Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2008
Thứ Tư, 9 tháng 4, 2008
"Giỗ đầu" LS Lê Minh Tân k3
Thứ Tư, tháng 4 09, 2008| Start: | Apr 13, '08 10:00a |
| Location: | Tại số nhà 69/24 Nơ Trang Long, Bình Thạnh, TpHCM. (Liên lạc với em Linh: 0903824001). |
| Start: | Apr 13, '08 10:00a |
| Location: | Tại số nhà 69/24 Nơ Trang Long, Bình Thạnh, TpHCM. (Liên lạc với em Linh: 0903824001). |
Câu lạc bộ sỹ quan và lần tắm hơi - Duy Đảo
Thứ Tư, tháng 4 09, 2008Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo (đã đăng tại „Trang văn nghệ trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi”: Thứ tư, ngày 09 tháng tư năm 2008)
Xem từ đầu:
1. TÔI VÀ DUY - Phần thứ nhất: “Những kỷ niệm lặt vặt tuổi thơ trước chiến tranh”.
2. TÔI VÀ DUY - Phần thứ hai: Ông thầy dạy sử và ông bố vợ “hụt”
(TÔI VÀ DUY - Phần thứ ba):
Câu lạc bộ sỹ quan và lần tắm hơi
Một hôm đang ngồi nghe giảng trên lớp, thằng bạn Cu ba ngồi canh nó hích nhẹ vào vai, tôi nhìn theo hướng “đánh” đầu và cặp mắt nheo nheo của hắn thấy ngón tay trỏ hắn quay quay chiếc chìa khóa, dạng như chìa khóa phòng. Hắn cúi xuống nói nhỏ với tôi “ Tối qua đi câu lạc bộ sỹ quan quen được một em, sáng nay mới về, chìa khóa căn hộ của nàng đưa đây này”. Hôm nào đi chơi với tụi tao cho vui. Nghe hắn kể tôi thấy háo hức .
Đã mấy lần Duy rủ mà tôi chưa đi được, phần vì chân ướt chân ráo từ bên nước mới qua, phần vì bài vở nhiều nên lỗi hẹn.
Câu lạc bộ sỹ quan nằm ở trung tâm thành phố, đó là một tòa nhà lớn với những cột bê tông tròn to cả hai vòng tay ôm mới hết. Đây là một trong những nhà hát của thành phố. Câu lạc bộ sỹ quan chỉ chiếm một phần nhỏ trong nhà hát và cổng được trổ riêng qua một con phố khác. Trong câu lạc bộ có gian lớn dùng để nhảy đầm và bục gỗ cao dành cho ban nhạc, sàn nhảy được lát bằng gỗ đánh si bóng loáng. Trong khuôn viên còn có các gian khác dùng để chiếu phim, nghe nhạc, bán đồ lưu niêm, văn hóa phẩm, giới thiệu những đĩa hát, những băng nhạc mới phát hành và quầy bar ( không bán bia rượu vì thời Gorbachop cấm nhưng bọn tôi vẫn có thể thủ túi một hai chai đem theo ). Cứ có thẻ sỹ quan là Ok vào cổng và được phép đem theo bạn gái. Một, hai, ba em … tùy nhưng đừng rồng rắn quá nhiều “mang tiếng”. Kiếm bạn gái ở đâu ra ư! Nếu bạn hỏi thì tôi trả lời ngay: Ngoài cổng câu lạc bộ, từ chập tối thứ năm và thứ bảy các em bu như kiến, đủ cả, mọi lứa tuổi thành phần, phần đông là trẻ và các em cỡ ba đến bốn mươi, có chồng, chưa chồng, chán chồng, bỏ chồng, thậm chí cả các em gái bán hoa cũng trà trộn vào xin làm bạn nhảy, ấy là tôi xét đoán thế. Thấy sướng em nào thì quàng tay mời nhưng cũng phải hỏi qua xem em đã có bạn chưa chứ không thì lại công toi. Các em đến đây mục đích là để vui, để chia sẻ, để tìm kiếm … chả ai thóc mách đời tư của nhau, tôi rất khoái bọn tây ở điểm này.
Học viên Việt nam ít khi lai vãng tới đây chỉ có tôi và Duy hai anh em tôi thường hay lọ mọ đi tìm hiểu cho vui, cho biết, cho mở mang. Chính từ nơi đây, cái câu lạc bộ sỹ quan vui vẻ này những tình cảm của chúng tôi với các bạn tây được nảy nở, được đơm hoa (dưng không kết trái), tình hữu nghị được thắt chặt, và cũng chính nơi đây chúng tôi một năm phải “nặn” ra cả chục cái lần sinh nhật để có cớ làm quen, mời mọc bạn bè. Tây nó trọng cái ngày sinh mà phụ nữ Nga họ lại chân thành và vô tư vào những ngày đó chỉ cần một bông hoa, một chai rượu, một thanh Socola và những lời có cánh hoặc “ngây ngô” là tiếng cười, là cuộc vui không dứt. Chính vì thế mà có một lần chúng tôi suýt chết. Số là thế này: Trong một tối thứ bảy chúng tôi rủ rê được em nhân viên thư viện làm trong học viện, nàng là con một vị đại tá giáo sư, đi nhảy ở câu lạc bộ sỹ quan. Khi về bốn đứa còn la cà ra công viên ngồi hút thuốc tâm tình và “tu” hết hai chai Vôtka mua “lụi” của bọn lái Taxi ở đầu phố. Sau đó hai đứa chúng tôi mỗi người mỗi ngả chuồn trước, còn mình Duy đưa tiễn em về, em có căn hộ riêng trong khu gia binh gần học viện. Tôi về lăn ra ngủ cho tới sáng. Hôm sau anh Xuân trưởng đoàn học viên Việt nam của bọn tôi gọi tôi lên hỏi: Đêm hôm qua bọn mày đi đâu để anh phải lên học viện bảo lãnh cho thằng Duy. Số chúng tôi hên, anh Xuân nguyên là học viên cũ của trường, là đoàn trưởng lại là một trong số rất ít học viên cả ta lẫn tây tốt nghiệp huy chương Vàng. Sau khi tốt nghiệp về nước anh lại là tiểu đoàn trưởng của hai chúng tôi. Chúng tôi sang được một hai năm thì lại gặp anh khi anh quay trở lại học viện làm nghiên cứu sinh nên ba anh em gặp nhau. Anh nói: Đang ngủ nghe điện thoại báo vào ngay cổng bảo vệ học viện có việc. Thế là vội vàng mặc quân phục lao đi. Tới cổng học viện thì thấy một ông sỹ quan đeo quân hàm thiếu tướng đang đứng chờ. Sau khi đứng ngiêm báo cáo ông đưa tấm thẻ sỹ quan và hỏi có phải lính của mày không? Lướt qua tấm thẻ tao trả lời: Vâng!- Vào trong kia đem nó về, Ông tướng già như một người cha khoan dung nói. Thì ra sau khi tiễn nàng, do ngấm rượu thấy chiếc ghế bên đường ngay gần cổng học viện Duy định ngồi nghỉ một chút cho đỡ mệt ai ngờ ngủ bố nó mất. Cũng may vị tướng khuya đó đi trực, thấy Duy đang say sưa trên ghế, ông lại gần nhìn và thò tay vào túi Duy thấy cái thẻ sỹ quan thì biết là học viên nước ngoài và là học viên Việt nam nên ông vào cổng bảo vệ gọi điện về khách sạn cho anh Xuân. Trước khi “chia tay” ông nhắc nhở: “Con gái Nga của chúng tao rất đẹp và rất tình cảm tao ủng hộ những tình cảm chính đáng của chúng mày nhưng vui thì vui là sỹ quan phải biết kiềm chế đừng để trái tim nó lấn át cái đầu”- Câu này dịch nguyên văn lời ông thiếu tướng dặn dò, anh Xuân rất tế nhị “mắng” tôi như thế. Mọi việc êm xuôi chỉ có ba anh em chúng tôi và ông thiếu tướng tốt bụng kia biết chuyện và cho đến hôm nay tôi tự “vạch áo cho người xem lưng” chỉ kể riêng cho các bạn Trỗi của mình biết thôi đấy nhé cấm nói cho ai không lại mang tiếng là sỹ quan “bét nhè”.
…. Thường vào mùa hè, hệ thống nước nóng trong khách sạn nơi chúng tôi ở được bảo dưỡng và sửa chữa. Thời gian sửa chữa khoảng một tuần. Khách sạn thông báo để bọn tôi tùy nghi di tản. Anh em Việt nam chịu đựng giỏi nên cắn răng xài, vì mặc dù mùa hè nhưng nước vẫn rất lạnh như mùa đông ở ta. Học viên nước ngoài chẳng còn ai, hè họ kéo nhau về nước cả hoặc họ sống với vợ con trong các căn hộ riêng nằm rải rác trong thành phố do học viện cấp. Một số ít thì vào học viện để tắm giặt còn tôi và Duy chúng tôi đi thưởng thức công nghệ tắm “hơi”.
Một hôm tôi và Duy đi chơi về ngang qua cái quán Bar nhỏ, đặt dưới tầng hầm một ngôi nhà trong một con phố vắng. Hai đứa bảo nhau chui xuống. Qua cánh cửa nhỏ vào trong là một gian lớn trên quầy đủ cả chủ yếu là Votka, Conhac, bia … trước quầy là dãy ghế cao lênh khênh nhoai mãi mới leo lên được, phòng trang trí rất lãng mạn tiếng nhạc dìu dặt, quán hơi vắng. Chúng tôi kêu mỗi thằng một trăm gram Conhac, cái quán này nó bán rượu theo trọng lượng, chúng tôi để ý thấy cô bé đứng quầy đặt cái li lên chiếc cân sau đó cô ta rót rượu, chính xác không thừa, thiếu không đi đâu ra ngoài giọt nào, tài thật. Tôi vẫn khoái cái anh Conhac uống thơm, êm và đậm đà dù hơi đắt một chút. Chúng tôi làm thêm một cữ nữa và mấy lát xúc xích xông khói rồi chuồn. Vừa đi hai thằng vừa huyên thuyên. Đang đi bỗng Duy dừng lại chỉ lên cái biển, tôi ngước mắt nhìn theo, tấm biển to tướng “Nhà tắm Thổ nhĩ kỳ”. Hai thằng bảo nhau: vào chứ! về nhà lấy đếch nước nóng đâu mà tắm. Hay! một phát kiến hay vào thử xem sao, vào một lần cho biết. Thế là hai thằng rủ nhau chui vào. Sau khi mua vé gửi đồ mỗi thằng nhận một cái khăn tắm và một bó lá giống như bó chổi to hơn cổ tay. Vừa mở cừa phòng lớn lao vào bọn tôi đã mất hết cả phương hướng vì hơi nước như sương mù mịt, tôi cứ theo ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn tiến sâu vào bên trong. Chung quanh sao lạ thế? hình như chỉ toàn tiếng đàn bà con gái xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách, tiếng “tát nước” ì ọp, tiếng “nước” phun sè sè như van nước bị hở, tiếng kỳ cọ đập lưng phành phạch thỉnh thoảng có tiếng cười ré lên cao vút … và cũng từ lúc này tôi và Duy mất bặt “tin tức” của nhau. Đang lơ nga, lơ ngơ định hướng tôi bỗng bị một cánh tay như hộ pháp nhấc bổng lên, tôi cảm giác như có một cặp ngực rất to nhùn nhũn, nong nóng áp chặt vào lưng mình và giọng phụ nữ oang oang “Chỗ của chúng mày ở đây hả, đồ con lợn”rồi bà ta lôi tôi xềnh xệch vứt ra ngoài trong tiếng cười như chợ vỡ của đám đàn bà con gái trên người không mảnh vải mà tôi thấy thấp thoáng trong “màn sương”. Tôi lăn oạch ra sàn, lồm cồm bò dậy lại mất mẹ nó đâu chiếc khăn tắm nữa mới tức chứ. Khéo phen này phải đền thì bỏ bố.
