghiệm Los Alamos, lúc đầu đã bị nhiều chỉ trích. Ông này nhớ lại: “Người ta trách móc tôi rằng chỉ có người được giải Nôben, hoặc ít ra cũng phải là người khá đứng tuổi mới có thể đứng ở vị trí như thế được. Nhưng tôi đã chọn Oppenheimer, và thành công của ông đã chứng tỏ rằng tôi đã đúng. Không ai có thể làm nổi cái mà ông đã làm”.

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Xuyên Việt, hành trình qua các di sản thế giới (1)

Sau gần hai tháng ấp ủ chuẩn bị và lên kế hoạch chi tiết, chúng tôi khởi hành chuyến đi vào một ngày cuối năm (27/12/2012-03/01/2013).

Dự định chuyến đi từ Hà Nội vào Tp Hồ Chí Minh đi qua các di tích được UNESCO xếp hạng di sản của thế giới gồm có:

 Một buổi sáng cuối năm, nhóm chúng tôi có bốn người bạn xuất phát từ Hà Nội. Đường Quốc lộ 1A đi một mạch đến thị trấn Hà Trung (Thanh Hóa), chúng tôi rẽ vào thị trấn Vĩnh Lộc thăm Khu di tích Thành nhà Hồ. Đây là điểm thăm quan đầu tiên trong chuyến đi, một di sản văn hóa thế giới mới được công nhận tháng 6/2011. Chúng tôi chạy xe thẳng từ cửa thành phía Nam – cổng Tiền tới cổng phía Bắc – cổng Hậu và bao quát toàn bộ khu vực thành nội. Khu di tích còn hoang sơ, chưa có đầu tư cho du lịch.
Thành nhà Hồ được xây hình vuông, mỗi chiều dài chừng 1 km bằng đá. Bức tường được ghép bằng những tảng đá lớn, chiều dài đến 2 mét.
Sau gần hai tháng ấp ủ chuẩn bị và lên kế hoạch chi tiết, chúng tôi khởi hành chuyến đi vào một ngày cuối năm (27/12/2012-03/01/2013).

Dự định chuyến đi từ Hà Nội vào Tp Hồ Chí Minh đi qua các di tích được UNESCO xếp hạng di sản của thế giới gồm có:

 Một buổi sáng cuối năm, nhóm chúng tôi có bốn người bạn xuất phát từ Hà Nội. Đường Quốc lộ 1A đi một mạch đến thị trấn Hà Trung (Thanh Hóa), chúng tôi rẽ vào thị trấn Vĩnh Lộc thăm Khu di tích Thành nhà Hồ. Đây là điểm thăm quan đầu tiên trong chuyến đi, một di sản văn hóa thế giới mới được công nhận tháng 6/2011. Chúng tôi chạy xe thẳng từ cửa thành phía Nam – cổng Tiền tới cổng phía Bắc – cổng Hậu và bao quát toàn bộ khu vực thành nội. Khu di tích còn hoang sơ, chưa có đầu tư cho du lịch.
Thành nhà Hồ được xây hình vuông, mỗi chiều dài chừng 1 km bằng đá. Bức tường được ghép bằng những tảng đá lớn, chiều dài đến 2 mét.

THỰC TẠI VÀ HOANG ĐƯỜNG 32/a




PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG X: TỘI ÁC

“Với việc thiết lập bạo lực và giết nhau trong loài của mình, con người tự đặt nó xuống dưới con thú”
André Bourguignon


Vì rằng trước nhận thức, Tự Nhiên Tồn Tại biểu hiện ra là vốn dĩ thế nên Không Gian là một lực lượng tuyệt đối được bảo toàn. Vì rằng Không Gian phải tuyệt đối được bảo toàn nên đồng thời với quá trình tạo dựng là quá trình hủy diệt. Vậy thì loài người được hun đúc nên từ đâu nếu không phải từ thiên nhiên hoang dã, trên con đường nào nếu không phải là hủy diệt - tạo dựng và bằng cách nào nếu không phải là tiến hóa - thích nghi?
Chính vì Tự Nhiên Tồn Tại là vốn dĩ thế nên nó toàn năng mà cũng không toàn năng, tồn tại mà cũng không tồn tại, phân biệt được mà cũng không phân biệt được, thống nhất mà cũng không thống nhất, tạo dựng đồng thời với hủy diệt…, là cả hai mà cũng không phải là cả hai và không thể bàn luận một cách dứt khoát được. Nhưng dù sao thì vẫn cứ phải bàn luận để nhận thức vì còn con đường nào khác nữa đâu?



PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG X: TỘI ÁC

“Với việc thiết lập bạo lực và giết nhau trong loài của mình, con người tự đặt nó xuống dưới con thú”
André Bourguignon


Vì rằng trước nhận thức, Tự Nhiên Tồn Tại biểu hiện ra là vốn dĩ thế nên Không Gian là một lực lượng tuyệt đối được bảo toàn. Vì rằng Không Gian phải tuyệt đối được bảo toàn nên đồng thời với quá trình tạo dựng là quá trình hủy diệt. Vậy thì loài người được hun đúc nên từ đâu nếu không phải từ thiên nhiên hoang dã, trên con đường nào nếu không phải là hủy diệt - tạo dựng và bằng cách nào nếu không phải là tiến hóa - thích nghi?
Chính vì Tự Nhiên Tồn Tại là vốn dĩ thế nên nó toàn năng mà cũng không toàn năng, tồn tại mà cũng không tồn tại, phân biệt được mà cũng không phân biệt được, thống nhất mà cũng không thống nhất, tạo dựng đồng thời với hủy diệt…, là cả hai mà cũng không phải là cả hai và không thể bàn luận một cách dứt khoát được. Nhưng dù sao thì vẫn cứ phải bàn luận để nhận thức vì còn con đường nào khác nữa đâu?

