Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Lính “lác” - HaMeoK6






Lính “lác”

 haeok6

Từ ngữ tiếng Việt được ông cha mình để lại thật chẳng sai chút nào. Này nhé, tại sao “nhậu nhoẹt” luôn đi kèm với nhau, vì khi nhậu say rồi thì thằng nào trông cũng nhão nhoẹt ra hết. Rồi “tin tức”, vì nghe (ai đó) nói mà tin là sẽ tức liền. Còn đã là “quan” thì phải “sai” (không biết là sai bảo hay “sai” là không đúng ?) Rồi “Lính” là phải “lác” (hắc lào) … !

Trường mình là trường lính chính cống thì anh em mình cũng bị lác (hắc lào) thực sự đấy thôi. Chẳng hiểu sao cái bệnh này cứ xung quanh khu vực mặc quần đùi để phát triển. Sách báo y khoa nói lác (hắc lào) ở những nơi này, nơi kia …. Nhưng tôi thấy “nó” cứ nhè ngay chỗ cái đũng quần mà mọc ra, thằng bị đằng sau, thằng bị đằng trước, có đứa bị cả trước sau luôn.

Tối tối, sau giờ điểm danh, trước khi đi ngủ, cả bọn kéo nhau xuống phòng Quân y Đại đội để bôi thuốc. Hồi đó không có thứ nào khác ngoài I-ốt, cái gì cũng bôi I-ốt, từ hắc lào, trầy xước, thậm chí có thằng bị muỗi cắn cũng bôi I-ốt (!). Có lẽ nhờ vậy chẳng thằng nào bị bướu cổ (?). Có bữa trong lớp học tôi thấy thằng kia nắn nót lấy bút mực vẽ vòng tròn lên mấy cái nốt muỗi cắn ở tay. Hỏi mày làm gì vậy, thì nó nói để tối bôi thuốc cho đúng chỗ, không có quên mất bị cắn ở đâu ?!


Khi xuống bôi thuốc, mấy đứa bị nặng thì kéo hết cả quần xuống cho chú Quân y xem. Tụi bị nhẹ thì chuyền nhau lọ I-ốt, tự lấy bông mà bôi. Thằng nào bị đằng sau thì chổng lên nhờ đứa khác bôi giùm. Còn lại cứ thế tẩm một miếng I-ốt rồi kéo quần lại chỗ đèn sáng, nghếch chân lên mà quẹt quẹt. Xui xẻo cho mấy đứa tới muộn, sau khi đã tắt điện đành phải dí vào đèn dầu mà bôi, không khéo lại bị cháy thì bỏ mẹ …Vứt vội miếng bông vô sọt rác, từng thằng một chạy vù ra sân, vừa chạy vừa la : Ah, ah, ah …..! như một đám khùng. Đứa nào cũng miệng cũng ngoác ra, tay kéo quần, đứa kéo đằng trước, thằng kéo đằng sau, vài thằng cả trước lẫn sau chạy vòng vòng quanh sân thật nhanh mong cho có chút gió lòn vào chỗ bôi thuốc cho đỡ xót …. Ah, ah, ah ….! Nếu ai không biết, nhìn cứ như tụi này đang chơi trò vận động trước khi đi ngủ (!).

Vậy mà có hồi anh em còn tranh luận trường mình có phải Thiếu sinh quân – Lính học sinh không ? Quá rõ rồi : Chúng ta “lác” vì chúng ta là lính chính cống. Mà có lẽ là lính nhỏ, nên lác (hắc lào) cũng còn ít. Không hiểu mấy anh em sau này trở thành “lính lớn” có nhận ra điều đó không ? Cứ kiểm tra các vết thâm ở đũng quần là biết ngay đã từng đi lính hay chưa !

Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K4: Thứ tư, tháng mười một 26, 2008.
 









Lính “lác”

 haeok6

Từ ngữ tiếng Việt được ông cha mình để lại thật chẳng sai chút nào. Này nhé, tại sao “nhậu nhoẹt” luôn đi kèm với nhau, vì khi nhậu say rồi thì thằng nào trông cũng nhão nhoẹt ra hết. Rồi “tin tức”, vì nghe (ai đó) nói mà tin là sẽ tức liền. Còn đã là “quan” thì phải “sai” (không biết là sai bảo hay “sai” là không đúng ?) Rồi “Lính” là phải “lác” (hắc lào) … !

Trường mình là trường lính chính cống thì anh em mình cũng bị lác (hắc lào) thực sự đấy thôi. Chẳng hiểu sao cái bệnh này cứ xung quanh khu vực mặc quần đùi để phát triển. Sách báo y khoa nói lác (hắc lào) ở những nơi này, nơi kia …. Nhưng tôi thấy “nó” cứ nhè ngay chỗ cái đũng quần mà mọc ra, thằng bị đằng sau, thằng bị đằng trước, có đứa bị cả trước sau luôn.

Tối tối, sau giờ điểm danh, trước khi đi ngủ, cả bọn kéo nhau xuống phòng Quân y Đại đội để bôi thuốc. Hồi đó không có thứ nào khác ngoài I-ốt, cái gì cũng bôi I-ốt, từ hắc lào, trầy xước, thậm chí có thằng bị muỗi cắn cũng bôi I-ốt (!). Có lẽ nhờ vậy chẳng thằng nào bị bướu cổ (?). Có bữa trong lớp học tôi thấy thằng kia nắn nót lấy bút mực vẽ vòng tròn lên mấy cái nốt muỗi cắn ở tay. Hỏi mày làm gì vậy, thì nó nói để tối bôi thuốc cho đúng chỗ, không có quên mất bị cắn ở đâu ?!


Khi xuống bôi thuốc, mấy đứa bị nặng thì kéo hết cả quần xuống cho chú Quân y xem. Tụi bị nhẹ thì chuyền nhau lọ I-ốt, tự lấy bông mà bôi. Thằng nào bị đằng sau thì chổng lên nhờ đứa khác bôi giùm. Còn lại cứ thế tẩm một miếng I-ốt rồi kéo quần lại chỗ đèn sáng, nghếch chân lên mà quẹt quẹt. Xui xẻo cho mấy đứa tới muộn, sau khi đã tắt điện đành phải dí vào đèn dầu mà bôi, không khéo lại bị cháy thì bỏ mẹ …Vứt vội miếng bông vô sọt rác, từng thằng một chạy vù ra sân, vừa chạy vừa la : Ah, ah, ah …..! như một đám khùng. Đứa nào cũng miệng cũng ngoác ra, tay kéo quần, đứa kéo đằng trước, thằng kéo đằng sau, vài thằng cả trước lẫn sau chạy vòng vòng quanh sân thật nhanh mong cho có chút gió lòn vào chỗ bôi thuốc cho đỡ xót …. Ah, ah, ah ….! Nếu ai không biết, nhìn cứ như tụi này đang chơi trò vận động trước khi đi ngủ (!).

Vậy mà có hồi anh em còn tranh luận trường mình có phải Thiếu sinh quân – Lính học sinh không ? Quá rõ rồi : Chúng ta “lác” vì chúng ta là lính chính cống. Mà có lẽ là lính nhỏ, nên lác (hắc lào) cũng còn ít. Không hiểu mấy anh em sau này trở thành “lính lớn” có nhận ra điều đó không ? Cứ kiểm tra các vết thâm ở đũng quần là biết ngay đã từng đi lính hay chưa !

Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K4: Thứ tư, tháng mười một 26, 2008.
 




Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008

“Cuộc sống muôn màu” - triển lãm tranh PHẠM LỰC lần 2

Start:     Nov 28, '08 10:00a
End:     Dec 12, '08
Location:     Bảo tàng Mỹ thuật thành phố - 97A, Phó Đức Chính, Q1, TP. HCM
Các đại biểu HS NVT
...Với Trường Trỗi hôm nay là bất ngờ lớn: được lên phát biểu (chỉ có 4 người), được tham gia cắt băng khánh thành triển lãm (chỉ có 3 người: thầy, Chủ tịch CLB sưu tập tranh PL và đại diện Trường Trỗi). Chúng tôi đã cố gắng làm hết sức mình để xứng đáng với thầy, xứng đáng là đại diện cho 1.500 thầy cô và học sinh Trường Trỗi...

(JM - 28/11/2008)


...Vào hồi 10 giờ sáng ngày thứ sáu 28/11/2008 tại Bảo tàng Mỹ thuật thành phố - 97A, Phó Đức Chính, Q1, thành phố Hồ Chí Minh. Thày PHẠM LỰC tổ chức triển lãm tranh “Cuộc sống muôn màu” lần 2 cho đến ngày 15/12/2008.

Mời các thày các cô và các bạn tới tham dự.

(Được đăng bởi Út Trỗi)

Xem:

1. THÔNG BÁO - Út Trỗi - 25/11/2008 – Blog “Út Trỗi”.
2. Họa sỹ Phạm Lực mời - Trung Liêm, Hà Chí Quang - 25/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”
3. Thầy Lực triển lãm Tranh tại TP HCM - AMk3 - 28/11/2008 – Blog K3
4. Tranh thầy Lực - hameok6 - 28/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”
5. Xem Video: Thày Phạm Lực phát biểu - tunoto (tuancafe) - k8nvt-tsq - 29/11/2008 – YouTube


Xem bài sưu tầm trên mạng:
1. 'Cuộc sống muôn màu' qua tranh Phạm Lực - Anh Vân - 30/11/2008 – VnExpress
2. Họa sĩ Phạm Lực và những ô cửa sổ... - MY LĂNG - KHƯƠNG NGUYỄN - 30/11/2008 – Tuổi Trẻ Online

Xem thêm:
1. Tranh Phạm Lực - Blog K6.

Start:     Nov 28, '08 10:00a
End:     Dec 12, '08
Location:     Bảo tàng Mỹ thuật thành phố - 97A, Phó Đức Chính, Q1, TP. HCM
Các đại biểu HS NVT
...Với Trường Trỗi hôm nay là bất ngờ lớn: được lên phát biểu (chỉ có 4 người), được tham gia cắt băng khánh thành triển lãm (chỉ có 3 người: thầy, Chủ tịch CLB sưu tập tranh PL và đại diện Trường Trỗi). Chúng tôi đã cố gắng làm hết sức mình để xứng đáng với thầy, xứng đáng là đại diện cho 1.500 thầy cô và học sinh Trường Trỗi...

(JM - 28/11/2008)


...Vào hồi 10 giờ sáng ngày thứ sáu 28/11/2008 tại Bảo tàng Mỹ thuật thành phố - 97A, Phó Đức Chính, Q1, thành phố Hồ Chí Minh. Thày PHẠM LỰC tổ chức triển lãm tranh “Cuộc sống muôn màu” lần 2 cho đến ngày 15/12/2008.

Mời các thày các cô và các bạn tới tham dự.

(Được đăng bởi Út Trỗi)

Xem:

1. THÔNG BÁO - Út Trỗi - 25/11/2008 – Blog “Út Trỗi”.
2. Họa sỹ Phạm Lực mời - Trung Liêm, Hà Chí Quang - 25/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”
3. Thầy Lực triển lãm Tranh tại TP HCM - AMk3 - 28/11/2008 – Blog K3
4. Tranh thầy Lực - hameok6 - 28/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”
5. Xem Video: Thày Phạm Lực phát biểu - tunoto (tuancafe) - k8nvt-tsq - 29/11/2008 – YouTube


Xem bài sưu tầm trên mạng:
1. 'Cuộc sống muôn màu' qua tranh Phạm Lực - Anh Vân - 30/11/2008 – VnExpress
2. Họa sĩ Phạm Lực và những ô cửa sổ... - MY LĂNG - KHƯƠNG NGUYỄN - 30/11/2008 – Tuổi Trẻ Online

Xem thêm:
1. Tranh Phạm Lực - Blog K6.

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

Dân vận - HaMeoK6






Dân vận

 haeok6

Nhớ hồi ở Hưng Hóa, có một lần Đại đội tôi được đưa ra ở nhà dân đâu 1 hay 2 tuần gì đó để “3 cùng” với dân (không biết các Đại đội khác có không nhỉ ?).