Thì ra sau khi vào cửa chính, phòng tắm được ngăn làm hai, một bên dành cho quý bà, một bên dành cho quý ông do hơi nước mờ ảo nhìn không rõ nên tôi lại lao mẹ nó sang phần dành cho chị em thế nó mới nên chuyện. Trở về đúng vị trì dành cho các “quý ông” lúc này cứ tiếng mẹ đẻ tôi hét toáng cả phòng tắm lên : Duy ơi! Duy! – Anh đi đâu mà em tìm mãi không thấy, tiếng Duy sát bên tai xen trong tiếng phành phạch của bó lá đập lên người của mấy thằng tây trần như nhộng nằm trên những chiếc ghế đặt rải rác trong phòng. Tôi kể cho Duy nghe sự tình, thằng em cứ ôm bụng lăn ra cười. Duy bảo: Mấy bà ấy vứt anh ra ngoài còn là may em sợ các bà ấy mà giữ lại thì họa to. Chắc có nước em phải gọi Taxi đưa anh về quá.
Chuyện đi tắm của hai anh em tôi hầu như chả có ai biết và cũng chả có thằng học viên Viêt nam nào lại hay lọ mọ như chúng tôi. Hôm nay tôi khai ra đây với mấy ông bạn Trỗi nhà mình cho nó vui.
… Ba câu chuyện “đời” vui có, buồn có, ngô nghê có tất cả là những kỷ niệm của hai chúng tôi. Nó cứ dắt díu nhau qua tuổi thơ, qua đời lính, qua chiến tranh, qua tây về ta và bây giờ ở đoạn cuối cuộc đời tôi Duy mỗi thằng mỗi phận . Duy ngồi kia, cũng như một vài bạn Trỗi trong chúng ta âm thầm, khiêm nhường, thậm chí ngại ngần, dè dặt trước đám bạn bè thành đạt. Trước đám đông Duy chỉ ngồi nơi góc khuất của cái quán Café “Đôi khi” nhìn ngắm bạn bè, nhìn họ cười, họ vui, họ nói và thấy mình như được vui lây theo cái vui của họ thế là sướng, lặng lẽ tủm tỉm một mình với ngụm Café đắng.
Như đã giao hẹn ban đầu với các bạn câu chuyện kể của tôi gồm ba phần nhỏ đã lần lượt được đăng tải, đến đây không còn gì nữa “chấm khết”. Có thể có bạn sẽ “chửi”:Toàn chuyện vớ va vớ vẩn. Tôi mong các bạn thông cảm . Tôi chỉ muốn một điều, sau những ngày căng thẳng lăn lộn kiếm sống vào một lúc nào đó trong ngày các bạn cảm thấy thư thái, thì ở một góc rất nhỏ kia, cuối trang tin Bạn Trỗi có vài mẩu chuyện vui vui như của bác KQ, bác JM, bác HT, bạn HM, bạn ĐN … để các bạn đọc chơi, hoặc không cũng chẳng hề gì vì mọi thứ tôi và anh em kể đã trở nên xa lắc trong quá khứ, đã trở thành kỷ niệm của riêng mỗi người và trong chúng ta ai cũng có những chuyện đại loại như vậy chỉ có điều các bạn chẳng nói ra, hoặc chưa nói ra mà thôi. Nó vô thưởng vô phạt chả ảnh hưởng tới ai, có chăng chỉ làm các bạn mất một chút thời gian mà thôi.
Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo (đã đăng tại „Trang văn nghệ trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi”: Thứ tư, ngày 09 tháng tư năm 2008)
Xem từ đầu:
1. TÔI VÀ DUY - Phần thứ nhất: “Những kỷ niệm lặt vặt tuổi thơ trước chiến tranh”.
2. TÔI VÀ DUY - Phần thứ hai: Ông thầy dạy sử và ông bố vợ “hụt”
(TÔI VÀ DUY - Phần thứ ba):
Câu lạc bộ sỹ quan và lần tắm hơi
Một hôm đang ngồi nghe giảng trên lớp, thằng bạn Cu ba ngồi canh nó hích nhẹ vào vai, tôi nhìn theo hướng “đánh” đầu và cặp mắt nheo nheo của hắn thấy ngón tay trỏ hắn quay quay chiếc chìa khóa, dạng như chìa khóa phòng. Hắn cúi xuống nói nhỏ với tôi “ Tối qua đi câu lạc bộ sỹ quan quen được một em, sáng nay mới về, chìa khóa căn hộ của nàng đưa đây này”. Hôm nào đi chơi với tụi tao cho vui. Nghe hắn kể tôi thấy háo hức .
Đã mấy lần Duy rủ mà tôi chưa đi được, phần vì chân ướt chân ráo từ bên nước mới qua, phần vì bài vở nhiều nên lỗi hẹn.
Câu lạc bộ sỹ quan nằm ở trung tâm thành phố, đó là một tòa nhà lớn với những cột bê tông tròn to cả hai vòng tay ôm mới hết. Đây là một trong những nhà hát của thành phố. Câu lạc bộ sỹ quan chỉ chiếm một phần nhỏ trong nhà hát và cổng được trổ riêng qua một con phố khác. Trong câu lạc bộ có gian lớn dùng để nhảy đầm và bục gỗ cao dành cho ban nhạc, sàn nhảy được lát bằng gỗ đánh si bóng loáng. Trong khuôn viên còn có các gian khác dùng để chiếu phim, nghe nhạc, bán đồ lưu niêm, văn hóa phẩm, giới thiệu những đĩa hát, những băng nhạc mới phát hành và quầy bar ( không bán bia rượu vì thời Gorbachop cấm nhưng bọn tôi vẫn có thể thủ túi một hai chai đem theo ). Cứ có thẻ sỹ quan là Ok vào cổng và được phép đem theo bạn gái. Một, hai, ba em … tùy nhưng đừng rồng rắn quá nhiều “mang tiếng”. Kiếm bạn gái ở đâu ra ư! Nếu bạn hỏi thì tôi trả lời ngay: Ngoài cổng câu lạc bộ, từ chập tối thứ năm và thứ bảy các em bu như kiến, đủ cả, mọi lứa tuổi thành phần, phần đông là trẻ và các em cỡ ba đến bốn mươi, có chồng, chưa chồng, chán chồng, bỏ chồng, thậm chí cả các em gái bán hoa cũng trà trộn vào xin làm bạn nhảy, ấy là tôi xét đoán thế. Thấy sướng em nào thì quàng tay mời nhưng cũng phải hỏi qua xem em đã có bạn chưa chứ không thì lại công toi. Các em đến đây mục đích là để vui, để chia sẻ, để tìm kiếm … chả ai thóc mách đời tư của nhau, tôi rất khoái bọn tây ở điểm này.
Học viên Việt nam ít khi lai vãng tới đây chỉ có tôi và Duy hai anh em tôi thường hay lọ mọ đi tìm hiểu cho vui, cho biết, cho mở mang. Chính từ nơi đây, cái câu lạc bộ sỹ quan vui vẻ này những tình cảm của chúng tôi với các bạn tây được nảy nở, được đơm hoa (dưng không kết trái), tình hữu nghị được thắt chặt, và cũng chính nơi đây chúng tôi một năm phải “nặn” ra cả chục cái lần sinh nhật để có cớ làm quen, mời mọc bạn bè. Tây nó trọng cái ngày sinh mà phụ nữ Nga họ lại chân thành và vô tư vào những ngày đó chỉ cần một bông hoa, một chai rượu, một thanh Socola và những lời có cánh hoặc “ngây ngô” là tiếng cười, là cuộc vui không dứt. Chính vì thế mà có một lần chúng tôi suýt chết. Số là thế này: Trong một tối thứ bảy chúng tôi rủ rê được em nhân viên thư viện làm trong học viện, nàng là con một vị đại tá giáo sư, đi nhảy ở câu lạc bộ sỹ quan. Khi về bốn đứa còn la cà ra công viên ngồi hút thuốc tâm tình và “tu” hết hai chai Vôtka mua “lụi” của bọn lái Taxi ở đầu phố. Sau đó hai đứa chúng tôi mỗi người mỗi ngả chuồn trước, còn mình Duy đưa tiễn em về, em có căn hộ riêng trong khu gia binh gần học viện. Tôi về lăn ra ngủ cho tới sáng. Hôm sau anh Xuân trưởng đoàn học viên Việt nam của bọn tôi gọi tôi lên hỏi: Đêm hôm qua bọn mày đi đâu để anh phải lên học viện bảo lãnh cho thằng Duy. Số chúng tôi hên, anh Xuân nguyên là học viên cũ của trường, là đoàn trưởng lại là một trong số rất ít học viên cả ta lẫn tây tốt nghiệp huy chương Vàng. Sau khi tốt nghiệp về nước anh lại là tiểu đoàn trưởng của hai chúng tôi. Chúng tôi sang được một hai năm thì lại gặp anh khi anh quay trở lại học viện làm nghiên cứu sinh nên ba anh em gặp nhau. Anh nói: Đang ngủ nghe điện thoại báo vào ngay cổng bảo vệ học viện có việc. Thế là vội vàng mặc quân phục lao đi. Tới cổng học viện thì thấy một ông sỹ quan đeo quân hàm thiếu tướng đang đứng chờ. Sau khi đứng ngiêm báo cáo ông đưa tấm thẻ sỹ quan và hỏi có phải lính của mày không? Lướt qua tấm thẻ tao trả lời: Vâng!- Vào trong kia đem nó về, Ông tướng già như một người cha khoan dung nói. Thì ra sau khi tiễn nàng, do ngấm rượu thấy chiếc ghế bên đường ngay gần cổng học viện Duy định ngồi nghỉ một chút cho đỡ mệt ai ngờ ngủ bố nó mất. Cũng may vị tướng khuya đó đi trực, thấy Duy đang say sưa trên ghế, ông lại gần nhìn và thò tay vào túi Duy thấy cái thẻ sỹ quan thì biết là học viên nước ngoài và là học viên Việt nam nên ông vào cổng bảo vệ gọi điện về khách sạn cho anh Xuân. Trước khi “chia tay” ông nhắc nhở: “Con gái Nga của chúng tao rất đẹp và rất tình cảm tao ủng hộ những tình cảm chính đáng của chúng mày nhưng vui thì vui là sỹ quan phải biết kiềm chế đừng để trái tim nó lấn át cái đầu”- Câu này dịch nguyên văn lời ông thiếu tướng dặn dò, anh Xuân rất tế nhị “mắng” tôi như thế. Mọi việc êm xuôi chỉ có ba anh em chúng tôi và ông thiếu tướng tốt bụng kia biết chuyện và cho đến hôm nay tôi tự “vạch áo cho người xem lưng” chỉ kể riêng cho các bạn Trỗi của mình biết thôi đấy nhé cấm nói cho ai không lại mang tiếng là sỹ quan “bét nhè”.