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Những ngày học tập ở trường Nhất Trung Quế Lâm









Những ngày học tập ở trường Nhất Trung Quế Lâm


Trải qua 5 tháng đầu của năm 1967 ở trường Y Trung, tuy tất cả đều đã tập trung bước vào nhiệm vụ học tập nhưng chúng tôi vẫn phải thay đổi chỗ ở, để giao lại chỗ cũ cho bạn.
Đại đội khối lớp 6 phải chuyển qua chỗ ở lần thứ 2, trung đội tôi ở hoàn toàn vào 2 dãy nhà liên kế, tiếp nối với lớp học thành một dãy, ở đây rất gần bếp ăn, nằm liền trên cùng một con đường xuống bếp, dọc theo phía trước là các bồn hoa, phía sau chỗ ở cách khoảng 100m là cái nhà tiêu công cộng, nhà tiêu này khá lạ, vào trong nhà trống hoác, vì không có cửa, có 2 rãnh nhỏ 2 bên, phía trên có xây gạch quây nhiều ngăn thấp lệch nhau như chuồng lợn ở bên mình, mỗi ngăn đủ chỗ cho một người ngồi, nhưng có thể nói chuyện, thấy cả mặt người bên cạnh! Khi xả nước, rãnh dẫn phân dốc dần ra phía cuối đầu hồi, đổ vào hố chứa phân, ở công xã, người ta thường lấy phân ở đó vào thùng gỗ, gánh thẳng ra bón vào ruộng rau?!?
Thời tiết đã chuyển sang hè nên chúng tôi bắt đầu thấy nóng bức hơn, nhiệt độ khoảng 30-31 độ. Trong thời gian này, mỗi ngày mỗi lớp đều có lịch học tập rất nghiêm túcvới nội dung là:
Sáng: tập thể dục theo 2 bài võ thể dục mà thầy Trần Sinh hướng dẫn, gấp chăn màn phải thi nhau làm sao thật vuông vức, ăn sáng nhanh rồi chuẩn bị sách vở rồi lên lớp.
Tới 12h trưa, lũ chúng tôi tập hợp đi đều hát các bài hành tiến cho tới khi đến bếp để ăn cơm trưa.
Sau nghỉ trưa buổi chiều thường học thêm 2 tiết, sau đó chúng tôi đi lao động hoạt động chân tay như đi tham gia làm cỏ rau giúp cho công xã bạn để tăng cường tình đoàn kết, làm vườn hoa cho trường… và đi tắm sông, ai chơi thể thao thì có thể đi tắm muộn hơn.
Để chuẩn bị kết thúc năm học lớp 6 vào tháng 6/1967 có kết quả thật tốt, ngay đầu tháng 5/1967 nhà trường đã cùng ban chỉ huy Khóa 6 tổ chức liên tiếp phát động 2 đợt thi đua mang tên “Về thăm quê Bác” và “thăm quê anh Bé” các học sinh phấn đấu không có điểm kém, mỗi điểm kém là bị trừ số cây số, tổ nào, cá nhân nào có điểm giỏi sẽ mau về đích trước, mỗi điểm 5 là được một danh hiệu Dũng sĩ.
Thỉnh thoảng nhà trường tổ chức hội diễn hội thao cho cả trường, ở ngay ngoài sân thể thao rất vui, chương trình khá phong phú như thi đồng diễn thể dục, biểu diễn xà đơn, xà kép, thi bóng đá, thi nhẩy cao nhảy xa, đấu xe tăng, chơi công đồn.
Tôi còn nhớ hồi đó tôi được xung vào chỉ huy một xe trong đội xe tăng của khóa lớp 6 đấu với đội của khóa lớp 7, mỗi xe gồm 5 người đều bịt mắt, người đứng đầu xe tôi là bạn Phan Đình Nhân có biệt danh “Nhân chột”2 tay nắm vào nhau chĩa ra trước như súng, những người sau 2 tay ôm bụng người trước, riêng chỉ huy không bịt mắt, đứng cuối cùng hô mệnh lệnh tiến lùi, sang trái rẽ phải đẩy xe tấn công làm sao đâm vỡ xe địch …trận đấy riêng xe tôi diệt 8 xe, đội bạn cũng còn một xe do Nguyễn Thiện Nhân làm xe trưởng 2 bên quần thảo quyết liệt trong tiếng reo hò khán giả, cuối cùng nhằm được thế tôi đẩy thật mạnh xe tôi lao thẳng vào đối phương, khi xe bạn chưa kịp quay lại... thế là xe đối phương bị vỡ... đứt đôi, còn xe tôi cũng văng mỗi đứa một nơi cười muốn chết! nhưng cũng được ghi nhận giành chiến thắng .
Lần Hội thao ấy, khóa của chúng tôi giành được nhiều giải nhất như bóng đá, đánh xe tăng, hát… nên nhà trường thưởng cho Đại đội khóa 6 một tượng anh Trỗi với nhiều đồ lưu niệm khác nữa…