Trung đội tôi được đưa vào ở cái làng cũng gần trường. Tôi cùng 2 hay 3 đứa nữa (không nhớ rõ) được bố trí vào ở nhà anh chủ rất tốt bụng. Tụi tôi được ngủ ngay ở nhà trên, thoáng mát. Hình như đấy là thời gian nghỉ học, nên hàng ngày chỉ đi làm việc giúp dân. Bữa thì đi gặt lúa cho HTX, khi thì làm đường làng hay dọn vệ sinh …. Tới bữa cơm, các chị nuôi gánh cơm ra sân chùa (là sân phơi thóc của HTX) rồi chia mâm ăn. Tối đến lại ra đấy sinh hoạt Trung đội dưới trăng – rất thơ mộng. Còn lại thì chỉ rong chơi, “thăm thú” vườn cây nhà hàng xóm (trừ mấy nhà nào có anh em Trỗi ở - để khỏi ảnh hưởng công tác dân vận của đồng đội !). Có đứa còn đi theo con nhà chủ ra ruộng bắt tôm, bắt cua …

Tụi tôi cũng ra sức “dân vận”, xay thóc, giã gạo cho anh chủ nhà, tích cực tới mức chẳng còn thóc gạo để mà xay giã nữa (!). Thấy vậy, chị chủ nhanh chóng tìm việc nhờ tụi tôi chẻ giùm đống củi để đun cho dễ. Ôi, nhìn đống củi to lù lù (cũng phải cỡ 1 mét khối) với cây nào, cây nấy lớn hơn bắp chân. Mấy thằng ngán ngẩm. Nhưng lỡ rồi nên phải “chơi” thôi. Tụi tôi thay phiên nhau hùng hục chẻ củi bằng cái dao bếp cùn của chị chủ đưa cho. Một thằng làm, mấy thằng ngồi nói dóc, chỉ chỏ … đứa nào cũng ngại. Chẻ được vài cây, mồ hôi, mồ kê chảy ròng ròng …. Nhìn quanh quất, bỗng phát hiện có một đống củi cũng cỡ vậy đã chẻ xong ngon lành nằm bên hông nhà hàng xóm. Nhà này lại không có lính Trỗi vô ở, nên mấy bữa nay cứ đứng nhìn sang đầy sự ghen tức (vì không có lao động phụ ?). Mấy thằng nháy nhau … Một đứa canh chừng, còn lại tức tốc vô việc ngay ….


Tới chiều anh chị chủ nhà về thấy đống củi to đùng đã được chẻ xong xếp gọn ghẽ, hết lời khen ngợi và cám ơn mấy chú Trỗi lao động giỏi, giúp dân khỏi chê … Nghe sướng cả lỗ tai.

Trời xẩm tối, thì bỗng nghe từ nhà bên cất lên “tiếng ca” chửi đứa nào dám “ăn cắp củi nhà bà” mà lại còn đem củi nhà nó tới vứt ở đây … Anh chị chủ đang ăn cơm, giật mình ngửng lên nhìn tụi tôi chào đi họp mà không nói câu nào rồi lặng lẽ ăn tiếp như không có gì xảy ra (?).

Mà không có gì xảy ra thiệt. Bằng chứng là ngày hôm sau, chị chủ nấu một nồi canh cua, dứt khoát mời tụi tôi phải ăn với gia đình cho bằng được để thể hiện cho hết lời cám ơn với “mấy chú” ….

Mấy chú” dù đã ăn cơm trường rồi, nhưng không thể từ chối được, đành phải ngồi xuống với gia đình cho đậm tình quân – dân. Mà phải nói thực nhìn nồi canh cua cũng thấy thèm. Mấy khi được ăn món này ! Chị chủ xới cơm, chan canh ra từng bát đưa từng thằng một. Tôi nâng bát cơm với riêu cua nổi vàng bề mặt chỉ nhìn thôi cũng thấy ngon, rồi đưa lên từ từ thưởng thức món canh cua đồng chánh hiệu … Hực ! Tôi dội ngược, nhưng cũng ráng bậm miệng nuốt xuống và liếc mắt nhìn mấy thằng bạn. Thằng nào thằng nấy cũng đang trợn mắt nuốt như tôi ….Chẳng phải thuốc độc hay cái gì, mà vì bát canh rất ngon, nhưng … toàn mùi bùn nồng nặc, tanh không thể nào tả được. Chẳng hiểu mầu vàng nổi trên bát là gạch cua hay bùn non rửa chưa hết ? Nhìn gia đình anh chị chủ và mấy đứa nhỏ vui vẻ ăn bát này tới bát khác một cách ngon lành, tụi tôi đứa nào cũng ráng nuốt cho hết một bát rồi cùng đứng dậy cảm ơn không ăn nữa “vì mới ăn cơm trường xong, no quá !”

Anh chị chủ vui thực sự với việc tụi tôi đã giúp đỡ và “bảo kê” vườn nhà không bị mất như nhiều nhà khác trong làng. Tình quân – dân thực là thắm thiết ! Đúng là “anh đến bà con mừng, anh đi bà con vui”. Không hiểu đợt dân vận (hay zdân zdận – như nói tiếng Nam) đó có kết quả cỡ nào mà sau này không thấy trường tổ chức thêm nữa.

Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K8: Chủ nhật, ngày 23 tháng mười một năm 2008.
 









Dân vận

 haeok6

Nhớ hồi ở Hưng Hóa, có một lần Đại đội tôi được đưa ra ở nhà dân đâu 1 hay 2 tuần gì đó để “3 cùng” với dân (không biết các Đại đội khác có không nhỉ ?).

Trung đội tôi được đưa vào ở cái làng cũng gần trường. Tôi cùng 2 hay 3 đứa nữa (không nhớ rõ) được bố trí vào ở nhà anh chủ rất tốt bụng. Tụi tôi được ngủ ngay ở nhà trên, thoáng mát. Hình như đấy là thời gian nghỉ học, nên hàng ngày chỉ đi làm việc giúp dân. Bữa thì đi gặt lúa cho HTX, khi thì làm đường làng hay dọn vệ sinh …. Tới bữa cơm, các chị nuôi gánh cơm ra sân chùa (là sân phơi thóc của HTX) rồi chia mâm ăn. Tối đến lại ra đấy sinh hoạt Trung đội dưới trăng – rất thơ mộng. Còn lại thì chỉ rong chơi, “thăm thú” vườn cây nhà hàng xóm (trừ mấy nhà nào có anh em Trỗi ở - để khỏi ảnh hưởng công tác dân vận của đồng đội !). Có đứa còn đi theo con nhà chủ ra ruộng bắt tôm, bắt cua …

Tụi tôi cũng ra sức “dân vận”, xay thóc, giã gạo cho anh chủ nhà, tích cực tới mức chẳng còn thóc gạo để mà xay giã nữa (!). Thấy vậy, chị chủ nhanh chóng tìm việc nhờ tụi tôi chẻ giùm đống củi để đun cho dễ. Ôi, nhìn đống củi to lù lù (cũng phải cỡ 1 mét khối) với cây nào, cây nấy lớn hơn bắp chân. Mấy thằng ngán ngẩm. Nhưng lỡ rồi nên phải “chơi” thôi. Tụi tôi thay phiên nhau hùng hục chẻ củi bằng cái dao bếp cùn của chị chủ đưa cho. Một thằng làm, mấy thằng ngồi nói dóc, chỉ chỏ … đứa nào cũng ngại. Chẻ được vài cây, mồ hôi, mồ kê chảy ròng ròng …. Nhìn quanh quất, bỗng phát hiện có một đống củi cũng cỡ vậy đã chẻ xong ngon lành nằm bên hông nhà hàng xóm. Nhà này lại không có lính Trỗi vô ở, nên mấy bữa nay cứ đứng nhìn sang đầy sự ghen tức (vì không có lao động phụ ?). Mấy thằng nháy nhau … Một đứa canh chừng, còn lại tức tốc vô việc ngay ….


Tới chiều anh chị chủ nhà về thấy đống củi to đùng đã được chẻ xong xếp gọn ghẽ, hết lời khen ngợi và cám ơn mấy chú Trỗi lao động giỏi, giúp dân khỏi chê … Nghe sướng cả lỗ tai.

Trời xẩm tối, thì bỗng nghe từ nhà bên cất lên “tiếng ca” chửi đứa nào dám “ăn cắp củi nhà bà” mà lại còn đem củi nhà nó tới vứt ở đây … Anh chị chủ đang ăn cơm, giật mình ngửng lên nhìn tụi tôi chào đi họp mà không nói câu nào rồi lặng lẽ ăn tiếp như không có gì xảy ra (?).

Mà không có gì xảy ra thiệt. Bằng chứng là ngày hôm sau, chị chủ nấu một nồi canh cua, dứt khoát mời tụi tôi phải ăn với gia đình cho bằng được để thể hiện cho hết lời cám ơn với “mấy chú” ….

Mấy chú” dù đã ăn cơm trường rồi, nhưng không thể từ chối được, đành phải ngồi xuống với gia đình cho đậm tình quân – dân. Mà phải nói thực nhìn nồi canh cua cũng thấy thèm. Mấy khi được ăn món này ! Chị chủ xới cơm, chan canh ra từng bát đưa từng thằng một. Tôi nâng bát cơm với riêu cua nổi vàng bề mặt chỉ nhìn thôi cũng thấy ngon, rồi đưa lên từ từ thưởng thức món canh cua đồng chánh hiệu … Hực ! Tôi dội ngược, nhưng cũng ráng bậm miệng nuốt xuống và liếc mắt nhìn mấy thằng bạn. Thằng nào thằng nấy cũng đang trợn mắt nuốt như tôi ….Chẳng phải thuốc độc hay cái gì, mà vì bát canh rất ngon, nhưng … toàn mùi bùn nồng nặc, tanh không thể nào tả được. Chẳng hiểu mầu vàng nổi trên bát là gạch cua hay bùn non rửa chưa hết ? Nhìn gia đình anh chị chủ và mấy đứa nhỏ vui vẻ ăn bát này tới bát khác một cách ngon lành, tụi tôi đứa nào cũng ráng nuốt cho hết một bát rồi cùng đứng dậy cảm ơn không ăn nữa “vì mới ăn cơm trường xong, no quá !”

Anh chị chủ vui thực sự với việc tụi tôi đã giúp đỡ và “bảo kê” vườn nhà không bị mất như nhiều nhà khác trong làng. Tình quân – dân thực là thắm thiết ! Đúng là “anh đến bà con mừng, anh đi bà con vui”. Không hiểu đợt dân vận (hay zdân zdận – như nói tiếng Nam) đó có kết quả cỡ nào mà sau này không thấy trường tổ chức thêm nữa.

Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K8: Chủ nhật, ngày 23 tháng mười một năm 2008.
 




Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Kỷ niệm Kokong - Đào Duy

KỶ NIỆM KOKONG


(Thân tặng K)
Đào Duy


Kokong là đảo lớn ở phía Tây – Nam Campuchia nằm trong vịnh Thái Lan, cách cảng Congpongthom (Xihanucvin) gần 10 giờ tầu chạy, cách bờ biển Thái Lan hơn hai chục cây số. Diện tích khoảng 100km2 chủ yếu là núi và rừng nguyên sinh. Đỉnh cao nhất trên đảo mà tôi được biết khoảng 418m so với mặt biển. Xung quanh chân đảo là các bãi vịnh nhỏ, đẹp, hoang sơ và những vạt đất màu mỡ. Rừng có nhiều gỗ quý như Sao, Dầu … và trầm hương. Thú rừng có cả Hổ, Báo còn Nai, Hoẵng, Lợn rừng, Khỉ …thì nhiều

Dân trên đảo trước đây, nghe kể lại không đông lắm, họ sống chủ yếu bằng nghề chài lưới và trồng trọt, khai thác lâm sản. Từ ngày Ponpot nắm chính quyền dân bị giết gần hết, một số sợ hãi trốn được lên rừng rồi lần hồi tứ tán chả biết đi đâu, chỉ biết khi quân tình nguyện Việt nam đánh chiếm thì toàn bộ nơi đây chỉ còn là một hoang đảo.

Trong vịnh Thái Lan ngoài Kokong còn có một số đảo khác như Korong, Kotang, Koxalach … thuộc Campuchia Phía xa hơn là đảo Koput của Thái

Trên đường từ cảng Kongpongthom ra Kokong tàu thuyền thường ghé đảo Koxalach để tiếp nhiên liệu, nước và trả, nhận khách..

Từ Kokong vào thị trấn Ko Bí trên đất liền khoảng 5-6 km.Từ KoBí lên 6-7 km là thị tứ Pangxaxop .

Cửa khẩu Pakhoang giữa Thái và Campuchia cách Pangxaxop 5-6 km, nó nằm trên cửa sông Pakhoang. Từ cửa sông này đi vào sâu một chút là thị xã Kokong sầm uất.