…. Thường vào mùa hè, hệ thống nước nóng trong khách sạn nơi chúng tôi ở được bảo dưỡng và sửa chữa. Thời gian sửa chữa khoảng một tuần. Khách sạn thông báo để bọn tôi tùy nghi di tản. Anh em Việt nam chịu đựng giỏi nên cắn răng xài, vì mặc dù mùa hè nhưng nước vẫn rất lạnh như mùa đông ở ta. Học viên nước ngoài chẳng còn ai, hè họ kéo nhau về nước cả hoặc họ sống với vợ con trong các căn hộ riêng nằm rải rác trong thành phố do học viện cấp. Một số ít thì vào học viện để tắm giặt còn tôi và Duy chúng tôi đi thưởng thức công nghệ tắm “hơi”.
Một hôm tôi và Duy đi chơi về ngang qua cái quán Bar nhỏ, đặt dưới tầng hầm một ngôi nhà trong một con phố vắng. Hai đứa bảo nhau chui xuống. Qua cánh cửa nhỏ vào trong là một gian lớn trên quầy đủ cả chủ yếu là Votka, Conhac, bia … trước quầy là dãy ghế cao lênh khênh nhoai mãi mới leo lên được, phòng trang trí rất lãng mạn tiếng nhạc dìu dặt, quán hơi vắng. Chúng tôi kêu mỗi thằng một trăm gram Conhac, cái quán này nó bán rượu theo trọng lượng, chúng tôi để ý thấy cô bé đứng quầy đặt cái li lên chiếc cân sau đó cô ta rót rượu, chính xác không thừa, thiếu không đi đâu ra ngoài giọt nào, tài thật. Tôi vẫn khoái cái anh Conhac uống thơm, êm và đậm đà dù hơi đắt một chút. Chúng tôi làm thêm một cữ nữa và mấy lát xúc xích xông khói rồi chuồn. Vừa đi hai thằng vừa huyên thuyên. Đang đi bỗng Duy dừng lại chỉ lên cái biển, tôi ngước mắt nhìn theo, tấm biển to tướng “Nhà tắm Thổ nhĩ kỳ”. Hai thằng bảo nhau: vào chứ! về nhà lấy đếch nước nóng đâu mà tắm. Hay! một phát kiến hay vào thử xem sao, vào một lần cho biết. Thế là hai thằng rủ nhau chui vào. Sau khi mua vé gửi đồ mỗi thằng nhận một cái khăn tắm và một bó lá giống như bó chổi to hơn cổ tay. Vừa mở cừa phòng lớn lao vào bọn tôi đã mất hết cả phương hướng vì hơi nước như sương mù mịt, tôi cứ theo ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn tiến sâu vào bên trong. Chung quanh sao lạ thế? hình như chỉ toàn tiếng đàn bà con gái xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách, tiếng “tát nước” ì ọp, tiếng “nước” phun sè sè như van nước bị hở, tiếng kỳ cọ đập lưng phành phạch thỉnh thoảng có tiếng cười ré lên cao vút … và cũng từ lúc này tôi và Duy mất bặt “tin tức” của nhau. Đang lơ nga, lơ ngơ định hướng tôi bỗng bị một cánh tay như hộ pháp nhấc bổng lên, tôi cảm giác như có một cặp ngực rất to nhùn nhũn, nong nóng áp chặt vào lưng mình và giọng phụ nữ oang oang “Chỗ của chúng mày ở đây hả, đồ con lợn”rồi bà ta lôi tôi xềnh xệch vứt ra ngoài trong tiếng cười như chợ vỡ của đám đàn bà con gái trên người không mảnh vải mà tôi thấy thấp thoáng trong “màn sương”. Tôi lăn oạch ra sàn, lồm cồm bò dậy lại mất mẹ nó đâu chiếc khăn tắm nữa mới tức chứ. Khéo phen này phải đền thì bỏ bố.
Thì ra sau khi vào cửa chính, phòng tắm được ngăn làm hai, một bên dành cho quý bà, một bên dành cho quý ông do hơi nước mờ ảo nhìn không rõ nên tôi lại lao mẹ nó sang phần dành cho chị em thế nó mới nên chuyện. Trở về đúng vị trì dành cho các “quý ông” lúc này cứ tiếng mẹ đẻ tôi hét toáng cả phòng tắm lên : Duy ơi! Duy! – Anh đi đâu mà em tìm mãi không thấy, tiếng Duy sát bên tai xen trong tiếng phành phạch của bó lá đập lên người của mấy thằng tây trần như nhộng nằm trên những chiếc ghế đặt rải rác trong phòng. Tôi kể cho Duy nghe sự tình, thằng em cứ ôm bụng lăn ra cười. Duy bảo: Mấy bà ấy vứt anh ra ngoài còn là may em sợ các bà ấy mà giữ lại thì họa to. Chắc có nước em phải gọi Taxi đưa anh về quá.
Chuyện đi tắm của hai anh em tôi hầu như chả có ai biết và cũng chả có thằng học viên Viêt nam nào lại hay lọ mọ như chúng tôi. Hôm nay tôi khai ra đây với mấy ông bạn Trỗi nhà mình cho nó vui.
… Ba câu chuyện “đời” vui có, buồn có, ngô nghê có tất cả là những kỷ niệm của hai chúng tôi. Nó cứ dắt díu nhau qua tuổi thơ, qua đời lính, qua chiến tranh, qua tây về ta và bây giờ ở đoạn cuối cuộc đời tôi Duy mỗi thằng mỗi phận . Duy ngồi kia, cũng như một vài bạn Trỗi trong chúng ta âm thầm, khiêm nhường, thậm chí ngại ngần, dè dặt trước đám bạn bè thành đạt. Trước đám đông Duy chỉ ngồi nơi góc khuất của cái quán Café “Đôi khi” nhìn ngắm bạn bè, nhìn họ cười, họ vui, họ nói và thấy mình như được vui lây theo cái vui của họ thế là sướng, lặng lẽ tủm tỉm một mình với ngụm Café đắng.
Như đã giao hẹn ban đầu với các bạn câu chuyện kể của tôi gồm ba phần nhỏ đã lần lượt được đăng tải, đến đây không còn gì nữa “chấm khết”. Có thể có bạn sẽ “chửi”:Toàn chuyện vớ va vớ vẩn. Tôi mong các bạn thông cảm . Tôi chỉ muốn một điều, sau những ngày căng thẳng lăn lộn kiếm sống vào một lúc nào đó trong ngày các bạn cảm thấy thư thái, thì ở một góc rất nhỏ kia, cuối trang tin Bạn Trỗi có vài mẩu chuyện vui vui như của bác KQ, bác JM, bác HT, bạn HM, bạn ĐN … để các bạn đọc chơi, hoặc không cũng chẳng hề gì vì mọi thứ tôi và anh em kể đã trở nên xa lắc trong quá khứ, đã trở thành kỷ niệm của riêng mỗi người và trong chúng ta ai cũng có những chuyện đại loại như vậy chỉ có điều các bạn chẳng nói ra, hoặc chưa nói ra mà thôi. Nó vô thưởng vô phạt chả ảnh hưởng tới ai, có chăng chỉ làm các bạn mất một chút thời gian mà thôi.
Ông thầy dạy sử và ông bố vợ “hụt” - Duy Đảo
Thứ Tư, tháng 4 09, 2008Xem từ đầu:
TÔI VÀ DUY - Phần thứ nhất: “Những kỷ niệm lặt vặt tuổi thơ trước chiến tranh”.
(TÔI VÀ DUY - Phần thứ hai):
Theo chế độ học viên quân sự, hai năm chúng tôi về nước một lần nghỉ hè và kết hợp học chính trị để “uốn nắn” lại lập trường tư tưởng. Sau một tháng hè thăm gia đình tôi đáp máy bay ra Hà nội. Lên đoàn 871 xem lịch, chúng tôi học vào buổi sáng, một tuần ba buổi, chiều nghỉ ôn tâp đọc tài liệu tự do, kết thúc ba tuần học có viết bài thu hoạch. Sau đó tùy theo vé máy bay các đoàn tổ chức cho học viên của mình quay trở lại nước bạn để bước vào năm học mới.
Chiều nay lang thang tìm thằng bạn cũ mà không gặp. Đạp xe đi qua, đi lại trước khu nhà ngày xưa gia đình tôi ở mà không giám ghé thăm, mang tiếng đi tây về chả có quà cáp gì nên cũng ngại vả lại sau từng ấy năm chắc gì còn ai nhớ tới mình nữa. Sau một hồi vòng vo, tôi đạp xe xuống Cao Bá Quát định thăm bà cô nhưng thấy nhà khóa cửa, thế là tôi quyết định vào quân chủng thăm người thủ trưởng cũ. Xe vừa tới ngã ba trước bảo tàng mỹ thuật tư nhiên đạp thấy nặng, dừng lại nhìn xuống, bánh xe bị non hơi. Thấy góc ngã ba, bên cạnh cột điện có cái hòm chữa xe của một người đàn ông mặc bộ đồ bộ đội, trên đầu cái mũ cối đã cũ che hết khuôn mặt đang ngồi cặm cụi vá xe. Chú làm ơn bơm hộ cái xe, tôi nói thay cho câu chào. Người đàn ông không ngẩng lên vẫn tiếp tục công việc miệng nói: Anh chờ một chút tôi xong ngay đây. Trong lúc đứng chờ tôi lơ đãng nhìn về hướng Văn Miếu, nơi này đây ngày xưa biết bao nhiêu lần chúng tôi lọ mọ đêm khuya, những trưa hè trốn học lang thang đổ dế, bắt chim. “Bơm cả hai bánh nhé”, người đàn ông chữa xe cất tiếng hỏi tôi. Vâng ạ! tôi trả lời và thò tay về túi quần sau rút cái ví chuẩn bị tiền trả. “Anh cho xin một nghìn”, không có tiền lẻ chỉ có tờ 5 nghìn tôi nói: Chú khỏi trả lại. Người đàn ông ngạc nhiên nhướng đôi mắt qua cặp kính nhìn tôi. Lúc này tôi mới để ý kỹ người đứng trước mặt mình. Quá sững sờ tôi chỉ kịp thốt lên: Chú Hùng! Người chữa xe chớp chớp đôi mắt, hình như nhìn không được rõ, ông vội tháo kính ra lau lau vào vạt áo rồi đeo trở lại ngẩng hẳn mặt lên đôi mắt già nheo nheo, mất một lúc: Duy hả cháu? Vâng cháu Duy đây. Tôi thấy những nếp nhăn trên gương mặt chú giãn ra. Sao chú lại ở đây? Tôi ngạc nhiên và ái ngại hỏi. Chú không trả lời, hai bàn tay chùi chùi vào đầu gối quần rồi đứng dậy chìa về phía tôi. Đôi bàn tay thô ráp nắm chặt lấy bàn tay tôi- Rồi chú chậm rãi: “Chú ngồi đây đã hai năm, từ ngày chú nghỉ hưu”. Tôi nhìn ra xung quanh thấy ở bên kia đường có một cái quán nước. Tôi nói: Chú nghỉ tay qua bên kia đường uống nước giải lao cái đã. Thế là hai chú cháu chúng tôi băng qua đường.