Thật có lỗi nếu không nhắc công sức của các thầy giáo vì đàn em thân yêu, thay cha mẹ chăm sóc các chú thiếu sinh quân, có thể thời gian đã quá lâu nên tôi không thể nhớ hết các tấm gương tận tụy của các thầy cô, nhưng tôi vẫn còn nhớ, nhiều ấn tượng về những người thầy như:
Các thầy làm cán bộ khung ở đơn vị thì thật hiền, ân cần như thầy Trường, thầy Kha, Thầy Đạt, thầy Bình…








Thầy Trần Sinh dạy thể dục và quân sự với sự nghiêm túc cần có của bộ môn, thầy đã tạo cho chúng tôi sự kỉ luật trong cuộc sống tương lai.
Thầy Tiến dạy địa thì hay kể cho chúng tôi những ý định viết sách về sự kì lạ của thế giới thiên nhiên rất hấp dẫn, bình thường như con ong, con kiến... nhưng từ thầy đã cho chúng tôi thấy rất nhiều điều kì diệu bất ngờ.
Thầy Điền dậy lý: Khi nói về sự tỉ lệ giữa cường độ dòng điện và tiết diện dây dẫn... có cách nói thường nhấn giọng làm học sinh rất chú ý “Thầy thí dụ với cửa lớp, nếu cửa mở (thầy gằn lên một tiếng) “nhỏ” …thì sẽ làm sao… làm chúng tôi rất chú ý.
Thầy Tiệp dạy toán, trước khi lên lớp thầy hay có một câu nói quen thuộc: “…đến đây tôi xin mở một cái ngoặc…” rồi thầy kể về một mẩu thời sự trong nước, hay trên thế giới, có khi là bài học về giáo dục rất hay, có ai đó cho rằng như thế là mất giờ giảng kiến thức!? nhưng tôi nghĩ đúng kiến thức là cần thật, nhưng dạy nhân cách cho các em còn cần hơn rất nhiều. …v.v và v.v còn nhiều thầy cô nữa mà tôi chưa thể kể hết.
Đầu tháng 7 năm 1967 chúng tôi kết thúc năm học của lớp 6, với kết quả khá tốt, Liên đội thiếu niên của chúng tôi cũng được khen và nhận cờ là liên đội khá nhất, riêng tôi rất mừng có bản điểm thi toàn 4,5 không bị con 3 nào. Trong 4 loại danh hiệu bình bầu khen thưởng là ưu tú, xuất sắc, tiên tiến, tiến bộ thì tôi đã đạt danh hiệu xuất sắc tôi đã viết thư khoe má tôi để má được vui. Toàn Đại đội được nghỉ hè 2 tháng cho đến tháng 9 sẽ học tiếp chương trình lớp 7 niên khóa (1967-1968).
Vừa bắt đầu vào nghỉ hè, đại đội lại xáo trộn các tiểu đội, một số đứa bọn tôi phải chuyển một lần nữa sang nhà đối diện với dãy nhà cũ, tôi còn nhớ ở cùng mấy bạn Kiên dầm, Khánh choang, Chiến ví… chưa ổn định bao nhiêu thì chúng tôi nghe tin giặc Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc, có mẹ của một bạn bị bom nên bị thương nặng, làm ai cũng lo lắng. Rồi một tin nữa là Đại tướng NCT mất đột ngột khi chuẩn bị vào Nam chiến đấu!
Trong thời gian hè tuy nghỉ nhưng chúng tôi ngoài lao động, tập quân sự, học chính trị, vẫn có một chương trình ôn tập và thực hành, kết hợp các buổi dã ngoại tham quan một số danh lam như động Thất tinh, động Lô địch Nham, thành phố Quế Lâm nổi tiếng về phong cảnh đẹp, ngắm những ngọn núi như những hòn non bộ, đặc biệt như núi Tầu chiến, hòn Con voi, sông Li Giang… trông như tranh thủy mặc.
Do có thời gian rảnh hơn, nên trong thời kì này, lính Trỗi có một số trò chơi khá thú vị nổi lên đầu tiên là làm tàu lượn, bắt đầu từ các lớp trên sau đó lan ra toàn trường, ai cũng mê, các thầy cũng tham gia, lúc đầu thì mua, sau đó tìm tòi cải tiến thi nhau ráp, ghép lắp, làm sao bay cao bay xa hơn, bền hơn, khi những cánh tàu lượn bay bổng trên không trung, trên sân vận động, chúng tôi ai nấy đều sướng rơn, cứ tưởng như mình đang được bay trên ấy.
Một điều thú vị khác là làm pháo bông bằng than xoan bọc đất bùn, đốt và ném lên trời, tàn than làm sáng rực như sao băng rất đẹp, trò làm súng diêm, pháo ném, pháo nổ bằng đốt ống có khí đất đèn, tôi cũng không còn nhớ ai bày ra, chỉ thấy một lũ bạn lớp tôi tha đâu một cái ống bương hở một đầu đổ một ít nước cho đất đèn vào rồi đốt... Ầm một cái, thế là sướng!
Sau hè, vào đầu tháng 9/1967 đại đội tôi lại chuyển chỗ ở ra phía gần sân vận động hơn. Đơn vị có thêm một số cái tên là lạ đó là có một số bạn mới bổ sung, thời tiết chuyển sang thu, trời đã bắt đầu se se giá lạnh, thành phố xuất hiện dịch viêm màng não, toàn đơn vị lại trong tình trạng cấm trại, ai cũng phải đeo khẩu trang, uống thuốc phòng, các phòng ở đều định kì chiếu đèn cực tím khử khuẩn, ai có hiện tượng sốt, cổ cứng lập tức bị cách ly, lần ấy tôi cũng bị trong nhóm nghi ngờ. Cả trường học tập trong căng thẳng.