Cách cửa sông Pakhoang 2 Km là địa danh Đồi Do ( khi đó ở đây có một đơn vị pháo của QK 9 chốt giữ ) ranh giới giữa Thái và Campuchia.

Kokong vào đầu những năm 1980 chỉ có một trạm ra đa hải quân của chúng tôi, ngoài ra trên đảo Kotang cũng có một đơn vị nữa. Chúng tôi có nhiệm vụ kiểm soát vùng biển CPC-TL, phát sóng theo lệnh của cấp trên. Một ngày mở máy mấy giờ, thời gian còn lại chúng tôi dùng hệ quang học đặt ở độ cao 160 m để quan sát.

Trước đây ở điểm cao 418 m trên đảo công binh Trung quốc đang làm đường, san ủi mặt bằng, họ định bố trí trên đó một đài Rada có quy mô tương đối lớn. Chiến tranh biên giới nổ ra họ tháo chạy cả, bỏ lại công trình giở dang cùng hai chiếc máy ủi. Hai chiếc máy này lần hồi lính của tôi tháo dỡ hết. Tới độ có bốn cái ống thủy lực để nâng mâm gạt của máy sáng bóng, tròn to bằng cổ chân tưởng “bạch kim” lính tráng hì hục đục, ba bốn ngày giời. Thế mà đục được, tài thật! dấm dúi trốn chỉ huy đem bán cho tầu cá Thái, chả biết được bao nhiêu.

Trên đảo còn có môt đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ thiết bị, khí tài cho trạm chúng tôi. Quân số lúc đông nhất lên tới cả đại đội. Tôi có nhiều kỷ niệm với anh đại đội trưởng bộ binh mà sau này nghe nói đời quân ngũ của anh không được may mắn. Ngay khi bước chân lên đảo, lần đầu gặp anh tôi đã nghĩ trong đầu “tay này chơi được đây” Đúng là mẫu chỉ huy trưởng thành trong chiến tranh rất hợp với tạng người tôi. Anh ngang tàng quyết đoán, từ vẻ bề ngoài lãng tử cho tới cặp mắt nhìn thẳng chính trực làm cho ta tin tưởng và yêu mến dù bạn là ai gặp khó khăn hoặc rơi vào hoàn cảnh rắc rối gì nhưng đứng bên cạnh con người này bạn hoàn toàn cảm thấy tự tin và yên tâm.

Ngay sáng 29 tết năm 84, ngày thứ hai bước chân lên đảo, chiến công đầu tiên của tôi bằng một viên Ak tôi hạ ngay được một chú khỉ. Rồi những năm tháng sau này lần hồi tôi hạ được Hoẵng, Nai, lợn rừng và chiến công “oai hùng ” nhất là tôi bắn được con báo gấm đực nặng năm sáu chục ký. Con báo giúp tôi có bảy chỉ vàng giắt cạp quần khi bán vội cho tàu cá Thái. Tôi biết là bán rẻ vì sau khi ngã giá xong tay thuyền trưởng cho vội vào hòm xốp to rồi bắt lính khiêng vùi xuống hầm đá dưới tàu

Tuy bán rẻ nhưng bù lại tôi có được một mối quan hệ tốt, mối quan hệ này cùng với những mối quan hệ khác với những người bạn Thái, Campuchia đã giúp đỡ tôi những năm tháng sau này.

Tôi tự đánh giá mình là một cán bộ năng động và có trách nhiệm với công việc. Tôi nói năng gãy gọn, lưu loát. Mà lạ, chả hiểu sao lời ăn tiếng nói của tôi lại có tính thuyết phục đến thế. Tất cả chỉ huy, đồng cấp và lính tráng thuộc quyền đều rất tin tưởng và quý tôi. Tính cách tôi mạnh mẽ, liều và chả biết sợ gì. Một mình trong đêm chỉ cần khẩu Ak và khẩu súng ngắn giắt dưới giầy tôi có thể lùng sục “khắp” đảo.

Rất nhiều sự đồn đại về sự hung ác, liều lĩnh, thoắt ẩn, thoắt hiện của bọn Ponpot nhưng tôi coi là chuyện nhỏ, chả là cái đinh gì. Tôi rất muốn đụng độ một lần với chúng xem sao, nhưng trong thực tế tôi chưa gặp chúng trên đảo lần nào.

Từ khi có tôi, lính tráng sướng hẳn, chả bao giờ còn phải quanh quẩn với món cá hộp, thịt hộp và đồ khô nữa. Tôi tổ chức cho bộ đôi tăng gia, nuôi, trồng rau xanh. Chúng tôi thừa ăn, quanh năm mùa nào rau ấy. Tôi cho lính mua heo bản đia Thái về nuôi, thả cho chúng lang thang dụ bọn heo rừng. Vớ được “gái lạ” bọn heo rừng đực kéo về rồi heo mẹ đẻ heo con chúng tôi có đến vài chục heo thịt f1,f2 thường xuyên trong vườn, gà thì rất nhiều, chả còn lo gì “đặc sản”. Thích lạ miệng thì xách súng đi săn, tôi đã xách súng đi thì ở nhà lính chỉ việc bắc nồi đun nước chờ.

Chuyện thế này, có một chú lính sắp ra quân sắm được cái Senko 5, chú chỉ lên cành cây khô cách chỗ tôi khoảng 20m rồi nói “anh hạ được con chim kia em gửi lại anh chiếc đồng hồ”. Tôi giương súng, đoàng! con chim bay mất đầu rơi xuống trong sự thán phục của lính tráng. Chú lính vén tay áo định cởi … Tôi ngăn lại: “Thôi đừng sỹ, cho chú, cứ giữ lấy làm kỷ niệm, về quê ngủ với vợ, lâu lâu xem đồng hồ căn giờ để kiểm tra “thành tích” của mình còn tốt hay không. Mỗi khi như thế hãy bớt một chút vui thú để nhớ tới Anh cùng đồng đội những năm tháng sống chết trên đảo là được rồi. Các chú lính khoái chí, cười ồ lên hưởng ứng.

Tôi câu cá giỏi và sát cá. Tôi hướng dẫn cho lính tráng cách câu. Cá Hồng có con 2-3 kg, cá Mú 3-4 kg chúng tôi thường xuyên câu được, thậm chí có lần còn vớ được con đến 20 ký. Hoặc chúng tôi dùng thuyền chạy ven đảo buông lưới, cá tươi chả bao giờ thiếu.

Một lần đi kiểm tra đơn vị, vừa bước tới gần chòi quan sát tự nhiên tôi thấy bốn cái chân chòi làm bằng gỗ cứ rung lên “bần bật”. Thấy lạ, tôi trèo lên xem sao. Lên đến bậc thang cuối nhìn cảnh tượng trên chòi vừa bực vừa thương ( thương cho đời lính ép xác thiếu thốn, kham khổ ) khi trước mặt tôi, chú lính súng gác vai, ống nhòm lủng lẳng trên cổ, người ngả ra, đầu thì ngoẹo bố nó sang một bên, hai mắt lim dim còn tay thì đang “ By hand ”.

Giật mình vì sự xuất hiện của tôi, chú lính mặt tái dại.

Tôi vội đánh trống lảng:

- Có tàu lạ nào lảng vảng quanh đảo không ? vùa nói tôi vừa vòng tay lấy cái ống nhòm trên cổ cậu ta quét một vòng vùng biển trước mặt.

- Chú ý theo rõi hai chiếc tàu cào cá của Thái phương vị … Tôi dặn , rồi tụt thang leo xuống.

Về đến doanh trại trông thấy tôi, nhóm lính hoàn thành công việc buổi sáng được giao, đang ngồi đàn hát, một chú giọng Thái Bình oang oang “ Nâu nay thiếu chất cay, thèm quá thủ trưởng ơi ” .

Ừ! Mà cũng lâu thật, dễ đến cả tháng nay lính tráng của tôi không có tý men, nghĩ cũng tội . Tôi bỗng chợt nghĩ tới hai chiếc tàu cá Thái. (thế quái nào họ chả đem theo bia rượu!.)

- Có thích uống không?

- Thủ trưởng chỉ hay đùa .

- Chờ đấy!

Tôi nói:

- Anh cần hai chú đem theo Ak. Rồi giắt vội khẩu súng ngắn.

- Theo anh!

Chúng tôi chạy xuống bãi biển nhảy lên Xuồng. Xuồng được lắp hai máy Honda10, rồi nổ máy rời đảo.

Tôi cho Xuồng chạy lòng vòng gần bờ giả bộ đi kiểm tra xung quanh đảo. lúc này hai chiếc tàu Thái đã vào sâu thêm và đang mê mải tận thu Chúng tôi cứ từ từ, lấn dần, lấn dần cho tới khi còn cách khoảng 2km, bất thần tôi cho Xuồng quay đầu nhằm hai chiếc tàu Thái mở hết tốc lực lao tới

Áp sát mạn tôi nhảy phắt lên tàu theo sau là một chú lính. Một chú ở lại Xuồng đề phòng bất trắc.

Cả tàu xanh mặt, tôi chào họ và nói bằng thứ tiếng Thái “bồi”

- Các anh phải quay lại, đây là khu quân sự! Tôi dọa.

- Lần sau các anh phải chú ý. Nhất là vào ban đêm nếu tàu các anh vào gần đảo quá nếu có sự hiểu lầm thì rất nguy hiểm. Các anh nên kiểm soát kỹ tọa độ của mình.

Tay thuyền trưởng cứ xuýt xoa xin lỗi và khẩn khoản mời chúng tôi ngồi rồi lấy bia ra đãi.

Trao đổi chuyện trò một lúc, tôi đặt vấn đề

- Các anh có đem theo bia, rượu, thuốc lá không. Để lại cho chúng tôi một ít.

Chưa nói hết lời tay thuyền trưởng đã sốt sắng

- Có! Có chứ ! Những thứ đó dưới hầm hàng của chúng em bao giờ chả sẵn, nếu không sợ “xui” thì đến cả đàn bà con gái trên tầu chúng em còn có nữa là.

Mấy gã thủy thủ thấy xếp nói đúng ý sướng quá, cười hô hố.

Tay thuyền trưởng vừa dứt lời tôi đã thấy họ chuyển ngay xuống Xuồng chúng tôi nào bia, nào thuốc, thuốc toàn loại Samit thơm, đậm có tiếng. Tôi rất khoái loại thuốc này. Ngoài ra họ còn cho chúng tôi một thùng xốp tôm tươi.

Chia tay tôi nằng nặc đòi trả tiền nhưng tay thuyền trưởng không chịu. cứ cảm ơn rối rít, rồi nói: được gặp, chuyện trò, trình bày và được biếu các anh chút quà là vinh hạnh cho tụi em lắm rồi

Xuồng cặp bến lính tráng phục lăn. Bia bọt, thuốc và tôm tôi cho lính xả láng.

THUYỀN - Sơn mài - 120 x 120cm - 2004, Tranh Phạm Lực
Chả hiểu sao quãng thời gian mùa khô 86 đầu 87 dân vượt biên giạt vào chỗ tôi nhiều thế. Đủ cả: lớn, bé, già trẻ, đàn ông, đàn bà, “quốc tịch” thì khắp. Từ t/p Hồ Chí Minh đến Kiên Giang, từ Bến Tre, Bạc Liêu tới Sóc Trăng, Cà Mau …thời điểm nhiều nhất có lúc tới bảy mươi thuyền nhân chúng tôi phải “chăm sóc”. Nếu tôi nhớ không nhầm thì quãng thời gian tôi ở đảo số thuyền nhân dạt vào tổng cộng không dười 500 người.

Thuyền vào đảo thường là ban đêm, họ nói bằng thứ tiếng anh “giả cầy”: “Chúng tôi là người Việt Nam xin tị nạn Chính Trị vì không chịu nổi nạn vi phạm nhân quyền và kinh tế khó khăn tại quê hương”. Họ tưởng là đã vào tới đất Thái hoặc đảo nào đó của Malaixia chăng?

Tôi cho lính “ăn theo” trong đêm cũng xì xồ lại bằng thứ ngôn ngữ “nước ngoài” tự nghĩ ra chả thằng nào nói giống thằng nào (muốn cười mà không dám cười sợ lộ) rồi gom tàu thuyền và đưa tất cả lên dãy nhà bỏ không trong đơn vị, rồi bố trí cho họ cơm ăn, nước uống tử tế.