Cũng như trăm ngàn các quán bán chè chén kiêm giải khát ở thủ đô, trên cái bàn thấp lè tè đủ cả: kẹo vừng, kẹo lạc, kẹo bột, kẹo dồi, bánh rán, quấn thừng, lạc rang, chè đậu đen, chanh đường, chuối … vài ba chai bia Trúc Bạch tất nhiên dưới gầm bàn bao giờ cũng lăn lóc một vò “nước mắt quê hương” to tướng. Đúng là một siêu thị thu nhỏ. Tôi nói với chú: Chú cháu ta làm chai bia cho mát? Ừ! cho chú xin một chai, sau khi rót đầy hai cốc: Chúc chú sức khỏe, chú cháu ta phải uống cạn, tôi giao hẹn. Cách! Sau tiếng cụng đang khát và trời lại nóng tôi và chú cạn hết cốc bia. Ngồi trầm ngâm một lúc rồi chú chậm rãi: Khu gia đình mình ngày xưa giờ thay đổi nhiều, người cũ đi gần hết, người mới đến đông chả còn biết ai. Lũ trẻ con bọn cháu ngày xưa đứa đi bộ đội, có đứa hy sinh, một số vào đại học, một số rẽ ngang đi làm công nhân rồi lấy chồng, lấy vợ tứ tán cả. Từ ngày về hưu ở nhà buồn chú làm cái hòm chữa xe ra đây nhì nhằng cho vui và cũng muốn kiếm thêm lít dầu, mớ rau giúp cô. Con Thu từ ngày cháu đi bộ đội, rồi sau giải phóng gia đình cháu chuyển hẳn vào nam, chả có tin tức gì nó buồn và ít nói hẳn. Đi làm về lại lao vào giúp bố mẹ cơm nước chăm sóc, lo lắng cho mấy đứa em, nói đoạn chú chép miệng: Nghĩ mà thương, con gái cả, nhà lại đông em Thu vất vả từ bé. Năm sáu năm sau nó mới lấy chồng được hai đứa con trai, ở nhà chồng mãi tận Lò Đúc, trong giọng nói của chú có điều gì đó như có ý trách móc tôi. Rồi chú hỏi tình hình gia đình sức khỏe bố mẹ và công việc của tôi. Tôi kể hết cho chú nghe. Chú nói: thế là mừng, bố mẹ cháu khỏe và cháu thành đạt như ngày hôm nay là tốt, mừng cho cháu. Thế đã vợ con gì chưa? Tôi lý nhí: “cháu lang thang nhiều đơn vị, chả chỗ nào cố định nên cũng chưa có điều kiện”. Ừ! Cháu nghĩ cũng phải lấy vợ rồi cứ biền biệt như bố mẹ cháu, như cô chú đây thì khổ lắm. Hai chú cháu uống tới chai thứ ba, chuyện vui, chuyện buồn, quá khứ, hiện tại cứ đan xen vào nhau không dứt.
- Bà vào nhà chuẩn bị cơm nước đi để tôi trông hàng cho.
Tôi thấy một người đàn ông trong nhà đi ra vừa đi vừa nói với người phụ nữ bán hàng, trên tay phe phẩy cái quạt nan. Đó là một người đàn ông quãng gần sáu chục, người đậm thấp, đầu chắc ít tóc vì tôi thấy cái khăn màu cháo lòng chít quanh đầu còn hở phía trên chẳng thấy tóc tai gì, mặt phương phi, đôi mắt nhỏ hụp xuống, môi mỏng, chiếc áo ba lỗ cũng rung rúc như cái khăn quấn trên đầu. Vừa ngồi xuống ghế người đàn ông giọng đã oang oang: - Chào bác Hùng, từ sáng tới giờ bác bỏ túi được bao nhiêu rồi? - Dạo này nhiều “thợ” quá nên việc cũng ít từ sáng tới giờ mới vá được có cái xe, chú Hùng trả lời xã giao. Rồi chú nói nhỏ giải thích với tôi: Tay chủ quán này là giáo viên bỏ dạy về chạy chợ buôn bán, chú thỉnh thoảng cũng qua bên này uống chén chè , điếu thuốc xã giao qua lại chứ cũng chẳng thân quen gì, tay này ăn nói lung tung và chửi bới chế độ thì khỏi nói, tuy nhiên ngoài nhược điểm trên hắn là người hiểu biết và có kiến thức rộng. Chú Hùng mời tay chủ quán - Làm với chú cháu tôi cốc bia! - Cảm ơn bác, hai bác cháu cứ tự nhiên cho.
Chú Hùng giới thiệu tôi. Ông ta vừa nhìn tôi vừa nói: Nhìn là em biết, da trắng, trông người lại có da có thịt, cái áo bay màu vàng rơm cùng chiếc quần dạ xanh sậm, lại thoang thoảng mùi “gây gây” biết ngay là dân đi tây về. Rồi ông ta huyên thuyên đủ chuyện, nào là sử ta cần viết lại, nào là nhân tài bị thui chột, nào là tham nhũng, đời sống kinh tế khó khăn, nào là lãnh đạo vừa ngu vừa dốt … ví như hôm nay điện cúp từ sáng đền giờ, các ông ấy thích thì cúp, cúp vô tội vạ mà chả biết cúp đến bao giờ, không còn coi người dân là giống gì nữa.
Rồi ông ta quay sang phía tôi: Hồi phổ thông cậu có học ở Hà nội không? Nếu hoc cấp ba Chu Văn An thì lứa của cậu ai chả biết mình, mình là Hưng dạy sử đây. Ông ta cứ một chiều chả để cho ai tham gia, chả biết người đối diện có thích hay không.
Không chờ tới khi ông ta giới thiệu tôi cũng đã nhận ra người thầy dạy sử của mình ngày xưa, lại một sự tình cờ lạ lùng nữa như sắp đặt vậy. Thật lạ cũng cái miệng này ngày xưa người đàn ông này dạy tôi về cội nguồn dân tộc, truyền thống cha ông, thế nào là lòng yêu quê hương yêu tổ quốc … và bây giờ đây cũng chính cái miệng này lại tuôn ra những điều ngược lại.
Trên cùng một con phố bên này là vị sỹ quan già về hưu – ông “bố vợ” hụt của tôi, cặm cụi vá xe chắt bóp từng đồng xu vừa là kiếm sống vừa là đóng góp một chút công sức có ích cho xã hội còn bên kia đường người thầy dạy sử năm nào mà tôi hằng khâm phục, ngưỡng mộ giờ là anh chạy chợ ma mãnh với đủ thứ ngôn từ chợ búa. Trớ trêu thay?
Xem từ đầu:
TÔI VÀ DUY - Phần thứ nhất: “Những kỷ niệm lặt vặt tuổi thơ trước chiến tranh”.
(TÔI VÀ DUY - Phần thứ hai):
Theo chế độ học viên quân sự, hai năm chúng tôi về nước một lần nghỉ hè và kết hợp học chính trị để “uốn nắn” lại lập trường tư tưởng. Sau một tháng hè thăm gia đình tôi đáp máy bay ra Hà nội. Lên đoàn 871 xem lịch, chúng tôi học vào buổi sáng, một tuần ba buổi, chiều nghỉ ôn tâp đọc tài liệu tự do, kết thúc ba tuần học có viết bài thu hoạch. Sau đó tùy theo vé máy bay các đoàn tổ chức cho học viên của mình quay trở lại nước bạn để bước vào năm học mới.
Chiều nay lang thang tìm thằng bạn cũ mà không gặp. Đạp xe đi qua, đi lại trước khu nhà ngày xưa gia đình tôi ở mà không giám ghé thăm, mang tiếng đi tây về chả có quà cáp gì nên cũng ngại vả lại sau từng ấy năm chắc gì còn ai nhớ tới mình nữa. Sau một hồi vòng vo, tôi đạp xe xuống Cao Bá Quát định thăm bà cô nhưng thấy nhà khóa cửa, thế là tôi quyết định vào quân chủng thăm người thủ trưởng cũ. Xe vừa tới ngã ba trước bảo tàng mỹ thuật tư nhiên đạp thấy nặng, dừng lại nhìn xuống, bánh xe bị non hơi. Thấy góc ngã ba, bên cạnh cột điện có cái hòm chữa xe của một người đàn ông mặc bộ đồ bộ đội, trên đầu cái mũ cối đã cũ che hết khuôn mặt đang ngồi cặm cụi vá xe. Chú làm ơn bơm hộ cái xe, tôi nói thay cho câu chào. Người đàn ông không ngẩng lên vẫn tiếp tục công việc miệng nói: Anh chờ một chút tôi xong ngay đây. Trong lúc đứng chờ tôi lơ đãng nhìn về hướng Văn Miếu, nơi này đây ngày xưa biết bao nhiêu lần chúng tôi lọ mọ đêm khuya, những trưa hè trốn học lang thang đổ dế, bắt chim. “Bơm cả hai bánh nhé”, người đàn ông chữa xe cất tiếng hỏi tôi. Vâng ạ! tôi trả lời và thò tay về túi quần sau rút cái ví chuẩn bị tiền trả. “Anh cho xin một nghìn”, không có tiền lẻ chỉ có tờ 5 nghìn tôi nói: Chú khỏi trả lại. Người đàn ông ngạc nhiên nhướng đôi mắt qua cặp kính nhìn tôi. Lúc này tôi mới để ý kỹ người đứng trước mặt mình. Quá sững sờ tôi chỉ kịp thốt lên: Chú Hùng! Người chữa xe chớp chớp đôi mắt, hình như nhìn không được rõ, ông vội tháo kính ra lau lau vào vạt áo rồi đeo trở lại ngẩng hẳn mặt lên đôi mắt già nheo nheo, mất một lúc: Duy hả cháu? Vâng cháu Duy đây. Tôi thấy những nếp nhăn trên gương mặt chú giãn ra. Sao chú lại ở đây? Tôi ngạc nhiên và ái ngại hỏi. Chú không trả lời, hai bàn tay chùi chùi vào đầu gối quần rồi đứng dậy chìa về phía tôi. Đôi bàn tay thô ráp nắm chặt lấy bàn tay tôi- Rồi chú chậm rãi: “Chú ngồi đây đã hai năm, từ ngày chú nghỉ hưu”. Tôi nhìn ra xung quanh thấy ở bên kia đường có một cái quán nước. Tôi nói: Chú nghỉ tay qua bên kia đường uống nước giải lao cái đã. Thế là hai chú cháu chúng tôi băng qua đường.
Cũng như trăm ngàn các quán bán chè chén kiêm giải khát ở thủ đô, trên cái bàn thấp lè tè đủ cả: kẹo vừng, kẹo lạc, kẹo bột, kẹo dồi, bánh rán, quấn thừng, lạc rang, chè đậu đen, chanh đường, chuối … vài ba chai bia Trúc Bạch tất nhiên dưới gầm bàn bao giờ cũng lăn lóc một vò “nước mắt quê hương” to tướng. Đúng là một siêu thị thu nhỏ. Tôi nói với chú: Chú cháu ta làm chai bia cho mát? Ừ! cho chú xin một chai, sau khi rót đầy hai cốc: Chúc chú sức khỏe, chú cháu ta phải uống cạn, tôi giao hẹn. Cách! Sau tiếng cụng đang khát và trời lại nóng tôi và chú cạn hết cốc bia. Ngồi trầm ngâm một lúc rồi chú chậm rãi: Khu gia đình mình ngày xưa giờ thay đổi nhiều, người cũ đi gần hết, người mới đến đông chả còn biết ai. Lũ trẻ con bọn cháu ngày xưa đứa đi bộ đội, có đứa hy sinh, một số vào đại học, một số rẽ ngang đi làm công nhân rồi lấy chồng, lấy vợ tứ tán cả. Từ ngày về hưu ở nhà buồn chú làm cái hòm chữa xe ra đây nhì nhằng cho vui và cũng muốn kiếm thêm lít dầu, mớ rau giúp cô. Con Thu từ ngày cháu đi bộ đội, rồi sau giải phóng gia đình cháu chuyển hẳn vào nam, chả có tin tức gì nó buồn và ít nói hẳn. Đi làm về lại lao vào giúp bố mẹ cơm nước chăm sóc, lo lắng cho mấy đứa em, nói đoạn chú chép miệng: Nghĩ mà thương, con gái cả, nhà lại đông em Thu vất vả từ bé. Năm sáu năm sau nó mới lấy chồng được hai đứa con trai, ở nhà chồng mãi tận Lò Đúc, trong giọng nói của chú có điều gì đó như có ý trách móc tôi. Rồi chú hỏi tình hình gia đình sức khỏe bố mẹ và công việc của tôi. Tôi kể hết cho chú nghe. Chú nói: thế là mừng, bố mẹ cháu khỏe và cháu thành đạt như ngày hôm nay là tốt, mừng cho cháu. Thế đã vợ con gì chưa? Tôi lý nhí: “cháu lang thang nhiều đơn vị, chả chỗ nào cố định nên cũng chưa có điều kiện”. Ừ! Cháu nghĩ cũng phải lấy vợ rồi cứ biền biệt như bố mẹ cháu, như cô chú đây thì khổ lắm. Hai chú cháu uống tới chai thứ ba, chuyện vui, chuyện buồn, quá khứ, hiện tại cứ đan xen vào nhau không dứt.