Ngày 26/11/1967 toàn trường được lệnh chuyển sang trường mới ở Phong Khẩu kết thúc sau gần 11 tháng đóng quân ở trường Nhất Trung với lũ trẻ chúng tôi nơi đã một phần ghi dấu bao kỉ niệm những quãng ngày tháng sống trên đất Trung Quốc.
(Trích Tự sự Hoàng Anh K6)

Nguồn: FB Nguyễn Anh





 









Những ngày học tập ở trường Nhất Trung Quế Lâm


Trải qua 5 tháng đầu của năm 1967 ở trường Y Trung, tuy tất cả đều đã tập trung bước vào nhiệm vụ học tập nhưng chúng tôi vẫn phải thay đổi chỗ ở, để giao lại chỗ cũ cho bạn.
Đại đội khối lớp 6 phải chuyển qua chỗ ở lần thứ 2, trung đội tôi ở hoàn toàn vào 2 dãy nhà liên kế, tiếp nối với lớp học thành một dãy, ở đây rất gần bếp ăn, nằm liền trên cùng một con đường xuống bếp, dọc theo phía trước là các bồn hoa, phía sau chỗ ở cách khoảng 100m là cái nhà tiêu công cộng, nhà tiêu này khá lạ, vào trong nhà trống hoác, vì không có cửa, có 2 rãnh nhỏ 2 bên, phía trên có xây gạch quây nhiều ngăn thấp lệch nhau như chuồng lợn ở bên mình, mỗi ngăn đủ chỗ cho một người ngồi, nhưng có thể nói chuyện, thấy cả mặt người bên cạnh! Khi xả nước, rãnh dẫn phân dốc dần ra phía cuối đầu hồi, đổ vào hố chứa phân, ở công xã, người ta thường lấy phân ở đó vào thùng gỗ, gánh thẳng ra bón vào ruộng rau?!?
Thời tiết đã chuyển sang hè nên chúng tôi bắt đầu thấy nóng bức hơn, nhiệt độ khoảng 30-31 độ. Trong thời gian này, mỗi ngày mỗi lớp đều có lịch học tập rất nghiêm túcvới nội dung là:
Sáng: tập thể dục theo 2 bài võ thể dục mà thầy Trần Sinh hướng dẫn, gấp chăn màn phải thi nhau làm sao thật vuông vức, ăn sáng nhanh rồi chuẩn bị sách vở rồi lên lớp.
Tới 12h trưa, lũ chúng tôi tập hợp đi đều hát các bài hành tiến cho tới khi đến bếp để ăn cơm trưa.
Sau nghỉ trưa buổi chiều thường học thêm 2 tiết, sau đó chúng tôi đi lao động hoạt động chân tay như đi tham gia làm cỏ rau giúp cho công xã bạn để tăng cường tình đoàn kết, làm vườn hoa cho trường… và đi tắm sông, ai chơi thể thao thì có thể đi tắm muộn hơn.
Để chuẩn bị kết thúc năm học lớp 6 vào tháng 6/1967 có kết quả thật tốt, ngay đầu tháng 5/1967 nhà trường đã cùng ban chỉ huy Khóa 6 tổ chức liên tiếp phát động 2 đợt thi đua mang tên “Về thăm quê Bác” và “thăm quê anh Bé” các học sinh phấn đấu không có điểm kém, mỗi điểm kém là bị trừ số cây số, tổ nào, cá nhân nào có điểm giỏi sẽ mau về đích trước, mỗi điểm 5 là được một danh hiệu Dũng sĩ.
Thỉnh thoảng nhà trường tổ chức hội diễn hội thao cho cả trường, ở ngay ngoài sân thể thao rất vui, chương trình khá phong phú như thi đồng diễn thể dục, biểu diễn xà đơn, xà kép, thi bóng đá, thi nhẩy cao nhảy xa, đấu xe tăng, chơi công đồn.
Tôi còn nhớ hồi đó tôi được xung vào chỉ huy một xe trong đội xe tăng của khóa lớp 6 đấu với đội của khóa lớp 7, mỗi xe gồm 5 người đều bịt mắt, người đứng đầu xe tôi là bạn Phan Đình Nhân có biệt danh “Nhân chột”2 tay nắm vào nhau chĩa ra trước như súng, những người sau 2 tay ôm bụng người trước, riêng chỉ huy không bịt mắt, đứng cuối cùng hô mệnh lệnh tiến lùi, sang trái rẽ phải đẩy xe tấn công làm sao đâm vỡ xe địch …trận đấy riêng xe tôi diệt 8 xe, đội bạn cũng còn một xe do Nguyễn Thiện Nhân làm xe trưởng 2 bên quần thảo quyết liệt trong tiếng reo hò khán giả, cuối cùng nhằm được thế tôi đẩy thật mạnh xe tôi lao thẳng vào đối phương, khi xe bạn chưa kịp quay lại... thế là xe đối phương bị vỡ... đứt đôi, còn xe tôi cũng văng mỗi đứa một nơi cười muốn chết! nhưng cũng được ghi nhận giành chiến thắng .
Lần Hội thao ấy, khóa của chúng tôi giành được nhiều giải nhất như bóng đá, đánh xe tăng, hát… nên nhà trường thưởng cho Đại đội khóa 6 một tượng anh Trỗi với nhiều đồ lưu niệm khác nữa…