Sáng hôm sau khi biết bọn tôi là lính “Việt cộng”, họ lăn ra khóc lóc thảm thiết xin đừng bắt họ giao trả về Việt Nam tạo điều kiện cho họ đi tiếp họ sẽ hậu tạ. Trong khi chờ đợi trả lời của cấp trên. Vì số người quá đông tôi quyết định mở kho gạo dự trữ của đơn vị để nuôi sống họ. Vì chuyện nhân đạo này mà sau này tôi suýt bị kỷ luật.

Đàn bà con gái trong đám thuyền nhân sau ba bốn ngày được ăn uống tử tế tắm giặt sạch sẽ bằng xà bông Camay mà chúng tôi đưa cho. Người ngợm, mặt mũi sáng hẳn ra, thân thể quần áo mùi thơm cứ xộc lên. (Loại xà bông xa xỉ này chúng tôi không thiếu.)

Lính tráng nhìn đám đàn bà con gái mắt lồi ra, như chỉ chực rơi “vọt” con ngươi xuống đất. Chỉ cần được nhìn, được nghe tiếng phụ nữ đối với họ đã là hạnh phúc lắm rồi.

Đơn vị tôi từ lính tráng tới chỉ huy đều ở tuổi trai tráng hừng hực sức lực, công việc không mấy vất vả, ăn uống lại đầy đủ, thừa chất, thời gian thì mênh mông nên “thèm”.

Thèm ăn, thèm uống nó là cái thèm vật chất, con người ta thiếu ăn thiếu uống lâu là chết, như cái xe chạy hết xăng vậy.

Có nỗi thèm khác, không có nó con người ta chả chết, nhưng nhiều quá lắm khi lại đâm quỵ. Chả biết nó là “vật thể” hay “phi vật thể ” nhưng thiếu nó con người tự nhiên thấy u uất, day dứt, bồn chồn chả muốn làm gì. Đàn bà, con gái thiếu nó thì cái duyên, cái thùy mị tự dưng mất đi. Còn đàn ông thì như người uống nhầm phải rượu mật gấu rồi đâm giở chứng “đá thúng đụng lia” cáu kỉnh.

Chả thế mà mấy tay phi công vũ trụ, bác sỹ bắt mỗi tuần phải ngủ với vợ hai bận cấm nhiều hơn dù thèm mấy chăng nữa.

Do vậy từ khi có đám thuyền nhân tôi lại đâm lo, một lỗi lo khác. Chỉ sợ mấy chú lính bức bách quá làm liều thì chết. Tôi thường xuyên họp đơn vị nhắc nhở, kết hợp với giám sát kiểm tra.

Tôi nói: Đơn vị không cấm các đồng chí quan hệ với “đồng bào” nhưng phải là sự đồng thuận trên cơ sở tình cảm quân dân chân thành, “thắm thiết” không được làm điều gì vi phạm kỷ luật quân đôi. Ai vi phạm tôi sẽ kỷ luật nặng.

Sau này tôi biết lính tráng lần hồi họ cũng “làm ăn” được, tán tỉnh giỏi thật, đúng là lính trẻ.

Có tàu vượt biên khi vào tới đảo đã chết máy, nước, lương thực dầu hết, lênh đênh trên biển nhiều ngày Nếu không may mắn gặp chúng tôi mà gặp hải tặc thì không biết mạng sống của họ ra sao. Họ hàm ơn và quý mến chúng tôi

Một số tàu sau khi cho họ nước, lương thực, dầu chúng tôi chỉ đường cho họ đi. Nhưng có tàu vì không giấu được chúng tôi đành phải báo cáo cấp trên rồi đưa họ quay lại nơi xuất phát. Sau này tốn kém quá nên chúng tôi chở họ vào thị xã Kokong rồi từ đó chân trời góc bể tự do muốn đi đâu, tùy họ!

Những người bạn Thái, Campuchia mà tôi quen biết họ rất tốt, cũng có thể do vị trí của tôi trên đảo chăng?. Đúng! nhưng đó chỉ là một phần mà chính là cái tình, cái nghĩa, cách cư xử, sự giúp đỡ chân thành của chúng tôi đối với họ. Loại bỏ những điều lớn lao “cứu rỗi sự sống cho cả dân tộc họ”, là những điều rất cụ thể mà chúng tôi ngày ngày vẫn làm.

Khi nghe tin tôi sắp cưới vợ có người mừng tôi cả thùng thuốc 555. Rồi sỹ quan chúng tôi có tiêu chuẩn mua xe máy họ mua giúp xe tốt giá rẻ rồi đem tới tận nơi …

Có một lần người bạn Thái gốc Việt nói với tôi:

- Anh muốn tôi giúp anh có thật nhiều tiền không?

Tôi trả lời:

- Ai chả muốn.

- Tôi bầy cho anh cách này, mà vị trí của anh hoàn toàn có thể.

- Anh nói đi

- Trồng Cần sa.

- Cần sa ư! Tôi hơi hoảng. Sau một hồi im lặng tôi nói:

- Để tôi suy nghĩ đã, tôi chưa quyết định ngay được.

- Anh cứ nghiên cứu đi, tôi nghĩ đó là một hợp đồng tốt đấy.

Trở về, người đầu tiên tôi nhớ tới là anh đại đội trưởng bộ binh. vội lao sang chỗ anh bàn bạc. Anh ok. Thế là chúng tôi thống nhất .

Nhưng đêm nằm tôi suy nghĩ trằn trọc không ngủ được, một bên là tiền bạc là giàu có một bên là danh dự, trách nhiệm và gia đình …

Bao nhiêu lời mời rủ rê hấp dẫn như vượt biên, bán bãi, buôn hàng lậu … Bấy lâu tôi đã “thoát” được, không lẽ bây giờ …

Công việc này quá dễ đối với chúng tôi. Tôi bỗng nhớ tới lời bà nội tôi khi xưa - Cái gì “quá” đi đều không tốt.

Rồi tôi quyết định từ chối, trùm chăn, ngủ ngon một mạch tới sáng.

Người bạn Thái rất tiếc cho quyết định của tôi

Quãng thời gian ở Kokong, chúng tôi như Robinson trên hoang đảo, vượt qua được cám dỗ vật chất, những dục vọng thể xác, nỗi cô đơn xa quê hương, tất cả những gì tối thiểu nhất của đời sống tinh thần mà mỗi con người cần phải có, từ nụ hôn người yêu đến sự thèm khát bản năng … Tất, tất thảy như hạt mưa trên sa mạc.



Hoàn thành nhiệm vụ sau năm năm ở đảo tôi xin ra quân. Mất mấy năm vất vả, vật vờ. Những ngày ấy có lần gặp lại người thủ trưởng cũ thấy tôi khổ quá ông ân hận “Biết thế này ngày ấy tao không ký quyết định cho mày ra quân”.

Đời người ta ai cũng có cái số, cái duyên. Vài kỷ niệm nho nhỏ trong quãng thời gian năm năm ở Kokong vừa kể cho các bạn là một phần trong cái duyên, cái số của tôi.


t/p HCM 2/11/08

Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo (đã đăng tại „Blog Bạn Trường Trỗi”: Thứ bảy, tháng mười một 22, 2008)


KỶ NIỆM KOKONG


(Thân tặng K)
Đào Duy


Kokong là đảo lớn ở phía Tây – Nam Campuchia nằm trong vịnh Thái Lan, cách cảng Congpongthom (Xihanucvin) gần 10 giờ tầu chạy, cách bờ biển Thái Lan hơn hai chục cây số. Diện tích khoảng 100km2 chủ yếu là núi và rừng nguyên sinh. Đỉnh cao nhất trên đảo mà tôi được biết khoảng 418m so với mặt biển. Xung quanh chân đảo là các bãi vịnh nhỏ, đẹp, hoang sơ và những vạt đất màu mỡ. Rừng có nhiều gỗ quý như Sao, Dầu … và trầm hương. Thú rừng có cả Hổ, Báo còn Nai, Hoẵng, Lợn rừng, Khỉ …thì nhiều

Dân trên đảo trước đây, nghe kể lại không đông lắm, họ sống chủ yếu bằng nghề chài lưới và trồng trọt, khai thác lâm sản. Từ ngày Ponpot nắm chính quyền dân bị giết gần hết, một số sợ hãi trốn được lên rừng rồi lần hồi tứ tán chả biết đi đâu, chỉ biết khi quân tình nguyện Việt nam đánh chiếm thì toàn bộ nơi đây chỉ còn là một hoang đảo.

Trong vịnh Thái Lan ngoài Kokong còn có một số đảo khác như Korong, Kotang, Koxalach … thuộc Campuchia Phía xa hơn là đảo Koput của Thái

Trên đường từ cảng Kongpongthom ra Kokong tàu thuyền thường ghé đảo Koxalach để tiếp nhiên liệu, nước và trả, nhận khách..

Từ Kokong vào thị trấn Ko Bí trên đất liền khoảng 5-6 km.Từ KoBí lên 6-7 km là thị tứ Pangxaxop .

Cửa khẩu Pakhoang giữa Thái và Campuchia cách Pangxaxop 5-6 km, nó nằm trên cửa sông Pakhoang. Từ cửa sông này đi vào sâu một chút là thị xã Kokong sầm uất.

Cách cửa sông Pakhoang 2 Km là địa danh Đồi Do ( khi đó ở đây có một đơn vị pháo của QK 9 chốt giữ ) ranh giới giữa Thái và Campuchia.

Kokong vào đầu những năm 1980 chỉ có một trạm ra đa hải quân của chúng tôi, ngoài ra trên đảo Kotang cũng có một đơn vị nữa. Chúng tôi có nhiệm vụ kiểm soát vùng biển CPC-TL, phát sóng theo lệnh của cấp trên. Một ngày mở máy mấy giờ, thời gian còn lại chúng tôi dùng hệ quang học đặt ở độ cao 160 m để quan sát.

Trước đây ở điểm cao 418 m trên đảo công binh Trung quốc đang làm đường, san ủi mặt bằng, họ định bố trí trên đó một đài Rada có quy mô tương đối lớn. Chiến tranh biên giới nổ ra họ tháo chạy cả, bỏ lại công trình giở dang cùng hai chiếc máy ủi. Hai chiếc máy này lần hồi lính của tôi tháo dỡ hết. Tới độ có bốn cái ống thủy lực để nâng mâm gạt của máy sáng bóng, tròn to bằng cổ chân tưởng “bạch kim” lính tráng hì hục đục, ba bốn ngày giời. Thế mà đục được, tài thật! dấm dúi trốn chỉ huy đem bán cho tầu cá Thái, chả biết được bao nhiêu.

Trên đảo còn có môt đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ thiết bị, khí tài cho trạm chúng tôi. Quân số lúc đông nhất lên tới cả đại đội. Tôi có nhiều kỷ niệm với anh đại đội trưởng bộ binh mà sau này nghe nói đời quân ngũ của anh không được may mắn. Ngay khi bước chân lên đảo, lần đầu gặp anh tôi đã nghĩ trong đầu “tay này chơi được đây” Đúng là mẫu chỉ huy trưởng thành trong chiến tranh rất hợp với tạng người tôi. Anh ngang tàng quyết đoán, từ vẻ bề ngoài lãng tử cho tới cặp mắt nhìn thẳng chính trực làm cho ta tin tưởng và yêu mến dù bạn là ai gặp khó khăn hoặc rơi vào hoàn cảnh rắc rối gì nhưng đứng bên cạnh con người này bạn hoàn toàn cảm thấy tự tin và yên tâm.

Ngay sáng 29 tết năm 84, ngày thứ hai bước chân lên đảo, chiến công đầu tiên của tôi bằng một viên Ak tôi hạ ngay được một chú khỉ. Rồi những năm tháng sau này lần hồi tôi hạ được Hoẵng, Nai, lợn rừng và chiến công “oai hùng ” nhất là tôi bắn được con báo gấm đực nặng năm sáu chục ký. Con báo giúp tôi có bảy chỉ vàng giắt cạp quần khi bán vội cho tàu cá Thái. Tôi biết là bán rẻ vì sau khi ngã giá xong tay thuyền trưởng cho vội vào hòm xốp to rồi bắt lính khiêng vùi xuống hầm đá dưới tàu

Tuy bán rẻ nhưng bù lại tôi có được một mối quan hệ tốt, mối quan hệ này cùng với những mối quan hệ khác với những người bạn Thái, Campuchia đã giúp đỡ tôi những năm tháng sau này.