- Bà vào nhà chuẩn bị cơm nước đi để tôi trông hàng cho.
Tôi thấy một người đàn ông trong nhà đi ra vừa đi vừa nói với người phụ nữ bán hàng, trên tay phe phẩy cái quạt nan. Đó là một người đàn ông quãng gần sáu chục, người đậm thấp, đầu chắc ít tóc vì tôi thấy cái khăn màu cháo lòng chít quanh đầu còn hở phía trên chẳng thấy tóc tai gì, mặt phương phi, đôi mắt nhỏ hụp xuống, môi mỏng, chiếc áo ba lỗ cũng rung rúc như cái khăn quấn trên đầu. Vừa ngồi xuống ghế người đàn ông giọng đã oang oang: - Chào bác Hùng, từ sáng tới giờ bác bỏ túi được bao nhiêu rồi? - Dạo này nhiều “thợ” quá nên việc cũng ít từ sáng tới giờ mới vá được có cái xe, chú Hùng trả lời xã giao. Rồi chú nói nhỏ giải thích với tôi: Tay chủ quán này là giáo viên bỏ dạy về chạy chợ buôn bán, chú thỉnh thoảng cũng qua bên này uống chén chè , điếu thuốc xã giao qua lại chứ cũng chẳng thân quen gì, tay này ăn nói lung tung và chửi bới chế độ thì khỏi nói, tuy nhiên ngoài nhược điểm trên hắn là người hiểu biết và có kiến thức rộng. Chú Hùng mời tay chủ quán - Làm với chú cháu tôi cốc bia! - Cảm ơn bác, hai bác cháu cứ tự nhiên cho.
Chú Hùng giới thiệu tôi. Ông ta vừa nhìn tôi vừa nói: Nhìn là em biết, da trắng, trông người lại có da có thịt, cái áo bay màu vàng rơm cùng chiếc quần dạ xanh sậm, lại thoang thoảng mùi “gây gây” biết ngay là dân đi tây về. Rồi ông ta huyên thuyên đủ chuyện, nào là sử ta cần viết lại, nào là nhân tài bị thui chột, nào là tham nhũng, đời sống kinh tế khó khăn, nào là lãnh đạo vừa ngu vừa dốt … ví như hôm nay điện cúp từ sáng đền giờ, các ông ấy thích thì cúp, cúp vô tội vạ mà chả biết cúp đến bao giờ, không còn coi người dân là giống gì nữa.
Rồi ông ta quay sang phía tôi: Hồi phổ thông cậu có học ở Hà nội không? Nếu hoc cấp ba Chu Văn An thì lứa của cậu ai chả biết mình, mình là Hưng dạy sử đây. Ông ta cứ một chiều chả để cho ai tham gia, chả biết người đối diện có thích hay không.
Không chờ tới khi ông ta giới thiệu tôi cũng đã nhận ra người thầy dạy sử của mình ngày xưa, lại một sự tình cờ lạ lùng nữa như sắp đặt vậy. Thật lạ cũng cái miệng này ngày xưa người đàn ông này dạy tôi về cội nguồn dân tộc, truyền thống cha ông, thế nào là lòng yêu quê hương yêu tổ quốc … và bây giờ đây cũng chính cái miệng này lại tuôn ra những điều ngược lại.
Trên cùng một con phố bên này là vị sỹ quan già về hưu – ông “bố vợ” hụt của tôi, cặm cụi vá xe chắt bóp từng đồng xu vừa là kiếm sống vừa là đóng góp một chút công sức có ích cho xã hội còn bên kia đường người thầy dạy sử năm nào mà tôi hằng khâm phục, ngưỡng mộ giờ là anh chạy chợ ma mãnh với đủ thứ ngôn từ chợ búa. Trớ trêu thay?
Chưng cầu ý kiến: Nên đặt tên cho trang của khóa 6 là gì?
Thứ Tư, tháng 4 09, 2008K6 - Trường Trỗi
Trường Trỗi - K6
K6 - Bạn Trỗi
Bạn Trỗi - K6
Chọn tên khác
Mong các bác đóng góp ý kiến bằng cách chọn 1 trong các câu trả lời bên (chọn xong nhớ ấn nút VOTE)
Cảm ơn.
K6 - Trường Trỗi
Trường Trỗi - K6
K6 - Bạn Trỗi
Bạn Trỗi - K6
Chọn tên khác
Mong các bác đóng góp ý kiến bằng cách chọn 1 trong các câu trả lời bên (chọn xong nhớ ấn nút VOTE)
Cảm ơn.
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2008
Cũng chuyện cái răng giả - HaMeoK6
Thứ Hai, tháng 4 07, 2008Xem chuyện “Chiếc răng giả” của Duy Đảo trong blog Trường VHQĐ Nguyễn văn Trỗi làm tôi nhớ tới chuyện cũ của mình cũng tương tự. Xin kể ra đây với AE.
Tôi có thằng bạn, trước học trường Bé cùng làm chung 1 xí nghiệp thời bao cấp. Tháng nào, tới kỳ lãnh lương, cả bọn gồm tôi, nó, 3 Phong K8 và mấy thằng kỹ thuật trong XN cũng đều rủ nhau đi uống chút gì gọi là “xả hơi” sau 1 tháng mệt nhọc. Địa chỉ quen thuộc của tụi tôi lúc bấy giờ thường ở đường Đề Thám, Q1.Tiệm bình dân, giá rẻ, yên tĩnh mà gần XN. Đồ nhậu thì tùy ý, đủ các loại quen thuộc của thời bao cấp như râu mực nướng, khô cá, rau xào, gỏi cuốn (toàn rau)…và sẵn sàng cho mình đem đồ nhà tới. Rượu thì là loại phổ biến trong giới bình dân lúc bấy giờ là rượu thuốc – một thứ rượu đế pha nước lã với chút mầu nâu và 1 thứ mùi gì đó làm át đi mùi thuốc rầy được định nghĩa là thuốc. Dù vậy, nhưng rượu cũng được đóng trong chai “xá xị” với nhãn dán bên ngoài tên “Cây Lý” đàng hoàng. Có thể coi là “hàng hiệu” của thời bao cấp là vậy.
Lần đó, cũng như mọi lần, mấy đứa chúng tôi kéo nhau đi như thường lệ. Sau khi “sướng” xong, cả bọn ngắc ngư dắt xe đạp ra về (vì trời tối dưới ánh đèn mờ - sợ té nên dắt xe cho chắc ăn). Mới đi được chừng chục bước thì thằng bạn (trường Bé) ngồi thụp xuống lề đường “hò” tới tấp. Cũng chẳng có gì là lạ - uống thứ rượu này mà không “hò”, không nhức đầu mới điều lạ - cả bọn vẫn chầm chậm bước tiếp. Xong việc, nó vội vã đuổi theo. Bỗng dưng nó dừng lại và kêu : Chết tao rồi! – Gì vậy? – Cái…cái…răng của tao mất rồi. Vừa lắp bắp nói, nó vừa đưa lưỡi qua lại kiểm tra và rồi để chắc ăn nó thò tay vô xác định : Đâu mất rồi? – Chết mẹ, chắc hồi nãy ói ra rồi! mấy đứa tụi tôi la hoảng. Chần chừ một lúc, 1 đứa nói : Tụi mình cùng quay lại tìm giúp nó thôi. – Tìm? Tìm ở đâu? – Thì ở đó chứ ở đâu! - Ờ, ờ…. Nhưng rồi cả bọn cũng quay lại. Trời tối, căng mắt lên cũng chỉ thấy lờ mờ trắng trắng, đen đen thứ nào cũng như nhau. Còn mỗi cách duy nhất : cả bọn thọc tay xuống cái đống của thằng bạn vừa “làm” ra, rờ rờ …rồi bóp thử…. Thấy cái gì cứng cứng cũng đều đưa lên ngó ngó xem có phải cái răng không. Tụi phục vụ tiệm nhậu thấy vậy chạy ra hỏi : Tìm gì vậy? – Cái răng – Răng vàng hả? – Hm…..Tụi nó huy động ngay ra mấy cái đèn dầu, rồi 2, 3 thằng cũng ra sức bốc, rờ, bóp, đưa lên xem…Tụi tôi thấy vậy cũng hoảng. Lỡ tụi nó tìm thấy bắt chuộc thì lấy tiền đâu. Vậy là, khoảng chục thằng cả ta lẫn “địch” ra sức giành nhau cái “sản phẩm” lúc này đã trộn lẫn bùn của cái rãnh ngay lề đường. Thật là…...Sau một hồi, 1 thằng không chịu không nổi, “hò” ngay 1 đống ra tại đó !!! Đến nước này thì cả bọn chào thua, đành đứng dậy đi về.
Ngày hôm sau, thằng bạn tôi với cái lỗ trống hoác ngay cửa miệng, buồn rầu tự thú : Răng giả, sức nhai kém, nên nhiều khi gặm không hết thịt thì cũng nuốt trọng mấy cái xương cho đỡ phí. Hồi hôm qua nhậu vui quá, không biết có nuốt lộn cái răng không!
Xem chuyện “Chiếc răng giả” của Duy Đảo trong blog Trường VHQĐ Nguyễn văn Trỗi làm tôi nhớ tới chuyện cũ của mình cũng tương tự. Xin kể ra đây với AE.
Tôi có thằng bạn, trước học trường Bé cùng làm chung 1 xí nghiệp thời bao cấp. Tháng nào, tới kỳ lãnh lương, cả bọn gồm tôi, nó, 3 Phong K8 và mấy thằng kỹ thuật trong XN cũng đều rủ nhau đi uống chút gì gọi là “xả hơi” sau 1 tháng mệt nhọc. Địa chỉ quen thuộc của tụi tôi lúc bấy giờ thường ở đường Đề Thám, Q1.Tiệm bình dân, giá rẻ, yên tĩnh mà gần XN. Đồ nhậu thì tùy ý, đủ các loại quen thuộc của thời bao cấp như râu mực nướng, khô cá, rau xào, gỏi cuốn (toàn rau)…và sẵn sàng cho mình đem đồ nhà tới. Rượu thì là loại phổ biến trong giới bình dân lúc bấy giờ là rượu thuốc – một thứ rượu đế pha nước lã với chút mầu nâu và 1 thứ mùi gì đó làm át đi mùi thuốc rầy được định nghĩa là thuốc. Dù vậy, nhưng rượu cũng được đóng trong chai “xá xị” với nhãn dán bên ngoài tên “Cây Lý” đàng hoàng. Có thể coi là “hàng hiệu” của thời bao cấp là vậy.