Thật có lỗi nếu không nhắc công sức của các thầy giáo vì đàn em thân yêu, thay cha mẹ chăm sóc các chú thiếu sinh quân, có thể thời gian đã quá lâu nên tôi không thể nhớ hết các tấm gương tận tụy của các thầy cô, nhưng tôi vẫn còn nhớ, nhiều ấn tượng về những người thầy như:
Các thầy làm cán bộ khung ở đơn vị thì thật hiền, ân cần như thầy Trường, thầy Kha, Thầy Đạt, thầy Bình…








Thầy Trần Sinh dạy thể dục và quân sự với sự nghiêm túc cần có của bộ môn, thầy đã tạo cho chúng tôi sự kỉ luật trong cuộc sống tương lai.
Thầy Tiến dạy địa thì hay kể cho chúng tôi những ý định viết sách về sự kì lạ của thế giới thiên nhiên rất hấp dẫn, bình thường như con ong, con kiến... nhưng từ thầy đã cho chúng tôi thấy rất nhiều điều kì diệu bất ngờ.
Thầy Điền dậy lý: Khi nói về sự tỉ lệ giữa cường độ dòng điện và tiết diện dây dẫn... có cách nói thường nhấn giọng làm học sinh rất chú ý “Thầy thí dụ với cửa lớp, nếu cửa mở (thầy gằn lên một tiếng) “nhỏ” …thì sẽ làm sao… làm chúng tôi rất chú ý.
Thầy Tiệp dạy toán, trước khi lên lớp thầy hay có một câu nói quen thuộc: “…đến đây tôi xin mở một cái ngoặc…” rồi thầy kể về một mẩu thời sự trong nước, hay trên thế giới, có khi là bài học về giáo dục rất hay, có ai đó cho rằng như thế là mất giờ giảng kiến thức!? nhưng tôi nghĩ đúng kiến thức là cần thật, nhưng dạy nhân cách cho các em còn cần hơn rất nhiều. …v.v và v.v còn nhiều thầy cô nữa mà tôi chưa thể kể hết.
Đầu tháng 7 năm 1967 chúng tôi kết thúc năm học của lớp 6, với kết quả khá tốt, Liên đội thiếu niên của chúng tôi cũng được khen và nhận cờ là liên đội khá nhất, riêng tôi rất mừng có bản điểm thi toàn 4,5 không bị con 3 nào. Trong 4 loại danh hiệu bình bầu khen thưởng là ưu tú, xuất sắc, tiên tiến, tiến bộ thì tôi đã đạt danh hiệu xuất sắc tôi đã viết thư khoe má tôi để má được vui. Toàn Đại đội được nghỉ hè 2 tháng cho đến tháng 9 sẽ học tiếp chương trình lớp 7 niên khóa (1967-1968).
Vừa bắt đầu vào nghỉ hè, đại đội lại xáo trộn các tiểu đội, một số đứa bọn tôi phải chuyển một lần nữa sang nhà đối diện với dãy nhà cũ, tôi còn nhớ ở cùng mấy bạn Kiên dầm, Khánh choang, Chiến ví… chưa ổn định bao nhiêu thì chúng tôi nghe tin giặc Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc, có mẹ của một bạn bị bom nên bị thương nặng, làm ai cũng lo lắng. Rồi một tin nữa là Đại tướng NCT mất đột ngột khi chuẩn bị vào Nam chiến đấu!
Trong thời gian hè tuy nghỉ nhưng chúng tôi ngoài lao động, tập quân sự, học chính trị, vẫn có một chương trình ôn tập và thực hành, kết hợp các buổi dã ngoại tham quan một số danh lam như động Thất tinh, động Lô địch Nham, thành phố Quế Lâm nổi tiếng về phong cảnh đẹp, ngắm những ngọn núi như những hòn non bộ, đặc biệt như núi Tầu chiến, hòn Con voi, sông Li Giang… trông như tranh thủy mặc.
Do có thời gian rảnh hơn, nên trong thời kì này, lính Trỗi có một số trò chơi khá thú vị nổi lên đầu tiên là làm tàu lượn, bắt đầu từ các lớp trên sau đó lan ra toàn trường, ai cũng mê, các thầy cũng tham gia, lúc đầu thì mua, sau đó tìm tòi cải tiến thi nhau ráp, ghép lắp, làm sao bay cao bay xa hơn, bền hơn, khi những cánh tàu lượn bay bổng trên không trung, trên sân vận động, chúng tôi ai nấy đều sướng rơn, cứ tưởng như mình đang được bay trên ấy.
Một điều thú vị khác là làm pháo bông bằng than xoan bọc đất bùn, đốt và ném lên trời, tàn than làm sáng rực như sao băng rất đẹp, trò làm súng diêm, pháo ném, pháo nổ bằng đốt ống có khí đất đèn, tôi cũng không còn nhớ ai bày ra, chỉ thấy một lũ bạn lớp tôi tha đâu một cái ống bương hở một đầu đổ một ít nước cho đất đèn vào rồi đốt... Ầm một cái, thế là sướng!
Sau hè, vào đầu tháng 9/1967 đại đội tôi lại chuyển chỗ ở ra phía gần sân vận động hơn. Đơn vị có thêm một số cái tên là lạ đó là có một số bạn mới bổ sung, thời tiết chuyển sang thu, trời đã bắt đầu se se giá lạnh, thành phố xuất hiện dịch viêm màng não, toàn đơn vị lại trong tình trạng cấm trại, ai cũng phải đeo khẩu trang, uống thuốc phòng, các phòng ở đều định kì chiếu đèn cực tím khử khuẩn, ai có hiện tượng sốt, cổ cứng lập tức bị cách ly, lần ấy tôi cũng bị trong nhóm nghi ngờ. Cả trường học tập trong căng thẳng.