Tôi tự đánh giá mình là một cán bộ năng động và có trách nhiệm với công việc. Tôi nói năng gãy gọn, lưu loát. Mà lạ, chả hiểu sao lời ăn tiếng nói của tôi lại có tính thuyết phục đến thế. Tất cả chỉ huy, đồng cấp và lính tráng thuộc quyền đều rất tin tưởng và quý tôi. Tính cách tôi mạnh mẽ, liều và chả biết sợ gì. Một mình trong đêm chỉ cần khẩu Ak và khẩu súng ngắn giắt dưới giầy tôi có thể lùng sục “khắp” đảo.

Rất nhiều sự đồn đại về sự hung ác, liều lĩnh, thoắt ẩn, thoắt hiện của bọn Ponpot nhưng tôi coi là chuyện nhỏ, chả là cái đinh gì. Tôi rất muốn đụng độ một lần với chúng xem sao, nhưng trong thực tế tôi chưa gặp chúng trên đảo lần nào.

Từ khi có tôi, lính tráng sướng hẳn, chả bao giờ còn phải quanh quẩn với món cá hộp, thịt hộp và đồ khô nữa. Tôi tổ chức cho bộ đôi tăng gia, nuôi, trồng rau xanh. Chúng tôi thừa ăn, quanh năm mùa nào rau ấy. Tôi cho lính mua heo bản đia Thái về nuôi, thả cho chúng lang thang dụ bọn heo rừng. Vớ được “gái lạ” bọn heo rừng đực kéo về rồi heo mẹ đẻ heo con chúng tôi có đến vài chục heo thịt f1,f2 thường xuyên trong vườn, gà thì rất nhiều, chả còn lo gì “đặc sản”. Thích lạ miệng thì xách súng đi săn, tôi đã xách súng đi thì ở nhà lính chỉ việc bắc nồi đun nước chờ.

Chuyện thế này, có một chú lính sắp ra quân sắm được cái Senko 5, chú chỉ lên cành cây khô cách chỗ tôi khoảng 20m rồi nói “anh hạ được con chim kia em gửi lại anh chiếc đồng hồ”. Tôi giương súng, đoàng! con chim bay mất đầu rơi xuống trong sự thán phục của lính tráng. Chú lính vén tay áo định cởi … Tôi ngăn lại: “Thôi đừng sỹ, cho chú, cứ giữ lấy làm kỷ niệm, về quê ngủ với vợ, lâu lâu xem đồng hồ căn giờ để kiểm tra “thành tích” của mình còn tốt hay không. Mỗi khi như thế hãy bớt một chút vui thú để nhớ tới Anh cùng đồng đội những năm tháng sống chết trên đảo là được rồi. Các chú lính khoái chí, cười ồ lên hưởng ứng.

Tôi câu cá giỏi và sát cá. Tôi hướng dẫn cho lính tráng cách câu. Cá Hồng có con 2-3 kg, cá Mú 3-4 kg chúng tôi thường xuyên câu được, thậm chí có lần còn vớ được con đến 20 ký. Hoặc chúng tôi dùng thuyền chạy ven đảo buông lưới, cá tươi chả bao giờ thiếu.

Một lần đi kiểm tra đơn vị, vừa bước tới gần chòi quan sát tự nhiên tôi thấy bốn cái chân chòi làm bằng gỗ cứ rung lên “bần bật”. Thấy lạ, tôi trèo lên xem sao. Lên đến bậc thang cuối nhìn cảnh tượng trên chòi vừa bực vừa thương ( thương cho đời lính ép xác thiếu thốn, kham khổ ) khi trước mặt tôi, chú lính súng gác vai, ống nhòm lủng lẳng trên cổ, người ngả ra, đầu thì ngoẹo bố nó sang một bên, hai mắt lim dim còn tay thì đang “ By hand ”.

Giật mình vì sự xuất hiện của tôi, chú lính mặt tái dại.

Tôi vội đánh trống lảng:

- Có tàu lạ nào lảng vảng quanh đảo không ? vùa nói tôi vừa vòng tay lấy cái ống nhòm trên cổ cậu ta quét một vòng vùng biển trước mặt.

- Chú ý theo rõi hai chiếc tàu cào cá của Thái phương vị … Tôi dặn , rồi tụt thang leo xuống.

Về đến doanh trại trông thấy tôi, nhóm lính hoàn thành công việc buổi sáng được giao, đang ngồi đàn hát, một chú giọng Thái Bình oang oang “ Nâu nay thiếu chất cay, thèm quá thủ trưởng ơi ” .

Ừ! Mà cũng lâu thật, dễ đến cả tháng nay lính tráng của tôi không có tý men, nghĩ cũng tội . Tôi bỗng chợt nghĩ tới hai chiếc tàu cá Thái. (thế quái nào họ chả đem theo bia rượu!.)

- Có thích uống không?

- Thủ trưởng chỉ hay đùa .

- Chờ đấy!

Tôi nói:

- Anh cần hai chú đem theo Ak. Rồi giắt vội khẩu súng ngắn.

- Theo anh!

Chúng tôi chạy xuống bãi biển nhảy lên Xuồng. Xuồng được lắp hai máy Honda10, rồi nổ máy rời đảo.

Tôi cho Xuồng chạy lòng vòng gần bờ giả bộ đi kiểm tra xung quanh đảo. lúc này hai chiếc tàu Thái đã vào sâu thêm và đang mê mải tận thu Chúng tôi cứ từ từ, lấn dần, lấn dần cho tới khi còn cách khoảng 2km, bất thần tôi cho Xuồng quay đầu nhằm hai chiếc tàu Thái mở hết tốc lực lao tới

Áp sát mạn tôi nhảy phắt lên tàu theo sau là một chú lính. Một chú ở lại Xuồng đề phòng bất trắc.

Cả tàu xanh mặt, tôi chào họ và nói bằng thứ tiếng Thái “bồi”

- Các anh phải quay lại, đây là khu quân sự! Tôi dọa.

- Lần sau các anh phải chú ý. Nhất là vào ban đêm nếu tàu các anh vào gần đảo quá nếu có sự hiểu lầm thì rất nguy hiểm. Các anh nên kiểm soát kỹ tọa độ của mình.

Tay thuyền trưởng cứ xuýt xoa xin lỗi và khẩn khoản mời chúng tôi ngồi rồi lấy bia ra đãi.

Trao đổi chuyện trò một lúc, tôi đặt vấn đề

- Các anh có đem theo bia, rượu, thuốc lá không. Để lại cho chúng tôi một ít.

Chưa nói hết lời tay thuyền trưởng đã sốt sắng

- Có! Có chứ ! Những thứ đó dưới hầm hàng của chúng em bao giờ chả sẵn, nếu không sợ “xui” thì đến cả đàn bà con gái trên tầu chúng em còn có nữa là.

Mấy gã thủy thủ thấy xếp nói đúng ý sướng quá, cười hô hố.

Tay thuyền trưởng vừa dứt lời tôi đã thấy họ chuyển ngay xuống Xuồng chúng tôi nào bia, nào thuốc, thuốc toàn loại Samit thơm, đậm có tiếng. Tôi rất khoái loại thuốc này. Ngoài ra họ còn cho chúng tôi một thùng xốp tôm tươi.

Chia tay tôi nằng nặc đòi trả tiền nhưng tay thuyền trưởng không chịu. cứ cảm ơn rối rít, rồi nói: được gặp, chuyện trò, trình bày và được biếu các anh chút quà là vinh hạnh cho tụi em lắm rồi

Xuồng cặp bến lính tráng phục lăn. Bia bọt, thuốc và tôm tôi cho lính xả láng.

THUYỀN - Sơn mài - 120 x 120cm - 2004, Tranh Phạm Lực
Chả hiểu sao quãng thời gian mùa khô 86 đầu 87 dân vượt biên giạt vào chỗ tôi nhiều thế. Đủ cả: lớn, bé, già trẻ, đàn ông, đàn bà, “quốc tịch” thì khắp. Từ t/p Hồ Chí Minh đến Kiên Giang, từ Bến Tre, Bạc Liêu tới Sóc Trăng, Cà Mau …thời điểm nhiều nhất có lúc tới bảy mươi thuyền nhân chúng tôi phải “chăm sóc”. Nếu tôi nhớ không nhầm thì quãng thời gian tôi ở đảo số thuyền nhân dạt vào tổng cộng không dười 500 người.

Thuyền vào đảo thường là ban đêm, họ nói bằng thứ tiếng anh “giả cầy”: “Chúng tôi là người Việt Nam xin tị nạn Chính Trị vì không chịu nổi nạn vi phạm nhân quyền và kinh tế khó khăn tại quê hương”. Họ tưởng là đã vào tới đất Thái hoặc đảo nào đó của Malaixia chăng?

Tôi cho lính “ăn theo” trong đêm cũng xì xồ lại bằng thứ ngôn ngữ “nước ngoài” tự nghĩ ra chả thằng nào nói giống thằng nào (muốn cười mà không dám cười sợ lộ) rồi gom tàu thuyền và đưa tất cả lên dãy nhà bỏ không trong đơn vị, rồi bố trí cho họ cơm ăn, nước uống tử tế.

Sáng hôm sau khi biết bọn tôi là lính “Việt cộng”, họ lăn ra khóc lóc thảm thiết xin đừng bắt họ giao trả về Việt Nam tạo điều kiện cho họ đi tiếp họ sẽ hậu tạ. Trong khi chờ đợi trả lời của cấp trên. Vì số người quá đông tôi quyết định mở kho gạo dự trữ của đơn vị để nuôi sống họ. Vì chuyện nhân đạo này mà sau này tôi suýt bị kỷ luật.

Đàn bà con gái trong đám thuyền nhân sau ba bốn ngày được ăn uống tử tế tắm giặt sạch sẽ bằng xà bông Camay mà chúng tôi đưa cho. Người ngợm, mặt mũi sáng hẳn ra, thân thể quần áo mùi thơm cứ xộc lên. (Loại xà bông xa xỉ này chúng tôi không thiếu.)

Lính tráng nhìn đám đàn bà con gái mắt lồi ra, như chỉ chực rơi “vọt” con ngươi xuống đất. Chỉ cần được nhìn, được nghe tiếng phụ nữ đối với họ đã là hạnh phúc lắm rồi.

Đơn vị tôi từ lính tráng tới chỉ huy đều ở tuổi trai tráng hừng hực sức lực, công việc không mấy vất vả, ăn uống lại đầy đủ, thừa chất, thời gian thì mênh mông nên “thèm”.

Thèm ăn, thèm uống nó là cái thèm vật chất, con người ta thiếu ăn thiếu uống lâu là chết, như cái xe chạy hết xăng vậy.

Có nỗi thèm khác, không có nó con người ta chả chết, nhưng nhiều quá lắm khi lại đâm quỵ. Chả biết nó là “vật thể” hay “phi vật thể ” nhưng thiếu nó con người tự nhiên thấy u uất, day dứt, bồn chồn chả muốn làm gì. Đàn bà, con gái thiếu nó thì cái duyên, cái thùy mị tự dưng mất đi. Còn đàn ông thì như người uống nhầm phải rượu mật gấu rồi đâm giở chứng “đá thúng đụng lia” cáu kỉnh.

Chả thế mà mấy tay phi công vũ trụ, bác sỹ bắt mỗi tuần phải ngủ với vợ hai bận cấm nhiều hơn dù thèm mấy chăng nữa.

Do vậy từ khi có đám thuyền nhân tôi lại đâm lo, một lỗi lo khác. Chỉ sợ mấy chú lính bức bách quá làm liều thì chết. Tôi thường xuyên họp đơn vị nhắc nhở, kết hợp với giám sát kiểm tra.

Tôi nói: Đơn vị không cấm các đồng chí quan hệ với “đồng bào” nhưng phải là sự đồng thuận trên cơ sở tình cảm quân dân chân thành, “thắm thiết” không được làm điều gì vi phạm kỷ luật quân đôi. Ai vi phạm tôi sẽ kỷ luật nặng.

Sau này tôi biết lính tráng lần hồi họ cũng “làm ăn” được, tán tỉnh giỏi thật, đúng là lính trẻ.

Có tàu vượt biên khi vào tới đảo đã chết máy, nước, lương thực dầu hết, lênh đênh trên biển nhiều ngày Nếu không may mắn gặp chúng tôi mà gặp hải tặc thì không biết mạng sống của họ ra sao. Họ hàm ơn và quý mến chúng tôi

Một số tàu sau khi cho họ nước, lương thực, dầu chúng tôi chỉ đường cho họ đi. Nhưng có tàu vì không giấu được chúng tôi đành phải báo cáo cấp trên rồi đưa họ quay lại nơi xuất phát. Sau này tốn kém quá nên chúng tôi chở họ vào thị xã Kokong rồi từ đó chân trời góc bể tự do muốn đi đâu, tùy họ!