Lần đó, cũng như mọi lần, mấy đứa chúng tôi kéo nhau đi như thường lệ. Sau khi “sướng” xong, cả bọn ngắc ngư dắt xe đạp ra về (vì trời tối dưới ánh đèn mờ - sợ té nên dắt xe cho chắc ăn). Mới đi được chừng chục bước thì thằng bạn (trường Bé) ngồi thụp xuống lề đường “hò” tới tấp. Cũng chẳng có gì là lạ - uống thứ rượu này mà không “hò”, không nhức đầu mới điều lạ - cả bọn vẫn chầm chậm bước tiếp. Xong việc, nó vội vã đuổi theo. Bỗng dưng nó dừng lại và kêu : Chết tao rồi! – Gì vậy? – Cái…cái…răng của tao mất rồi. Vừa lắp bắp nói, nó vừa đưa lưỡi qua lại kiểm tra và rồi để chắc ăn nó thò tay vô xác định : Đâu mất rồi? – Chết mẹ, chắc hồi nãy ói ra rồi! mấy đứa tụi tôi la hoảng. Chần chừ một lúc, 1 đứa nói : Tụi mình cùng quay lại tìm giúp nó thôi. – Tìm? Tìm ở đâu? – Thì ở đó chứ ở đâu! - Ờ, ờ…. Nhưng rồi cả bọn cũng quay lại. Trời tối, căng mắt lên cũng chỉ thấy lờ mờ trắng trắng, đen đen thứ nào cũng như nhau. Còn mỗi cách duy nhất : cả bọn thọc tay xuống cái đống của thằng bạn vừa “làm” ra, rờ rờ …rồi bóp thử…. Thấy cái gì cứng cứng cũng đều đưa lên ngó ngó xem có phải cái răng không. Tụi phục vụ tiệm nhậu thấy vậy chạy ra hỏi : Tìm gì vậy? – Cái răng – Răng vàng hả? – Hm…..Tụi nó huy động ngay ra mấy cái đèn dầu, rồi 2, 3 thằng cũng ra sức bốc, rờ, bóp, đưa lên xem…Tụi tôi thấy vậy cũng hoảng. Lỡ tụi nó tìm thấy bắt chuộc thì lấy tiền đâu. Vậy là, khoảng chục thằng cả ta lẫn “địch” ra sức giành nhau cái “sản phẩm” lúc này đã trộn lẫn bùn của cái rãnh ngay lề đường. Thật là…...Sau một hồi, 1 thằng không chịu không nổi, “hò” ngay 1 đống ra tại đó !!! Đến nước này thì cả bọn chào thua, đành đứng dậy đi về.
Ngày hôm sau, thằng bạn tôi với cái lỗ trống hoác ngay cửa miệng, buồn rầu tự thú : Răng giả, sức nhai kém, nên nhiều khi gặm không hết thịt thì cũng nuốt trọng mấy cái xương cho đỡ phí. Hồi hôm qua nhậu vui quá, không biết có nuốt lộn cái răng không!
Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2008
Kỷ niệm đời lính: Chiếc răng giả - Đào Duy
Thứ Bảy, tháng 4 05, 2008(Theo tin gửi bởi Trần Kiến Quốc tại "Blog Út Trỗi ", Thứ bảy, ngày 05 tháng tư năm 2008)
Trang Sáng tác
Chủ nhật tuần này mời bạn đón đọc "Kỷ niệm đời lính: Chiếc răng giả" của Đào Duy!
-----------------------------------------------------------------
Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo
(đã đăng tại „Blog Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi”: Thứ sáu, ngày 04 tháng tư năm 2008)
Nhiều năm từ sau khi chuyển ngành, mỗi lần có dịp đi Đà Lạt công tác hay đưa vợ con đi nghỉ, khi qua thị trấn Đức Trọng tôi đều cố ý tìm xem ngộ may có gặp lại được người lính cũ của mình. Luật - cái tên của anh - để lại trong tôi nhiều nỗi thương cảm và day dứt. Giữa chúng tôi ngoài tình đồng đội, thuộc cấp, còn có tình anh em - quý mến và tôn trọng nhau. Những năm đóng quân ở Cam Ranh, gia đình Luật gặp nhiều khó khăn. Có lần về phép, trở lại đơn vị khi lên chào và biếu chút “quà quê”, tôi thấy Luật đen nhẻm, hốc hác. Tôi hỏi: “Bệnh à ?”. Nhìn trước ngó sau không có ai Luật mới khẽ nói: “Em có về quê đâu, làm gì có tiền mà về. Hơn nữa nếu về chắc em đảo ngũ mất. Nhà chỉ còn hai ông bà già yếu lắm, về là em không đành lòng bỏ mà đi”.
- Thế cả tháng qua lang thang những đâu?
- Em đi làm muối thuê. - Đầu rũ xuống, giọng Luật buồn buồn. - Đêm đêm, em chen chúc vào chòi ngủ chung với đám thợ, trưa thì rúc vào cái cống thoát nước mùa này khô queo ngả lưng...
Có lần bỏ cả tháng phép đi kéo lưới thuê cho dân vạn chài ven biển. Tiền làm được, cộng với vài kí cá khô gom góp gửi về cho bố mẹ. Luật sống tình cảm, ít nói nhưng với công việc thuộc chức trách được giao thì làm hết mình. Nói chung Luật là một người lính hoàn hảo.
Một tối thứ bảy đã khuya, đang nằm trong phòng chưa ngủ được. Bên cạnh, tay phó chính trị của tôi đã gáy ầm ầm. Bỗng thấy ở phòng bên có tiếng khóc rống lên, mỗi lúc mỗi to. Tôi nghĩ lại có chuyện, chắc vấn đề tư tưởng đây? Đã giao cho tay phó chính trị chăm lo phần hồn của lính. Mỗi lần giao ban, tôi đều nhắc phải hết sức chú ý đến tư tưởng và hoàn cảnh của chiến sỹ. Anh ta vẫn báo cáo tư tưởng anh em không có vấn đề gì. Lạ thật, định lay tay phó chính trị dậy nhưng thấy hắn ngủ “nhiệt tình” quá, thấy thương, không nỡ.
Lần mò tìm cái đèn pin rồi lật đật chạy qua. Thì ra là Luật. Luật ngồi dưới sàn nhà, mắt nhắm nghiền, đầu gối quỳ, hai tay chống phía trước. Trước mặt là một bãi tổng hợp của nhiều thứ, chủ đạo là mùi của rượu đã bị men tiêu hoá chuyển sang chua, cộng với mùi tanh tanh của cá, mùi hành sống hăng hăng. Tôi hỏi Phi, lính trong tiểu đội mà Luật phụ trách, đang đứng bần thần bên cạnh:
- Sao thế này?
- Dạ, anh ấy say rượu.
- Uống tự bao giờ?
- Dạ, chiều nay. Có mấy anh lính hải quân, đồng hương từ Trường Sa về, chiêu đãi hết nghĩa vụ, được ra quân đợt này nên quá chén.
Thấy Luật mắt nhắm nghiền mà miệng thì vẫn từng chập rống lên, tôi vỗ vai bảo lên giường nằm và sai một chú lính chạy sang phòng lấy tí đường pha bát nước chanh uống cho giã rượu. Nhưng Luật không chịu uống và càng rống to hơn. Về sau hình như nhận ra tiếng tôi, mắt vẫn nhắm nhưng miệng mở to và giơ một tay lên chỉ vào. Tôi bấm đèn pin theo hướng tay Luật thì thấy miệng Luật như hở ra, cái răng giả mới làm, trắng bóng đẹp là thế đã không cánh mà bay. Tôi hỏi răng đâu? Hình như hiểu ý tôi tuy cái đầu bị cồn làm cho mu muội, Luật chỉ tay vào “bãi chiến trường” trước mặt và lại gào lên thảm thiết. Biết nguyên nhân rồi, tôi quát Phi:
- Còn đứng đấy à !
- Dạ, em phải làm gì ạ, thưa thủ trưởng?
- Xắn tay áo lên tìm trong cái đống kia ra chiếc răng! Nhanh lên!
Phi một tay bịt mũi một tay lùa vào cái “bãi chiến trường” rồi cẩn thận bóp bóp từng tí, từng tí một như tay bác sỹ bóp bóp cái nắm cao su khi đo huyết áp cho bệnh nhân.
- Đây rồi! - Như người lính hoàn thành nhiệm vụ Phi reo lên và chạy ù ra giếng. Ít phút sau chạy vào đưa chiếc răng cho tôi. - Thưa thủ trưởng, đây ạ!
Nhe hàm răng xỉn mầu gạch cua do thâm niên của thuốc lào và chè “búp sim”, tôi “nặng nhời”: “Mở mắt to lên mà nhìn xem răng của tớ có mất cái nào đâu? - Vừa nói tôi vừa chĩa đèn pin vào miệng của mình. - Còn đứng đấy à? Lắp cái răng vào miệng cho “sếp” của chú đang quỳ kia kìa!”. Thế là Phi vạch miệng Luật ra, lắp vào đúng cái chỗ trống của hàm răng. Luật quều quào, run run đưa tay lên miệng như có ý kiểm tra, rồi nhe răng ra. Cái miệng méo xệch đi kèm theo nụ cười ngu ngơ của kẻ say. Đến lúc này mới chịu để tôi dìu lên giường sau khi đã “đả” hết bát nước chanh đường.
… Trước khi rời Cam Ranh chuyển đi đơn vị khác, Luật tiễn tôi ra tận bến xe. Đôi mắt sũng nước, gịong Luật buồn buồn lạc đi trong cái gió nồm vùng biển: “Nếu anh có dịp nào lên Đà Lạt nhớ ghé thăm em. Còn năm nữa ra quân, dứt khoát em sẽ về làm công nhân Xí nghiệp gạch ngói Đức Trọng. Có người bà con trên đó hứa xin việc cho rồi”. Vừa nói Luật vừa chìa bàn tay đầy chai, sần sùi nắm lấy bàn tay tôi.
(Theo tin gửi bởi Trần Kiến Quốc tại "Blog Út Trỗi ", Thứ bảy, ngày 05 tháng tư năm 2008)
Trang Sáng tác
Chủ nhật tuần này mời bạn đón đọc "Kỷ niệm đời lính: Chiếc răng giả" của Đào Duy!
-----------------------------------------------------------------
Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo
(đã đăng tại „Blog Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi”: Thứ sáu, ngày 04 tháng tư năm 2008)
Nhiều năm từ sau khi chuyển ngành, mỗi lần có dịp đi Đà Lạt công tác hay đưa vợ con đi nghỉ, khi qua thị trấn Đức Trọng tôi đều cố ý tìm xem ngộ may có gặp lại được người lính cũ của mình. Luật - cái tên của anh - để lại trong tôi nhiều nỗi thương cảm và day dứt. Giữa chúng tôi ngoài tình đồng đội, thuộc cấp, còn có tình anh em - quý mến và tôn trọng nhau. Những năm đóng quân ở Cam Ranh, gia đình Luật gặp nhiều khó khăn. Có lần về phép, trở lại đơn vị khi lên chào và biếu chút “quà quê”, tôi thấy Luật đen nhẻm, hốc hác. Tôi hỏi: “Bệnh à ?”. Nhìn trước ngó sau không có ai Luật mới khẽ nói: “Em có về quê đâu, làm gì có tiền mà về. Hơn nữa nếu về chắc em đảo ngũ mất. Nhà chỉ còn hai ông bà già yếu lắm, về là em không đành lòng bỏ mà đi”.