Ngày 26/11/1967 toàn trường được lệnh chuyển sang trường mới ở Phong Khẩu kết thúc sau gần 11 tháng đóng quân ở trường Nhất Trung với lũ trẻ chúng tôi nơi đã một phần ghi dấu bao kỉ niệm những quãng ngày tháng sống trên đất Trung Quốc.
(Trích Tự sự Hoàng Anh K6)

Nguồn: FB Nguyễn Anh





 

THỰC TẠI VÀ HOANG ĐƯỜNG 31/b




PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG IX: THỜI CUỘC

“Nếu như sau cái đêm tối tăm của thời trung cổ, các ngành khoa học đột nhiên sống lại với một sức mạnh không ngờ và bắt đầu phát triển nhanh chóng một cách kỳ diệu, thì sự kỳ diệu ấy cũng chính là nhờ sản xuất mà có”
Ph. Ăngghen

***
(tiếp theo)
Vào 3 giờ 30 phút sáng, ngày 22-6-1941, không một lời tuyên chiến, phát xít Đức bất ngờ nổ súng, ào ạt tấn công trên khắp biên giới phía tây Liên Xô, từ biển Đen đến biển Bantích.
Toàn thế giới nín thở, tuyệt đại đa số lo âu nhưng không ít chính khách tư bản khấp khởi.
Trước đó, ngày 12-5-1941, Bộ chỉ huy tối cao Đức đã đề ra chỉ thị cho sĩ quan và binh lính Đức như sau:
“Hãy nhớ và thực hiện:
- Không có thần kinh, trái tim và sự thương xót - anh được chế tạo từ sắt, thép Đức…
- Hãy tiêu diệt trong mình mọi sự thương xót và đau khổ, hãy giết bất kỳ người Nga nào và không được dừng lại dù trước mặt anh là ông già hay phụ nữ, con gái hay con trai.
- Chúng ta phải bắt thế giới đầu hàng… anh là người Đức, và là người Đức thì phải tiêu diệt mọi sự sống cản trở con đường của anh”.
Ngay từ ngày đầu, phát xít Đức đã làm chủ bầu trời bằng cuộc tập kích không quân vào các sân bay nằm trong vùng phía tây Liên Xô, gây thiệt hại ghê gớm, tạo điều kiện cho lực lượng mặt đất  của chúng tiến sâu vào lãnh thổ Liên Xô. Cuộc tiến công đã ít nhiều gây ra bất ngờ đối với Nhà nước Xô Viết.
Dù trong tình thế chịu bất lợi to lớn về nhiều mặt, nhưng lực lượng vùng biên giới của Hồng quân đã chống cự quyết liệt và anh dũng. Một trong những tấm gương tiêu biểu là cuộc chiến đấu ở pháo đài Brét. Các chiến sĩ Xôviết, dưới sự chỉ huy của thiếu tá P. M. Gabrilốp, đã ngoan cường cố thủ trong pháo đài từ những giờ phút đầu chiến tranh đến tận cuối tháng 7-1941, khi mặt trận đã lùi xa hàng trăm km về phía đông. Pháo đài Brét đã trở thành biểu tượng về tinh thần bất khuất của Hồng quân.



PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG IX: THỜI CUỘC

“Nếu như sau cái đêm tối tăm của thời trung cổ, các ngành khoa học đột nhiên sống lại với một sức mạnh không ngờ và bắt đầu phát triển nhanh chóng một cách kỳ diệu, thì sự kỳ diệu ấy cũng chính là nhờ sản xuất mà có”
Ph. Ăngghen

***
(tiếp theo)
Vào 3 giờ 30 phút sáng, ngày 22-6-1941, không một lời tuyên chiến, phát xít Đức bất ngờ nổ súng, ào ạt tấn công trên khắp biên giới phía tây Liên Xô, từ biển Đen đến biển Bantích.
Toàn thế giới nín thở, tuyệt đại đa số lo âu nhưng không ít chính khách tư bản khấp khởi.
Trước đó, ngày 12-5-1941, Bộ chỉ huy tối cao Đức đã đề ra chỉ thị cho sĩ quan và binh lính Đức như sau:
“Hãy nhớ và thực hiện:
- Không có thần kinh, trái tim và sự thương xót - anh được chế tạo từ sắt, thép Đức…
- Hãy tiêu diệt trong mình mọi sự thương xót và đau khổ, hãy giết bất kỳ người Nga nào và không được dừng lại dù trước mặt anh là ông già hay phụ nữ, con gái hay con trai.
- Chúng ta phải bắt thế giới đầu hàng… anh là người Đức, và là người Đức thì phải tiêu diệt mọi sự sống cản trở con đường của anh”.
Ngay từ ngày đầu, phát xít Đức đã làm chủ bầu trời bằng cuộc tập kích không quân vào các sân bay nằm trong vùng phía tây Liên Xô, gây thiệt hại ghê gớm, tạo điều kiện cho lực lượng mặt đất  của chúng tiến sâu vào lãnh thổ Liên Xô. Cuộc tiến công đã ít nhiều gây ra bất ngờ đối với Nhà nước Xô Viết.
Dù trong tình thế chịu bất lợi to lớn về nhiều mặt, nhưng lực lượng vùng biên giới của Hồng quân đã chống cự quyết liệt và anh dũng. Một trong những tấm gương tiêu biểu là cuộc chiến đấu ở pháo đài Brét. Các chiến sĩ Xôviết, dưới sự chỉ huy của thiếu tá P. M. Gabrilốp, đã ngoan cường cố thủ trong pháo đài từ những giờ phút đầu chiến tranh đến tận cuối tháng 7-1941, khi mặt trận đã lùi xa hàng trăm km về phía đông. Pháo đài Brét đã trở thành biểu tượng về tinh thần bất khuất của Hồng quân.