Những người bạn Thái, Campuchia mà tôi quen biết họ rất tốt, cũng có thể do vị trí của tôi trên đảo chăng?. Đúng! nhưng đó chỉ là một phần mà chính là cái tình, cái nghĩa, cách cư xử, sự giúp đỡ chân thành của chúng tôi đối với họ. Loại bỏ những điều lớn lao “cứu rỗi sự sống cho cả dân tộc họ”, là những điều rất cụ thể mà chúng tôi ngày ngày vẫn làm.

Khi nghe tin tôi sắp cưới vợ có người mừng tôi cả thùng thuốc 555. Rồi sỹ quan chúng tôi có tiêu chuẩn mua xe máy họ mua giúp xe tốt giá rẻ rồi đem tới tận nơi …

Có một lần người bạn Thái gốc Việt nói với tôi:

- Anh muốn tôi giúp anh có thật nhiều tiền không?

Tôi trả lời:

- Ai chả muốn.

- Tôi bầy cho anh cách này, mà vị trí của anh hoàn toàn có thể.

- Anh nói đi

- Trồng Cần sa.

- Cần sa ư! Tôi hơi hoảng. Sau một hồi im lặng tôi nói:

- Để tôi suy nghĩ đã, tôi chưa quyết định ngay được.

- Anh cứ nghiên cứu đi, tôi nghĩ đó là một hợp đồng tốt đấy.

Trở về, người đầu tiên tôi nhớ tới là anh đại đội trưởng bộ binh. vội lao sang chỗ anh bàn bạc. Anh ok. Thế là chúng tôi thống nhất .

Nhưng đêm nằm tôi suy nghĩ trằn trọc không ngủ được, một bên là tiền bạc là giàu có một bên là danh dự, trách nhiệm và gia đình …

Bao nhiêu lời mời rủ rê hấp dẫn như vượt biên, bán bãi, buôn hàng lậu … Bấy lâu tôi đã “thoát” được, không lẽ bây giờ …

Công việc này quá dễ đối với chúng tôi. Tôi bỗng nhớ tới lời bà nội tôi khi xưa - Cái gì “quá” đi đều không tốt.

Rồi tôi quyết định từ chối, trùm chăn, ngủ ngon một mạch tới sáng.

Người bạn Thái rất tiếc cho quyết định của tôi

Quãng thời gian ở Kokong, chúng tôi như Robinson trên hoang đảo, vượt qua được cám dỗ vật chất, những dục vọng thể xác, nỗi cô đơn xa quê hương, tất cả những gì tối thiểu nhất của đời sống tinh thần mà mỗi con người cần phải có, từ nụ hôn người yêu đến sự thèm khát bản năng … Tất, tất thảy như hạt mưa trên sa mạc.



Hoàn thành nhiệm vụ sau năm năm ở đảo tôi xin ra quân. Mất mấy năm vất vả, vật vờ. Những ngày ấy có lần gặp lại người thủ trưởng cũ thấy tôi khổ quá ông ân hận “Biết thế này ngày ấy tao không ký quyết định cho mày ra quân”.

Đời người ta ai cũng có cái số, cái duyên. Vài kỷ niệm nho nhỏ trong quãng thời gian năm năm ở Kokong vừa kể cho các bạn là một phần trong cái duyên, cái số của tôi.


t/p HCM 2/11/08

Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo (đã đăng tại „Blog Bạn Trường Trỗi”: Thứ bảy, tháng mười một 22, 2008)


Giao ban đột xuất

Start:     Nov 25, '08 6:00p
Location:     107 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội

Minh Phượng nói...
(trong "nhận xét 12" của bài "GIAO BAN ĐỘT XUẤT" - 22/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.)

Phượng chào các bạn. Mong mọi người còn nhớ những điều tốt đẹp về Phượng. Nhất định năm sau gặp được nhiều bạn hơn. Kể cả các khoá, miễn là bạn Trỗi.
20:28 Ngày 25 tháng 11 năm 2008

...hôm qua K6 có chị Tường Vân, anh Thắng “híp”, anh Trung, con trai anh Huỳnh Hồng K6, Thu Hà K7, Nguyễn Thị Thái K8 và hai người bạn là thành viên CLB. Nhiệt tình với bạn ở xa về, gần cuối buổi ông chủ CAFÉ PHỐ Văn Hùng cũng phi tới tham dự...
Út Trỗi


...Dự kiến tuần sau sẽ có một buổi "giao ban trái lịch" với Hoàng Minh Phượng, một tay thường xuyên đọc chùa blog Trỗi, trước khi về lại bển.
Chương trình này sẽ do phía c11 thu xếp.
(HữuThành)

...Phượng c11 k6 về Hà Nội thăm nhà và có nhã ý muốn hội ngộ với anh chị em Trỗi,
... Do vậy sẽ có một cuộc giao ban đột xuất
vào 6 giờ tối thứ ba tới, ngày 25/11,
tại 107 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội. (Địa điểm này là câu lạc bộ bóng bàn K7-K8. Cổng cơ quan có anh bộ đội đứng gác, không sợ, cứ vào và xưng là khách vào câu lạc bộ bóng bàn của "anh Vinh" là vào được).
...
Mời anh chị em tới giao lưu.

Được đăng bởi Hòa Bình

Xem:

1. Giao ban Vườn Treo gặp gỡ các thầy - HữuThành - 22/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”.
2. GIAO BAN ĐỘT XUẤT- Hòa Bình - 22/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.
3. Tin ngắn - Út Trỗi - 26/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.


Start:     Nov 25, '08 6:00p
Location:     107 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội

Minh Phượng nói...
(trong "nhận xét 12" của bài "GIAO BAN ĐỘT XUẤT" - 22/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.)

Phượng chào các bạn. Mong mọi người còn nhớ những điều tốt đẹp về Phượng. Nhất định năm sau gặp được nhiều bạn hơn. Kể cả các khoá, miễn là bạn Trỗi.
20:28 Ngày 25 tháng 11 năm 2008

...hôm qua K6 có chị Tường Vân, anh Thắng “híp”, anh Trung, con trai anh Huỳnh Hồng K6, Thu Hà K7, Nguyễn Thị Thái K8 và hai người bạn là thành viên CLB. Nhiệt tình với bạn ở xa về, gần cuối buổi ông chủ CAFÉ PHỐ Văn Hùng cũng phi tới tham dự...
Út Trỗi


...Dự kiến tuần sau sẽ có một buổi "giao ban trái lịch" với Hoàng Minh Phượng, một tay thường xuyên đọc chùa blog Trỗi, trước khi về lại bển.
Chương trình này sẽ do phía c11 thu xếp.
(HữuThành)

...Phượng c11 k6 về Hà Nội thăm nhà và có nhã ý muốn hội ngộ với anh chị em Trỗi,
... Do vậy sẽ có một cuộc giao ban đột xuất
vào 6 giờ tối thứ ba tới, ngày 25/11,
tại 107 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội. (Địa điểm này là câu lạc bộ bóng bàn K7-K8. Cổng cơ quan có anh bộ đội đứng gác, không sợ, cứ vào và xưng là khách vào câu lạc bộ bóng bàn của "anh Vinh" là vào được).
...
Mời anh chị em tới giao lưu.

Được đăng bởi Hòa Bình

Xem:

1. Giao ban Vườn Treo gặp gỡ các thầy - HữuThành - 22/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”.
2. GIAO BAN ĐỘT XUẤT- Hòa Bình - 22/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.
3. Tin ngắn - Út Trỗi - 26/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.


Thứ Tư, 19 tháng 11, 2008

20/11

Start:     Nov 20, '08 11:00a
End:     Nov 20, '08 2:00p
Location:     Nhà hàng Vườn Phố (cạnh SVĐ QK7), A2 Phan Đình Giót, P.2, Q. Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh.
...Rất mừng là năm nay các thầy, cô có mặt tham dự đầy đủ, trừ thầy Trần Sinh đang ở dưới Cần thơ, thầy Hồng Tuyến ở Vũng tầu do đường xá cách trở không lên được. Còn lại các thầy: Văn, Trực, Điền, Ký, Trọng, Chinh, cô Thục đều đến dự. Ngoài ra trong Nam còn được đón tiếp thầy Phạm Lực nhân dịp triển lãm tranh trong thành phố HCM cũng đến...
(dathb136)

...Dự kiến 30 người nhưng tổng cộng tham dự gần 40, chỉ thiếu K2. K6 tiến bộ vượt bậc, đến dự rất đông. Các Thầy Cô tâm tình: cả đời đi dạy nhiều nơi nhưng bây giờ chỉ còn học sinh Trường Trỗi nhớ đến. Thật vui và xúc động...
(JM)


...11 giờ trưa mai (20/11) tổ chức họp mặt với các thầy cô
tại Vườn Phố (cạnh SVĐ QK7),
đã thông báo cho BLL các Khoá cử đại diện tham gia.
ACE blogger nào có điều kiện xin mời đến tham dự
(Nguồn tài chính: Lệ Quyên).

(JM)...

Xem:

1. Tin trong lời góp của bài: "Đàn anh Khóa 1 đăng đàn " - JM, 19/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi ".
2. ƠN MÃI THẦY CÔ - DucDung, 19/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi ".
3. CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11 - dathb136, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
4. CHÚC MỪNG CÁC THẦY CÔ GIÁO - Hòa Bình, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
5. Chúc mừng - dachoak7, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
6. PHÍA NAM CHÀO ĐÓN THẦY ,CÔ GIÁO NHÂN NGÀY 20/11 - dathb136, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
7. Ngày của những nhà giáo - TranKienQuoc, 20/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi".
8. Bài 2: Tin họp mặt 20/11 của anhThanh Tường k1 - TranKienQuoc, 21/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi".
9. THƯ GỬI THẦY GIÁO CŨ - EGK9 - 20/11/1997, Hòa Bình 22/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".

Xem thêm:
1. NHỚ MÃI NHỮNG NGƯỜI THẦY - NGUYỄN NAM ĐIỆN (học sinh khóa 6) - 05/5/2008, Blog "Sinh ra trong khói lửa".
2. NỖI NHỚ KHÔNG QUÊN - Nguyễn Hữu Hà – Lê Hòa Bình (học sinh khóa 7) - 02/5/2008, Blog "Sinh ra trong khói lửa".
3. THĂM LẠI THẦY CŨ - Trần Hữu Nghị k8 - 15/8/2007, Blog "Sinh ra trong khói lửa".
4. 10 - Nhớ thầy cô - Ban biên tập, Tr.: 52 , SRTKL2 - Blog K6 – 1/2/2008.
5. 68 - Tác giả bài „Hiệu ca” - Minh Phương, Tr.: 271-275 , SRTKL2 - Blog K6 – 31/1/2008.
6. 72 - Thầy dạy vẽ - Nguyễn Hoàng Anh – K6, Tr.: 284-285 , SRTKL2 - Blog K6 – 31/1/2008.
7. THẦY MÃN - hameok6, Blog K6 31/1/2008.
8. HỌA SĨ PHẠM LỰC - THẦY CỦA CHÚNG TA - hameok6 Blog K6 31/1/2008.


Start:     Nov 20, '08 11:00a
End:     Nov 20, '08 2:00p
Location:     Nhà hàng Vườn Phố (cạnh SVĐ QK7), A2 Phan Đình Giót, P.2, Q. Tân Bình, TP. Hồ Chí Minh.
...Rất mừng là năm nay các thầy, cô có mặt tham dự đầy đủ, trừ thầy Trần Sinh đang ở dưới Cần thơ, thầy Hồng Tuyến ở Vũng tầu do đường xá cách trở không lên được. Còn lại các thầy: Văn, Trực, Điền, Ký, Trọng, Chinh, cô Thục đều đến dự. Ngoài ra trong Nam còn được đón tiếp thầy Phạm Lực nhân dịp triển lãm tranh trong thành phố HCM cũng đến...
(dathb136)

...Dự kiến 30 người nhưng tổng cộng tham dự gần 40, chỉ thiếu K2. K6 tiến bộ vượt bậc, đến dự rất đông. Các Thầy Cô tâm tình: cả đời đi dạy nhiều nơi nhưng bây giờ chỉ còn học sinh Trường Trỗi nhớ đến. Thật vui và xúc động...
(JM)


...11 giờ trưa mai (20/11) tổ chức họp mặt với các thầy cô
tại Vườn Phố (cạnh SVĐ QK7),
đã thông báo cho BLL các Khoá cử đại diện tham gia.
ACE blogger nào có điều kiện xin mời đến tham dự
(Nguồn tài chính: Lệ Quyên).