- Thế cả tháng qua lang thang những đâu?
- Em đi làm muối thuê. - Đầu rũ xuống, giọng Luật buồn buồn. - Đêm đêm, em chen chúc vào chòi ngủ chung với đám thợ, trưa thì rúc vào cái cống thoát nước mùa này khô queo ngả lưng...
Có lần bỏ cả tháng phép đi kéo lưới thuê cho dân vạn chài ven biển. Tiền làm được, cộng với vài kí cá khô gom góp gửi về cho bố mẹ. Luật sống tình cảm, ít nói nhưng với công việc thuộc chức trách được giao thì làm hết mình. Nói chung Luật là một người lính hoàn hảo.
Một tối thứ bảy đã khuya, đang nằm trong phòng chưa ngủ được. Bên cạnh, tay phó chính trị của tôi đã gáy ầm ầm. Bỗng thấy ở phòng bên có tiếng khóc rống lên, mỗi lúc mỗi to. Tôi nghĩ lại có chuyện, chắc vấn đề tư tưởng đây? Đã giao cho tay phó chính trị chăm lo phần hồn của lính. Mỗi lần giao ban, tôi đều nhắc phải hết sức chú ý đến tư tưởng và hoàn cảnh của chiến sỹ. Anh ta vẫn báo cáo tư tưởng anh em không có vấn đề gì. Lạ thật, định lay tay phó chính trị dậy nhưng thấy hắn ngủ “nhiệt tình” quá, thấy thương, không nỡ.
Lần mò tìm cái đèn pin rồi lật đật chạy qua. Thì ra là Luật. Luật ngồi dưới sàn nhà, mắt nhắm nghiền, đầu gối quỳ, hai tay chống phía trước. Trước mặt là một bãi tổng hợp của nhiều thứ, chủ đạo là mùi của rượu đã bị men tiêu hoá chuyển sang chua, cộng với mùi tanh tanh của cá, mùi hành sống hăng hăng. Tôi hỏi Phi, lính trong tiểu đội mà Luật phụ trách, đang đứng bần thần bên cạnh:
- Sao thế này?
- Dạ, anh ấy say rượu.
- Uống tự bao giờ?
- Dạ, chiều nay. Có mấy anh lính hải quân, đồng hương từ Trường Sa về, chiêu đãi hết nghĩa vụ, được ra quân đợt này nên quá chén.
Thấy Luật mắt nhắm nghiền mà miệng thì vẫn từng chập rống lên, tôi vỗ vai bảo lên giường nằm và sai một chú lính chạy sang phòng lấy tí đường pha bát nước chanh uống cho giã rượu. Nhưng Luật không chịu uống và càng rống to hơn. Về sau hình như nhận ra tiếng tôi, mắt vẫn nhắm nhưng miệng mở to và giơ một tay lên chỉ vào. Tôi bấm đèn pin theo hướng tay Luật thì thấy miệng Luật như hở ra, cái răng giả mới làm, trắng bóng đẹp là thế đã không cánh mà bay. Tôi hỏi răng đâu? Hình như hiểu ý tôi tuy cái đầu bị cồn làm cho mu muội, Luật chỉ tay vào “bãi chiến trường” trước mặt và lại gào lên thảm thiết. Biết nguyên nhân rồi, tôi quát Phi:
- Còn đứng đấy à !
- Dạ, em phải làm gì ạ, thưa thủ trưởng?
- Xắn tay áo lên tìm trong cái đống kia ra chiếc răng! Nhanh lên!
Phi một tay bịt mũi một tay lùa vào cái “bãi chiến trường” rồi cẩn thận bóp bóp từng tí, từng tí một như tay bác sỹ bóp bóp cái nắm cao su khi đo huyết áp cho bệnh nhân.
- Đây rồi! - Như người lính hoàn thành nhiệm vụ Phi reo lên và chạy ù ra giếng. Ít phút sau chạy vào đưa chiếc răng cho tôi. - Thưa thủ trưởng, đây ạ!
Nhe hàm răng xỉn mầu gạch cua do thâm niên của thuốc lào và chè “búp sim”, tôi “nặng nhời”: “Mở mắt to lên mà nhìn xem răng của tớ có mất cái nào đâu? - Vừa nói tôi vừa chĩa đèn pin vào miệng của mình. - Còn đứng đấy à? Lắp cái răng vào miệng cho “sếp” của chú đang quỳ kia kìa!”. Thế là Phi vạch miệng Luật ra, lắp vào đúng cái chỗ trống của hàm răng. Luật quều quào, run run đưa tay lên miệng như có ý kiểm tra, rồi nhe răng ra. Cái miệng méo xệch đi kèm theo nụ cười ngu ngơ của kẻ say. Đến lúc này mới chịu để tôi dìu lên giường sau khi đã “đả” hết bát nước chanh đường.
… Trước khi rời Cam Ranh chuyển đi đơn vị khác, Luật tiễn tôi ra tận bến xe. Đôi mắt sũng nước, gịong Luật buồn buồn lạc đi trong cái gió nồm vùng biển: “Nếu anh có dịp nào lên Đà Lạt nhớ ghé thăm em. Còn năm nữa ra quân, dứt khoát em sẽ về làm công nhân Xí nghiệp gạch ngói Đức Trọng. Có người bà con trên đó hứa xin việc cho rồi”. Vừa nói Luật vừa chìa bàn tay đầy chai, sần sùi nắm lấy bàn tay tôi.
Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2008
Café "Đôi khi"
Thứ Sáu, tháng 4 04, 2008| Rating: | ★★★★★ |
| Category: | Restaurants |
| Cuisine: | International |
| Location: | 21/3 Lý Chính Thắng, F.8 quận 3, TP HCM (gần ngã ba Hai Bà Trưng - Lý Chính Thắng), Điện thoại: (08) 8438665, DĐ: 0903.604127, 0908.444123 |
Điểm hẹn Trỗi
"Café giao ban"
Mời anh em Trỗi và những người có liên quan tới dự phiên họp giao ban định kì hàng tháng:
Thời gian: (từ) 8g sáng Chủ nhật đầu tiên của mỗi tháng.
Tài chính: mạnh ai nấy trả.
Thường trực viên: Nguyễn Trung Liêm (ĐT 0989.787.868).
Vị trí cafe "Đôi khi": Nếu đi theo chiều LCThắng thì hẻm 21 cách ngã ba Hai Bà Trưng 200m, bên phải, thẳng vô 30m. Còn nếu đi từ Hai Bà Trưng hay Paster thì quẹo vô Nguyễn Văn Mai cũng sẽ gặp đầu kia của hẻm 21. Hai đầu hẻm có bảng chỉ dẫn.
.......
Cà phê “Đôi khi”: Điểm hẹn lý tưởng!
Đôi khi… thấy trên lá khô một dòng suối,
Đôi khi… thấy trong mắt em một bóng tối nhỏ nhoi!
Đôi khi bạn cảm thấy như vô định, tâm hồn bỗng trở nên chơ vơ, lạc lõng.
Đôi khi bạn muốn tìm một chỗ dựa, một nơi chốn nào đó để thả lỏng hồn mình, để được đối diện với chính mình.
Hãy đến với “Đôi khi…Cafe”.
Đôi khi mọi vật tưởng như quen mà lạ, gần bên nhau nhưng xa tận ngút ngàn. Và đôi khi chỉ một phút bất chợt mình tìm đến với nhau…
Cà phê Đôi khi toạ lạc tại số 21/3 Lý Chính Thắng, phường 8, quận 3 (gần ngã ba Hai Bà Trưng - Lý Chính Thắng), kiến trúc của quán được thiết kế trên tinh thần bài hát “Rồi như đá ngây ngô” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Đến đây, bạn sẽ dễ dàng nhận thấy Đôi khi được chia thành những không gian khác nhau:
- Không gian phòng lạnh tầng trệt và một phần lầu một với những gam màu sáng tối, nội thất sang trọng tạo cảm giác ấm cúng và gần gũi thích hợp cho các đôi tình nhân muốn tìm một chốn riêng tư để lắng nghe nhịp đập trái tim của nhau.
- Không gian sân thượng với cây xanh, thảm cỏ lồng lộng cùng nắng và gió thích hợp với những bạn trẻ có tinh thần phóng khoáng cần một không gian yên tĩnh để giao hoà và trải lòng ra với thiên nhiên.
- Không gian sảnh trong nhà được thiết kế sang trọng với những hoa văn và hoạ tiết trang trí khá độc đáo, đó là những mảnh gốm được sắp đặt khéo léo trên những bức tường. Những ô cửa sổ với hoa văn lãng mạn nhìn ra mái hiên nơi có những chậu hoa đầy màu sắc đang phơi mình đón nắng. Nơi đây là lựa chọn hàng đầu cho các doanh nhân đến để bàn bạc công việc cũng như để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.
- Nếu bạn thích một không gian mát mẻ, thì những chiếc bàn được bày trí trên những tảng đá bên cạnh bờ suối nhân tạo sẽ là nơi lý tưởng dành cho bạn. Vừa thưởng thức ly cà phê thơm nồng, vừa được lắng nghe tiếng suối chảy róc rách thật không còn gì thú vị bằng.
- Vào buổi tối, không gian nơi này càng trở nên ấm cúng và lãng mạn hơn với những ánh đèn màu hồng lan toả khắp cả phòng. Đó là những chiếc đèn dầu được bày trí có chủ ý dưới chân những chiếc bàn tạo nên một cảm giác ấm áp đặc biệt mà bạn khó có thể nào quên.
- Không gian ấm cúng ấy dường như được thăng hoa hơn với tiếng đàn piano hoà tấu những bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên… Không gian ấy, tiếng đàn ấy chắc chắn sẽ mang đến cho bạn nhiều điều thú vị, bạn sẽ thấy cuộc sống này thật đáng quý và đáng trân trọng biết dường nào, bạn sẽ cảm thấy mình càng thêm yêu đời và yêu người hơn nữa.
- Cà phê Đôi khi mở cửa từ 6h đến 23h, hoà tấu piano bắt đầu từ 20h15 đến 22h15. Đến đây bạn sẽ dễ dàng truy cập thông tin bằng hệ thống wifi được trang bị khá hiện đại. Đôi khi phục vụ cơm trưa văn phòng với các món ăn thuần tuý Việt Nam với giá là 23.000 đồng/phần, bạn sẽ được phục vụ trái cây và trà đá miễn phí.
| Rating: | ★★★★★ |
| Category: | Restaurants |
| Cuisine: | International |
| Location: | 21/3 Lý Chính Thắng, F.8 quận 3, TP HCM (gần ngã ba Hai Bà Trưng - Lý Chính Thắng), Điện thoại: (08) 8438665, DĐ: 0903.604127, 0908.444123 |
Điểm hẹn Trỗi
"Café giao ban"
Mời anh em Trỗi và những người có liên quan tới dự phiên họp giao ban định kì hàng tháng:
Thời gian: (từ) 8g sáng Chủ nhật đầu tiên của mỗi tháng.
Tài chính: mạnh ai nấy trả.
Thường trực viên: Nguyễn Trung Liêm (ĐT 0989.787.868).
Vị trí cafe "Đôi khi": Nếu đi theo chiều LCThắng thì hẻm 21 cách ngã ba Hai Bà Trưng 200m, bên phải, thẳng vô 30m. Còn nếu đi từ Hai Bà Trưng hay Paster thì quẹo vô Nguyễn Văn Mai cũng sẽ gặp đầu kia của hẻm 21. Hai đầu hẻm có bảng chỉ dẫn.