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Mấy lời giập giạp




Cuối tháng 11-2014, Thắng Tô yêu cầu tôi chia sẻ bài viết về chuyến đi chơi Hoa Kỳ đăng bên OTOFUN. Ngay lúc đó, tôi cũng chưa mặn mà lắm, ỡm ờ trả lời cho qua chuyện. Tính tôi thế! Trước khi nhận lời với bạn về một việc cụ thể gì đó thì cần tìm hiểu kỹ càng, không thể ào ào hoặc qua loa, hời hợt… và lo sợ có thể làm hỏng việc bạn yêu cầu. Nhưng khi đã nhận lời thì làm nhiệt tình, hết khả năng và điều kiện cho phép: có chất lượng và lâu dài.

Khi mới nghỉ hưu, các cụ Chi bộ cử làm Bí thư, tôi kiên quyết chối từ đến mức căng thẳng, tôi dọa… xin ra. Còn việc này thì rất hợp với điều kiện hiện nay của tôi: thời gian vô tư, có ít nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực IT, đã từng có nhiều thâm niên tham gia các diễn đàn trên mạng xã hội, thậm chí tự lập và quản trị cùng lúc 5 (năm) cái blog

Tuy nhiên, như đã trình bày ở trên, việc tôi cần cân nhắc ở đây là nội dung tham gia với bantroik6. Những kỷ niệm về thời tuổi trẻ (nói chung) và học ở Trường Văn hóa Quân đội (nói riêng) là đề tài đương nhiên rồi. Ngoài ra, thêm một chủ đề nữa: chia sẻ với bạn bè những sở thích riêng.

Cũng như nhiều người, tôi có nhiều cái thích có từ rất sớm và nay đến độ đam mê. Đó là thú ham mê chơi ảnh. Tôi đã từng được nhận “nhuận ảnh” từ báo Nhân dân khi mới ngoài 20 tuổi. Còn giờ đây, quanh tôi là hàng chục ngàn tấm ảnh kỷ niệm được thu xếp vào hai chục cuốn album lớn và mấy cái máy ảnh, máy quay…

Một thú vui nữa của tôi là sưu tầm và thưởng thức dòng nhạc cổ điển. Mấy năm gần đây đã phải nhịn ăn, nhịn mặc… nhặt nhạnh được hơn ngàn CD của nhiều hãng sản xuất tên tuổi thế giới.

Thứ nữa là thích dịch chuyển với cái slogan của tôi hiện nay - “Những chuyến đi là cuộc đời”.

Tóm lại, nội dung tôi tham gia với bantroik6 là chuyện xưa dưới hình thức ghi chép các mẩu ký ức và chuyện kể các chuyến đi của tôi bằng hình thức phóng sự với các hình ảnh tôi chụp được.

Về thời lượng, tôi đăng ký với bantroik6 cách 4 đến 5 ngày post một bài, để các bạn kịp đọc, “ném đá”, “chém gió” (từ chuyên môn của dân mạng)… và còn để không gian cho các bloger khác.

Riêng với Thắng Tô: bạn giúp tôi thể hiện các bài viết theo các form truyền thống của blog.

Mong được các bạn quan tâm, động viên.

Xin cảm ơn!

Bài kỳ sau: Xuyên Việt, hành trình qua các di sản thế giới (Phóng sự ảnh)
 ❧ ❀ ❧ 










Cuối tháng 11-2014, Thắng Tô yêu cầu tôi chia sẻ bài viết về chuyến đi chơi Hoa Kỳ đăng bên OTOFUN. Ngay lúc đó, tôi cũng chưa mặn mà lắm, ỡm ờ trả lời cho qua chuyện. Tính tôi thế! Trước khi nhận lời với bạn về một việc cụ thể gì đó thì cần tìm hiểu kỹ càng, không thể ào ào hoặc qua loa, hời hợt… và lo sợ có thể làm hỏng việc bạn yêu cầu. Nhưng khi đã nhận lời thì làm nhiệt tình, hết khả năng và điều kiện cho phép: có chất lượng và lâu dài.

Khi mới nghỉ hưu, các cụ Chi bộ cử làm Bí thư, tôi kiên quyết chối từ đến mức căng thẳng, tôi dọa… xin ra. Còn việc này thì rất hợp với điều kiện hiện nay của tôi: thời gian vô tư, có ít nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực IT, đã từng có nhiều thâm niên tham gia các diễn đàn trên mạng xã hội, thậm chí tự lập và quản trị cùng lúc 5 (năm) cái blog

Tuy nhiên, như đã trình bày ở trên, việc tôi cần cân nhắc ở đây là nội dung tham gia với bantroik6. Những kỷ niệm về thời tuổi trẻ (nói chung) và học ở Trường Văn hóa Quân đội (nói riêng) là đề tài đương nhiên rồi. Ngoài ra, thêm một chủ đề nữa: chia sẻ với bạn bè những sở thích riêng.