(JM)...

Xem:

1. Tin trong lời góp của bài: "Đàn anh Khóa 1 đăng đàn " - JM, 19/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi ".
2. ƠN MÃI THẦY CÔ - DucDung, 19/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi ".
3. CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11 - dathb136, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
4. CHÚC MỪNG CÁC THẦY CÔ GIÁO - Hòa Bình, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
5. Chúc mừng - dachoak7, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
6. PHÍA NAM CHÀO ĐÓN THẦY ,CÔ GIÁO NHÂN NGÀY 20/11 - dathb136, 20/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".
7. Ngày của những nhà giáo - TranKienQuoc, 20/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi".
8. Bài 2: Tin họp mặt 20/11 của anhThanh Tường k1 - TranKienQuoc, 21/11/2008 - "Blog Bạn Trường Trỗi".
9. THƯ GỬI THẦY GIÁO CŨ - EGK9 - 20/11/1997, Hòa Bình 22/11/2008 - "Blog ÚT TRỖI".

Xem thêm:
1. NHỚ MÃI NHỮNG NGƯỜI THẦY - NGUYỄN NAM ĐIỆN (học sinh khóa 6) - 05/5/2008, Blog "Sinh ra trong khói lửa".
2. NỖI NHỚ KHÔNG QUÊN - Nguyễn Hữu Hà – Lê Hòa Bình (học sinh khóa 7) - 02/5/2008, Blog "Sinh ra trong khói lửa".
3. THĂM LẠI THẦY CŨ - Trần Hữu Nghị k8 - 15/8/2007, Blog "Sinh ra trong khói lửa".
4. 10 - Nhớ thầy cô - Ban biên tập, Tr.: 52 , SRTKL2 - Blog K6 – 1/2/2008.
5. 68 - Tác giả bài „Hiệu ca” - Minh Phương, Tr.: 271-275 , SRTKL2 - Blog K6 – 31/1/2008.
6. 72 - Thầy dạy vẽ - Nguyễn Hoàng Anh – K6, Tr.: 284-285 , SRTKL2 - Blog K6 – 31/1/2008.
7. THẦY MÃN - hameok6, Blog K6 31/1/2008.
8. HỌA SĨ PHẠM LỰC - THẦY CỦA CHÚNG TA - hameok6 Blog K6 31/1/2008.


Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

Dậy sớm - Thể dục sáng - HaMeoK6








Dậy sớm - Thể dục sáng

 haeok6

Hôm trước A trưởng “rủ rê” sáng dậy sớm ra công viên gần nhà tập thể dục. Ôi, lại dậy sớm ! … 

Nhớ hồi ở trường, sáng sớm, trời còn mờ tối, nhất là vào mùa đông, chẳng biết là mấy giờ, nghe kẻng trực ban là bật dậy chạy vội ra sân tập thể dục buổi sáng, có khi mắt còn chưa mở nhưng không bao giờ bị vấp té (!). Có một lần ở Hưng Hóa, trực ban chắc là ngủ quên, mãi tới lúc sáng bảnh mắt mới đánh kẻng, làm AE được một bữa “sướng”. 

Nghe kẻng, tất cả bật dây như gặp phải “ác mộng”, vội chạy xuống sân. Xếp hàng từng lớp theo đội hình 9 - 6 – 3 – 0 và tập thể dục. Bài thể dục thì là bài được học trong giờ Thể thao – Quân sự. Hồi ở Đại Từ là bài tập thể dục bình thường mà các học sinh phổ thông vẫn thường tập. Sang tới Quế Lâm thì tập bài Thể dục Quốc phòng tay không, hình như là 42 động tác thì phải (có 2 bài). Rồi về Hưng Hóa thì là Võ Trần Sinh như AE ta vẫn gọi bài võ Thể dục của thầy Trần Sinh sáng tác dậy cho toàn quân. Sau này, lúc ra học lớp 10 ở trường ngoài, có thời gian học Quân sự là học bài võ này. Mấy “anh” bộ đội đến huấn luyện cho học sinh múa may sai bét, trông không ra đâu, gặp phải thầy Sinh chấm thì chắc là rớt hết (?). Nhưng AE Trỗi cũng chỉ cười – Biết nói gì bây giờ khi AE mình được học trực tiếp từ Sư phụ sáng tác ra bài đó mà !

Quay lại chuyện thể dục ờ trường. Hồi ở Đại Từ thì ít phải chạy, có lẽ lúc đó tụi tôi còn nhỏ (lớp 5), hay là vì không có chỗ chạy, hay là … lâu quá rồi quên (?).

Cây đa Trường mới - Quế Lâm Hình 1 : Cây đa Trường mới

Tôi không nhớ rõ, nhưng hình như cứ mỗi tuần 1 lần phải có 1 buổi chạy. Hồi ở Trường mới Quế Lâm là chạy theo đội hình Trung đội, vừa chạy vừa hô “Một, hai, ba, bốn ! Một, hai, ba …., bốn!”. Ra tới gốc đa (khoảng 1 km tính từ cổng trường), rồi dừng lại nghỉ một chút rồi chạy tự do về. Lúc đó đứa nào cũng thi nhau chạy về thật nhanh để giành chỗ đánh răng rửa mặt. Chỉ khổ mấy thằng mệt, chạy chậm … Mà hình như không có bữa nào ăn sáng xôi chè vào ngày chạy thì phải ? Nếu có, chúng nó chắc chạy còn nhanh nữa !

Lúc ở Hưng Hóa thì hình như phải chạy nhiều buổi hơn thì phải. Rất ít khi được tập thể dục ngay dưới sân, mà thường xuyên phải chạy từ nhà ra tới sân bóng trước cổng trường, chạy 1 vòng quanh sân rồi mới dừng lại “9 - 6 – 3 – 0”. Rồi có bữa thì sau khi tập thể dục xong lại phải chạy về bằng đường vòng ra phố rồi vào bằng cổng hông (là cổng chính của doanh trại ngày nay).


Hồi đó có cái nhà dân ngay sân bóng bị tụi nào “hốt cá” dưới ao, nên sáng nào ra cũng vừa chạy, tập thể dục vừa nghe bà chủ ca “cải lương”. Bả chửi rất hay, có vần điệu đàng hoàng và không có câu nào lặp lại. Bả chửi từ khi AE mình bắt đầu ra sân cho tới khi tập xong chạy về thì thôi (chắc bả đang tập thể dục bằng cách luyện khí công mỗi sáng chăng ?). Bữa đó lớp tôi đang vừa chạy vừa nghe bả “ca” theo nhịp điệu thì bỗng có một đứa thốt lên : Câu này chửi rồi ! Cả bọn phá lên cuời, tới thầy giáo cũng phải cười theo.

Thăm lại Hưng Hóa - Tại cổng chính lúc bấy giờ, bên phải là sân bóng hồi đó và bên trái là nhà thờ đổ.
Hình 2: Thăm lại Hưng Hóa - Tại cổng chính lúc bấy giờ, bên phải là sân bóng hồi đó và bên trái là nhà thờ đổ.

Rồi thỉnh thoảng, hình như mỗi tháng 1 lần thì phải, lại có báo động hành quân. Những bữa này thì phải dậy sớm hơn nhiều. Nghe tiếng còi ba hồi một giật giật, thằng nào thằng nấy mắt vẫn còn nhắm nhưng ngồi bật dậy, với tay giật 4 góc mùng, xếp chăn cái vèo cuộn mùng vào nhét ba lô, xỏ quần, xỏ áo, móc ba lô lên vai là vừa đi ra sân vừa cài quần, cài áo … (hình như lúc đó mắt vẫn nhắm thì phải ?). Thường là chỉ có 3 phút cho tất cả các việc đó xong là xếp hàng và … hành quân. Bữa nào hành quân xong về tới nhà mới thấy tụi lớp khác còn đang tập thể dục, nên đánh răng rửa mặt rất thoải mái, không phải tranh giành với ai…

Hành quânHình 3: Hành quân

Cũng chẳng nhớ hồi đó hành quân là đi lòng vòng những đâu. Lúc ở Đại Từ, có bữa đi vào cả rừng tre, rừng nứa, có bữa phải cởi giầy xắn quần lội ruộng, lội bùn lung tung cả. Hành quân ở Y Trung thì “sướng” hơn vì hầu như chỉ đi trên đường bằng, có bữa còn đi dọc theo đường cái ven sông Ly đẹp vô cùng. Còn lúc ở Trường mới phải ra mấy cái nghĩa địa, có lần còn phải leo lên núi đằng sau trường, chỗ có bể nước … mệt muốn chết. Nhưng có lẽ mấy thầy cũng thương tụi nhóc, nên chưa có bao giờ phải hành quân vào mấy ngày có tuyết và hình như mùa đông thì cũng ít hành quân hơn thì phải (?). Tôi nhớ không có bữa nào phải mặc áo bông, đeo ba lô hành quân … Mệt nhất có lẽ hồi ở Hưng Hóa, khi tụi công trường đang đổ đá làm đường, nhiều buổi hành quân dọc theo con đường đá lổn nhổn vừa mệt vừa sợ trẹo chân … Tuy chẳng ăn nhằm gì với chuyện cuốc bộ đi chơi ra Quế Lâm (10 km) hay sau này từ Hưng Hóa sang Trung Hà (hình như cũng khoảng 10 km thì phải), nhưng không thể so sánh đi chơi với đi hành quân được!

Nhưng nói tóm lại, mấy ngày nghỉ không phải dậy sớm tập thể dục là một “niềm hạnh phúc” cho tôi lúc bấy giờ và cho tới mãi sau này. Tới nay vẫn còn ! Dứt khoát không dậy sớm theo “lệnh” của A trưởng!
Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K8: Thứ hai, ngày 17 tháng mười một năm 2008.
 











Dậy sớm - Thể dục sáng

 haeok6

Hôm trước A trưởng “rủ rê” sáng dậy sớm ra công viên gần nhà tập thể dục. Ôi, lại dậy sớm ! … 

Nhớ hồi ở trường, sáng sớm, trời còn mờ tối, nhất là vào mùa đông, chẳng biết là mấy giờ, nghe kẻng trực ban là bật dậy chạy vội ra sân tập thể dục buổi sáng, có khi mắt còn chưa mở nhưng không bao giờ bị vấp té (!). Có một lần ở Hưng Hóa, trực ban chắc là ngủ quên, mãi tới lúc sáng bảnh mắt mới đánh kẻng, làm AE được một bữa “sướng”. 

Nghe kẻng, tất cả bật dây như gặp phải “ác mộng”, vội chạy xuống sân. Xếp hàng từng lớp theo đội hình 9 - 6 – 3 – 0 và tập thể dục. Bài thể dục thì là bài được học trong giờ Thể thao – Quân sự. Hồi ở Đại Từ là bài tập thể dục bình thường mà các học sinh phổ thông vẫn thường tập. Sang tới Quế Lâm thì tập bài Thể dục Quốc phòng tay không, hình như là 42 động tác thì phải (có 2 bài). Rồi về Hưng Hóa thì là Võ Trần Sinh như AE ta vẫn gọi bài võ Thể dục của thầy Trần Sinh sáng tác dậy cho toàn quân. Sau này, lúc ra học lớp 10 ở trường ngoài, có thời gian học Quân sự là học bài võ này. Mấy “anh” bộ đội đến huấn luyện cho học sinh múa may sai bét, trông không ra đâu, gặp phải thầy Sinh chấm thì chắc là rớt hết (?). Nhưng AE Trỗi cũng chỉ cười – Biết nói gì bây giờ khi AE mình được học trực tiếp từ Sư phụ sáng tác ra bài đó mà !

Quay lại chuyện thể dục ờ trường. Hồi ở Đại Từ thì ít phải chạy, có lẽ lúc đó tụi tôi còn nhỏ (lớp 5), hay là vì không có chỗ chạy, hay là … lâu quá rồi quên (?).