.......
Cà phê “Đôi khi”: Điểm hẹn lý tưởng!
Đôi khi… thấy trên lá khô một dòng suối,
Đôi khi… thấy trong mắt em một bóng tối nhỏ nhoi!
Đôi khi bạn cảm thấy như vô định, tâm hồn bỗng trở nên chơ vơ, lạc lõng.
Đôi khi bạn muốn tìm một chỗ dựa, một nơi chốn nào đó để thả lỏng hồn mình, để được đối diện với chính mình.
Hãy đến với “Đôi khi…Cafe”.
Đôi khi mọi vật tưởng như quen mà lạ, gần bên nhau nhưng xa tận ngút ngàn. Và đôi khi chỉ một phút bất chợt mình tìm đến với nhau…
Cà phê Đôi khi toạ lạc tại số 21/3 Lý Chính Thắng, phường 8, quận 3 (gần ngã ba Hai Bà Trưng - Lý Chính Thắng), kiến trúc của quán được thiết kế trên tinh thần bài hát “Rồi như đá ngây ngô” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Đến đây, bạn sẽ dễ dàng nhận thấy Đôi khi được chia thành những không gian khác nhau:
- Không gian phòng lạnh tầng trệt và một phần lầu một với những gam màu sáng tối, nội thất sang trọng tạo cảm giác ấm cúng và gần gũi thích hợp cho các đôi tình nhân muốn tìm một chốn riêng tư để lắng nghe nhịp đập trái tim của nhau.
- Không gian sân thượng với cây xanh, thảm cỏ lồng lộng cùng nắng và gió thích hợp với những bạn trẻ có tinh thần phóng khoáng cần một không gian yên tĩnh để giao hoà và trải lòng ra với thiên nhiên.
- Không gian sảnh trong nhà được thiết kế sang trọng với những hoa văn và hoạ tiết trang trí khá độc đáo, đó là những mảnh gốm được sắp đặt khéo léo trên những bức tường. Những ô cửa sổ với hoa văn lãng mạn nhìn ra mái hiên nơi có những chậu hoa đầy màu sắc đang phơi mình đón nắng. Nơi đây là lựa chọn hàng đầu cho các doanh nhân đến để bàn bạc công việc cũng như để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng.
- Nếu bạn thích một không gian mát mẻ, thì những chiếc bàn được bày trí trên những tảng đá bên cạnh bờ suối nhân tạo sẽ là nơi lý tưởng dành cho bạn. Vừa thưởng thức ly cà phê thơm nồng, vừa được lắng nghe tiếng suối chảy róc rách thật không còn gì thú vị bằng.
- Vào buổi tối, không gian nơi này càng trở nên ấm cúng và lãng mạn hơn với những ánh đèn màu hồng lan toả khắp cả phòng. Đó là những chiếc đèn dầu được bày trí có chủ ý dưới chân những chiếc bàn tạo nên một cảm giác ấm áp đặc biệt mà bạn khó có thể nào quên.
- Không gian ấm cúng ấy dường như được thăng hoa hơn với tiếng đàn piano hoà tấu những bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên… Không gian ấy, tiếng đàn ấy chắc chắn sẽ mang đến cho bạn nhiều điều thú vị, bạn sẽ thấy cuộc sống này thật đáng quý và đáng trân trọng biết dường nào, bạn sẽ cảm thấy mình càng thêm yêu đời và yêu người hơn nữa.
- Cà phê Đôi khi mở cửa từ 6h đến 23h, hoà tấu piano bắt đầu từ 20h15 đến 22h15. Đến đây bạn sẽ dễ dàng truy cập thông tin bằng hệ thống wifi được trang bị khá hiện đại. Đôi khi phục vụ cơm trưa văn phòng với các món ăn thuần tuý Việt Nam với giá là 23.000 đồng/phần, bạn sẽ được phục vụ trái cây và trà đá miễn phí.
Thứ Năm, 3 tháng 4, 2008
Thông báo - Trần Kiến Quốc
Thứ Năm, tháng 4 03, 2008- Đăng lại tin của Trần Kiến Quốc
(đã đăng tại „Blog Bạn Trỗi”: Thứ năm, 03 tháng tư, 2008)
Do có những thay đổi về "nhân sự", được sự thống nhất của Trưởng BLL Thiếu tướng Bùi Vinh, nay giao nhiệm vụ cho bạn Dương Minh k4 (0918156666) làm Trưởng BLL trường tại TpHCM.
1. Cách thức họat động: tập thể. Đại diện BLL các khóa có trách nhiệm hỗ trợ Trưởng ban làm việc.
2. Phương tiện liên lạc: điện thọai di động.
Cụ thể:
- K1: Anh Thanh Tường (0918307149).
- K2: Anh Tài Chung (0903920656).
- K3: Anh Khánh Tường (0903924443).
- K4: Anh Trung Liêm (?).
- K5: Anh Trần Lảnh (0908891455).
- K6: Anh Nguyễn Nam Điện (0903805765), Hùynh Hồng (0913807888).
- K7: Anh Vũ Anh (0939081838).
- K8: Anh Hồ Bá Đạt (0903811111).
Có thể kết hợp giao ban Café như đã làm.
2. Công việc cụ thể thời gian tới:
- Hiếu hỷ: Do BLL từng khóa chủ động tổ chức. Những việc đại sự có thể thông báo lên blog.
- Trưa chủ nhật 13/4/08, gia đình cô chú Lê Bưởi tổ chức "giỗ đầu" cho LS Lê Minh Tân. BLL mời thầy Trọng (0939432643), thầy Vọng (0908860261) và cô Thục (08-7415117) tham gia.
- Các bạn Vũ Anh, Hồ Bá Đạt có ý tưởng phát động anh chị em ủng hộ sách vở, đồ dùng học tập các cháu học sinh Quảng Trị nơi LS YHòa và đồng đội an nghỉ từ 1972 tới nay. Đây là ý tưởng tốt sẽ phát động tòan trường.
- Các bạn k4, k5 có ý tưởng xây dựng nhà văn hóa cho xã Mỹ An, Đại Từ nơi chúng ta đã đóng quân năm 1965-66. Xin ý kiến của anh em và thày cô!
Gửi bởi TranKienQuoc lúc 10:56 SA
- Đăng lại tin của Trần Kiến Quốc
(đã đăng tại „Blog Bạn Trỗi”: Thứ năm, 03 tháng tư, 2008)
Do có những thay đổi về "nhân sự", được sự thống nhất của Trưởng BLL Thiếu tướng Bùi Vinh, nay giao nhiệm vụ cho bạn Dương Minh k4 (0918156666) làm Trưởng BLL trường tại TpHCM.
1. Cách thức họat động: tập thể. Đại diện BLL các khóa có trách nhiệm hỗ trợ Trưởng ban làm việc.
2. Phương tiện liên lạc: điện thọai di động.
Cụ thể:
- K1: Anh Thanh Tường (0918307149).
- K2: Anh Tài Chung (0903920656).
- K3: Anh Khánh Tường (0903924443).
- K4: Anh Trung Liêm (?).
- K5: Anh Trần Lảnh (0908891455).
- K6: Anh Nguyễn Nam Điện (0903805765), Hùynh Hồng (0913807888).
- K7: Anh Vũ Anh (0939081838).
- K8: Anh Hồ Bá Đạt (0903811111).
Có thể kết hợp giao ban Café như đã làm.
2. Công việc cụ thể thời gian tới:
- Hiếu hỷ: Do BLL từng khóa chủ động tổ chức. Những việc đại sự có thể thông báo lên blog.
- Trưa chủ nhật 13/4/08, gia đình cô chú Lê Bưởi tổ chức "giỗ đầu" cho LS Lê Minh Tân. BLL mời thầy Trọng (0939432643), thầy Vọng (0908860261) và cô Thục (08-7415117) tham gia.
- Các bạn Vũ Anh, Hồ Bá Đạt có ý tưởng phát động anh chị em ủng hộ sách vở, đồ dùng học tập các cháu học sinh Quảng Trị nơi LS YHòa và đồng đội an nghỉ từ 1972 tới nay. Đây là ý tưởng tốt sẽ phát động tòan trường.
- Các bạn k4, k5 có ý tưởng xây dựng nhà văn hóa cho xã Mỹ An, Đại Từ nơi chúng ta đã đóng quân năm 1965-66. Xin ý kiến của anh em và thày cô!
Gửi bởi TranKienQuoc lúc 10:56 SA
Thứ Tư, 2 tháng 4, 2008
Giao ban cafe - tháng 4 (TP HCM)
Thứ Tư, tháng 4 02, 2008| Start: | Apr 6, '08 08:00a |
| Location: | Café "Đôi khi": 21/3 - Lý Chính Thắng - Q.3 - Tp.HCM |
Mời anh em Trỗi và những người có liên quan tới dự phiên họp giao ban định kì hàng tháng:
Thời gian: (từ) 8g sáng Chủ nhật ngày 06/04/2008 (tức sáng Chủ nhật đầu tiên của mỗi tháng).
Địa điểm: tiệm cafe "Đôi khi" số 21/3 - Lý Chính Thắng - Q.3 - Tp.HCM(*)
Tài chính: mạnh ai nấy trả. Tuy nhiên, nhằm tránh lỗi (đã suýt xảy ra trong vụ giao ban tháng Ba), đề nghị anh em khi kêu cafe thì nói tiệm cho thanh toán (trả tiền) luôn.
Thường trực viên Nguyễn Trung Liêm (ĐT 0989.787.868).
(*) Vị trí cafe "Đôi khi": Nếu đi theo chiều LCThắng thì hẻm 21 cách ngã ba Hai Bà Trưng 200m, bên phải, thẳng vô 30m. Còn nếu đi từ Hai Bà Trưng hay Paster thì quẹo vô Nguyễn Văn Mai cũng sẽ gặp đầu kia của hẻm 21. Hai đầu hẻm có bảng chỉ dẫn.
Gửi bởi Hà Chí Quang lúc 1:01 CH, Thứ tư, 02 tháng tư, 2008
| Start: | Apr 6, '08 08:00a |
| Location: | Café "Đôi khi": 21/3 - Lý Chính Thắng - Q.3 - Tp.HCM |
Mời anh em Trỗi và những người có liên quan tới dự phiên họp giao ban định kì hàng tháng:
Thời gian: (từ) 8g sáng Chủ nhật ngày 06/04/2008 (tức sáng Chủ nhật đầu tiên của mỗi tháng).
Địa điểm: tiệm cafe "Đôi khi" số 21/3 - Lý Chính Thắng - Q.3 - Tp.HCM(*)
Tài chính: mạnh ai nấy trả. Tuy nhiên, nhằm tránh lỗi (đã suýt xảy ra trong vụ giao ban tháng Ba), đề nghị anh em khi kêu cafe thì nói tiệm cho thanh toán (trả tiền) luôn.
Thường trực viên Nguyễn Trung Liêm (ĐT 0989.787.868).
(*) Vị trí cafe "Đôi khi": Nếu đi theo chiều LCThắng thì hẻm 21 cách ngã ba Hai Bà Trưng 200m, bên phải, thẳng vô 30m. Còn nếu đi từ Hai Bà Trưng hay Paster thì quẹo vô Nguyễn Văn Mai cũng sẽ gặp đầu kia của hẻm 21. Hai đầu hẻm có bảng chỉ dẫn.
Gửi bởi Hà Chí Quang lúc 1:01 CH, Thứ tư, 02 tháng tư, 2008