Cũng như nhiều người, tôi có nhiều cái thích có từ rất sớm và nay đến độ đam mê. Đó là thú ham mê chơi ảnh. Tôi đã từng được nhận “nhuận ảnh” từ báo Nhân dân khi mới ngoài 20 tuổi. Còn giờ đây, quanh tôi là hàng chục ngàn tấm ảnh kỷ niệm được thu xếp vào hai chục cuốn album lớn và mấy cái máy ảnh, máy quay…

Một thú vui nữa của tôi là sưu tầm và thưởng thức dòng nhạc cổ điển. Mấy năm gần đây đã phải nhịn ăn, nhịn mặc… nhặt nhạnh được hơn ngàn CD của nhiều hãng sản xuất tên tuổi thế giới.

Thứ nữa là thích dịch chuyển với cái slogan của tôi hiện nay - “Những chuyến đi là cuộc đời”.

Tóm lại, nội dung tôi tham gia với bantroik6 là chuyện xưa dưới hình thức ghi chép các mẩu ký ức và chuyện kể các chuyến đi của tôi bằng hình thức phóng sự với các hình ảnh tôi chụp được.

Về thời lượng, tôi đăng ký với bantroik6 cách 4 đến 5 ngày post một bài, để các bạn kịp đọc, “ném đá”, “chém gió” (từ chuyên môn của dân mạng)… và còn để không gian cho các bloger khác.

Riêng với Thắng Tô: bạn giúp tôi thể hiện các bài viết theo các form truyền thống của blog.

Mong được các bạn quan tâm, động viên.

Xin cảm ơn!

Bài kỳ sau: Xuyên Việt, hành trình qua các di sản thế giới (Phóng sự ảnh)
 ❧ ❀ ❧ 







Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

THỰC TẠI VÀ HOANG ĐƯỜNG 31/a




PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG IX: THỜI CUỘC

“Nếu như sau cái đêm tối tăm của thời trung cổ, các ngành khoa học đột nhiên sống lại với một sức mạnh không ngờ và bắt đầu phát triển nhanh chóng một cách kỳ diệu, thì sự kỳ diệu ấy cũng chính là nhờ sản xuất mà có”
Ph. Ăngghen


Hậu quả của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1914-1918) cùng với sự thành công của Cách mạng tháng Mười Nga đã kích thích sự nổi dậy mạnh mẽ phong trào đấu tranh của nhân dân lao động toàn thế giới. Năm 1919, ở Hungari đã thành lập được chính quyền Xô viết và tồn tại 133 ngày. Ở xứ Bavie (Đức) và Đông Xlôvaki cũng đã nổi dậy lật đổ chính quyền, đòi thành lập chính quyền Xô viết. Ở nhiều nước tư bản khác như Anh, Pháp, Mỹ… phong trào đấu tranh của công nhân cũng lan rộng, sôi nổi hơn. Tại châu Á, châu Phi, châu Mỹ Latinh, ở nhiều nước thuộc địa và nửa thuộc địa như Triều Tiên, Trung Quốc, Ấn Độ, Iran, Ai Cập, Braxin, Pêru, Cuba, Mêhicô…, phong trào chống thực dân, đế quốc đòi độc lập dân tộc, dân chủ cũng diễn ra mạnh mẽ. Đặc biệt, ở Mông Cổ, cuộc cách mạng nhân dân đã thành công đưa đến việc thành lập nhà nước cộng hòa nhân dân.



PHẦN III:     Nguồn cội

“Đừng chê cõi trần nhơ
Đừng khen cõi trần đẹp
Cõi trần là thản nhiên
Chỉ có đời nhơ, đẹp.”
.


CHƯƠNG IX: THỜI CUỘC

“Nếu như sau cái đêm tối tăm của thời trung cổ, các ngành khoa học đột nhiên sống lại với một sức mạnh không ngờ và bắt đầu phát triển nhanh chóng một cách kỳ diệu, thì sự kỳ diệu ấy cũng chính là nhờ sản xuất mà có”
Ph. Ăngghen


Hậu quả của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1914-1918) cùng với sự thành công của Cách mạng tháng Mười Nga đã kích thích sự nổi dậy mạnh mẽ phong trào đấu tranh của nhân dân lao động toàn thế giới. Năm 1919, ở Hungari đã thành lập được chính quyền Xô viết và tồn tại 133 ngày. Ở xứ Bavie (Đức) và Đông Xlôvaki cũng đã nổi dậy lật đổ chính quyền, đòi thành lập chính quyền Xô viết. Ở nhiều nước tư bản khác như Anh, Pháp, Mỹ… phong trào đấu tranh của công nhân cũng lan rộng, sôi nổi hơn. Tại châu Á, châu Phi, châu Mỹ Latinh, ở nhiều nước thuộc địa và nửa thuộc địa như Triều Tiên, Trung Quốc, Ấn Độ, Iran, Ai Cập, Braxin, Pêru, Cuba, Mêhicô…, phong trào chống thực dân, đế quốc đòi độc lập dân tộc, dân chủ cũng diễn ra mạnh mẽ. Đặc biệt, ở Mông Cổ, cuộc cách mạng nhân dân đã thành công đưa đến việc thành lập nhà nước cộng hòa nhân dân.