Cây đa Trường mới - Quế Lâm Hình 1 : Cây đa Trường mới

Tôi không nhớ rõ, nhưng hình như cứ mỗi tuần 1 lần phải có 1 buổi chạy. Hồi ở Trường mới Quế Lâm là chạy theo đội hình Trung đội, vừa chạy vừa hô “Một, hai, ba, bốn ! Một, hai, ba …., bốn!”. Ra tới gốc đa (khoảng 1 km tính từ cổng trường), rồi dừng lại nghỉ một chút rồi chạy tự do về. Lúc đó đứa nào cũng thi nhau chạy về thật nhanh để giành chỗ đánh răng rửa mặt. Chỉ khổ mấy thằng mệt, chạy chậm … Mà hình như không có bữa nào ăn sáng xôi chè vào ngày chạy thì phải ? Nếu có, chúng nó chắc chạy còn nhanh nữa !

Lúc ở Hưng Hóa thì hình như phải chạy nhiều buổi hơn thì phải. Rất ít khi được tập thể dục ngay dưới sân, mà thường xuyên phải chạy từ nhà ra tới sân bóng trước cổng trường, chạy 1 vòng quanh sân rồi mới dừng lại “9 - 6 – 3 – 0”. Rồi có bữa thì sau khi tập thể dục xong lại phải chạy về bằng đường vòng ra phố rồi vào bằng cổng hông (là cổng chính của doanh trại ngày nay).


Hồi đó có cái nhà dân ngay sân bóng bị tụi nào “hốt cá” dưới ao, nên sáng nào ra cũng vừa chạy, tập thể dục vừa nghe bà chủ ca “cải lương”. Bả chửi rất hay, có vần điệu đàng hoàng và không có câu nào lặp lại. Bả chửi từ khi AE mình bắt đầu ra sân cho tới khi tập xong chạy về thì thôi (chắc bả đang tập thể dục bằng cách luyện khí công mỗi sáng chăng ?). Bữa đó lớp tôi đang vừa chạy vừa nghe bả “ca” theo nhịp điệu thì bỗng có một đứa thốt lên : Câu này chửi rồi ! Cả bọn phá lên cuời, tới thầy giáo cũng phải cười theo.

Thăm lại Hưng Hóa - Tại cổng chính lúc bấy giờ, bên phải là sân bóng hồi đó và bên trái là nhà thờ đổ.
Hình 2: Thăm lại Hưng Hóa - Tại cổng chính lúc bấy giờ, bên phải là sân bóng hồi đó và bên trái là nhà thờ đổ.

Rồi thỉnh thoảng, hình như mỗi tháng 1 lần thì phải, lại có báo động hành quân. Những bữa này thì phải dậy sớm hơn nhiều. Nghe tiếng còi ba hồi một giật giật, thằng nào thằng nấy mắt vẫn còn nhắm nhưng ngồi bật dậy, với tay giật 4 góc mùng, xếp chăn cái vèo cuộn mùng vào nhét ba lô, xỏ quần, xỏ áo, móc ba lô lên vai là vừa đi ra sân vừa cài quần, cài áo … (hình như lúc đó mắt vẫn nhắm thì phải ?). Thường là chỉ có 3 phút cho tất cả các việc đó xong là xếp hàng và … hành quân. Bữa nào hành quân xong về tới nhà mới thấy tụi lớp khác còn đang tập thể dục, nên đánh răng rửa mặt rất thoải mái, không phải tranh giành với ai…

Hành quânHình 3: Hành quân

Cũng chẳng nhớ hồi đó hành quân là đi lòng vòng những đâu. Lúc ở Đại Từ, có bữa đi vào cả rừng tre, rừng nứa, có bữa phải cởi giầy xắn quần lội ruộng, lội bùn lung tung cả. Hành quân ở Y Trung thì “sướng” hơn vì hầu như chỉ đi trên đường bằng, có bữa còn đi dọc theo đường cái ven sông Ly đẹp vô cùng. Còn lúc ở Trường mới phải ra mấy cái nghĩa địa, có lần còn phải leo lên núi đằng sau trường, chỗ có bể nước … mệt muốn chết. Nhưng có lẽ mấy thầy cũng thương tụi nhóc, nên chưa có bao giờ phải hành quân vào mấy ngày có tuyết và hình như mùa đông thì cũng ít hành quân hơn thì phải (?). Tôi nhớ không có bữa nào phải mặc áo bông, đeo ba lô hành quân … Mệt nhất có lẽ hồi ở Hưng Hóa, khi tụi công trường đang đổ đá làm đường, nhiều buổi hành quân dọc theo con đường đá lổn nhổn vừa mệt vừa sợ trẹo chân … Tuy chẳng ăn nhằm gì với chuyện cuốc bộ đi chơi ra Quế Lâm (10 km) hay sau này từ Hưng Hóa sang Trung Hà (hình như cũng khoảng 10 km thì phải), nhưng không thể so sánh đi chơi với đi hành quân được!

Nhưng nói tóm lại, mấy ngày nghỉ không phải dậy sớm tập thể dục là một “niềm hạnh phúc” cho tôi lúc bấy giờ và cho tới mãi sau này. Tới nay vẫn còn ! Dứt khoát không dậy sớm theo “lệnh” của A trưởng!
Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K8: Thứ hai, ngày 17 tháng mười một năm 2008.
 




Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008

Leipzig đón Hùng Xiểm

Start:     Nov 14, '08 11:30a
End:     Nov 14, '08 4:00p
Location:     Leipzig
Gặp Tấn Cáo tại nhà bạn

......Hùng "xiểm" báo tin đang ở Leipzig, làm việc với Viện Công nghệ môi trường... Tôi phone ngay cho Quí "nhẽo" và Võ Hùng, hẹn chúng nó đi gặp Hùng "xiểm" (kêu cả Thắng "khổ" ra cùng).

...Anh em gặp nhau mừng quá ..."vui như tết", uống và lại nói chuyện Trỗi. Đoàn của Hùng chỉ ghé lại Leipzig có ngày hôm nay thôi... Lai rai đến gần 16 giờ ...
Anh em ở đây đã nhờ Hùng Xiểm chuyển lời chào tới tất cả anh em ở nhà.

Quang, Quí


Xem:

1. Leipzig đón Hùng Xiểm - tongiaquy - 15/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”.
2. Gặp bạn cũ nơi đất khách - Hoàng Quang k4 - 15/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.
3. Thăm bạn Trỗi ở Đức - Thanh Hùng k6 - 28/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”.


Start:     Nov 14, '08 11:30a
End:     Nov 14, '08 4:00p
Location:     Leipzig
Gặp Tấn Cáo tại nhà bạn

......Hùng "xiểm" báo tin đang ở Leipzig, làm việc với Viện Công nghệ môi trường... Tôi phone ngay cho Quí "nhẽo" và Võ Hùng, hẹn chúng nó đi gặp Hùng "xiểm" (kêu cả Thắng "khổ" ra cùng).

...Anh em gặp nhau mừng quá ..."vui như tết", uống và lại nói chuyện Trỗi. Đoàn của Hùng chỉ ghé lại Leipzig có ngày hôm nay thôi... Lai rai đến gần 16 giờ ...
Anh em ở đây đã nhờ Hùng Xiểm chuyển lời chào tới tất cả anh em ở nhà.

Quang, Quí


Xem:

1. Leipzig đón Hùng Xiểm - tongiaquy - 15/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”.
2. Gặp bạn cũ nơi đất khách - Hoàng Quang k4 - 15/11/2008 – Blog “ÚT TRỖI”.
3. Thăm bạn Trỗi ở Đức - Thanh Hùng k6 - 28/11/2008 – Blog “Bạn Trường Trỗi”.


Thứ Tư, 12 tháng 11, 2008

Cảm nhận bạn bè - Kiến Quốc



Cảm nhận bạn bè



Dễ đến vài chục năm chả gặp Quý “còi” k6 (Lê Tứ Quý), anh bạn nhỏ con nhưng đá bóng ở chân tiền đạo với những cú dê dắt lắt léo hiệu quả, từng ghi nhiều bàn vào lưới đội bạn. Thật ra Quý chơi thân với Công “xìn” nhà tôi. Khi trường giải thể, về HN mới hay mẹ Quý làm cùng Bộ Ngoại thương với mẹ tôi. Từng làm công tác phụ nữ lâu năm nên mẹ tôi rất quan tâm đến cán bộ phụ nữ và cô Hiền là 1 cán bộ cấp dưới thân thiết. Thỉnh thoảng mẹ Quý hay qua lại thăm mẹ tôi.

Vậy mà sáng hôm kia, Lưu “thẹo” k4 nối máy cho tôi nói chuyện với Quý thì hay tin cô Hiền mẹ Quý mới mất, sáng 11/11 tang lễ ở Viện 108. Sáng qua đến thì thấy các bạn k6 vừa vào viếng. Tôi, Lưu và Ngô Sơn đi ké đoàn của Textimex. Viếng và nhìn cô lần cuối rồi ra chia buồn cùng Quý và gia đình. Nghe Quý ghé tai vợ: “Anh Q nhà bác Hưng. Bác thương bà nhà mình lắm!”. Chúng tôi ôm lấy Quý để san sẻ nỗi mất mát lớn.

Anh em k6 viếng ra còn ngồi nói chuyện mãi. Minh Phượng về nước làm việc cũng tranh thủ ghé qua chia buồn. Cái tình của anh em Trỗi thật đáng quý!



Cảm nhận bạn bè



Dễ đến vài chục năm chả gặp Quý “còi” k6 (Lê Tứ Quý), anh bạn nhỏ con nhưng đá bóng ở chân tiền đạo với những cú dê dắt lắt léo hiệu quả, từng ghi nhiều bàn vào lưới đội bạn. Thật ra Quý chơi thân với Công “xìn” nhà tôi. Khi trường giải thể, về HN mới hay mẹ Quý làm cùng Bộ Ngoại thương với mẹ tôi. Từng làm công tác phụ nữ lâu năm nên mẹ tôi rất quan tâm đến cán bộ phụ nữ và cô Hiền là 1 cán bộ cấp dưới thân thiết. Thỉnh thoảng mẹ Quý hay qua lại thăm mẹ tôi.

Vậy mà sáng hôm kia, Lưu “thẹo” k4 nối máy cho tôi nói chuyện với Quý thì hay tin cô Hiền mẹ Quý mới mất, sáng 11/11 tang lễ ở Viện 108. Sáng qua đến thì thấy các bạn k6 vừa vào viếng. Tôi, Lưu và Ngô Sơn đi ké đoàn của Textimex. Viếng và nhìn cô lần cuối rồi ra chia buồn cùng Quý và gia đình. Nghe Quý ghé tai vợ: “Anh Q nhà bác Hưng. Bác thương bà nhà mình lắm!”. Chúng tôi ôm lấy Quý để san sẻ nỗi mất mát lớn.

Anh em k6 viếng ra còn ngồi nói chuyện mãi. Minh Phượng về nước làm việc cũng tranh thủ ghé qua chia buồn. Cái tình của anh em Trỗi thật đáng quý!

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008

Một số vấn đề GT đường bộ ! - HaMeoK6

Nếu thấy người này trước xe bạn thì bạn có vượt hay không ?


 
 0

Không
 
 3

Một số vấn đề GT đường bộ !

 

Sưu tầm được một số hình ảnh về GT, nhưng không hiểu nên đăng lên nhờ các bạn trả lời giùm.


Kiểu này là vi phạm luật GT hay tiêu chuẩn VH?



... cần phải có CS quốc tế hỗ trợ !



Dành cho các bạn lái xe Ô tô tự kiểm tra khả năng xử lý : Nếu thấy người này trước xe bạn thì bạn có vượt hay không ?
Trả lời : Có - Không
(chú ý : trả lời cho đúng, có thể bị mất bằng lái đó !!)



Không biết mũ bảo hiểm này có đạt "chuẩn" không nhỉ ?



CSGT VN bất lực ?
  
Nếu thấy người này trước xe bạn thì bạn có vượt hay không ?


 
 0

Không
 
 3

Một số vấn đề GT đường bộ !

 

Sưu tầm được một số hình ảnh về GT, nhưng không hiểu nên đăng lên nhờ các bạn trả lời giùm.


Kiểu này là vi phạm luật GT hay tiêu chuẩn VH?



... cần phải có CS quốc tế hỗ trợ !



Dành cho các bạn lái xe Ô tô tự kiểm tra khả năng xử lý : Nếu thấy người này trước xe bạn thì bạn có vượt hay không ?
Trả lời : Có - Không
(chú ý : trả lời cho đúng, có thể bị mất bằng lái đó !!)



Không biết mũ bảo hiểm này có đạt "chuẩn" không nhỉ ?



CSGT VN bất lực ?