Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009

Đêm biểu diễn của NSƯT DMĐức

Start:     Sep 6, '09 8:00p
Location:     Nhà hát Quân đội 18bis đường Cộng Hoà, P.11, Q. Tân Bình, Tp.HCM


Không chỉ khán giả mà cả những diễn viên cũng phải thốt lên: Sao ở trong Tp biểu diễn cảm động thế!

...Bạn bè đến đông ...kín cả tầng 1 và tầng 2. Cô Thục, thầy Vọng đến dự; thày Trọng đau chân gửi lẵng hoa đến mừng. Lính Trỗi và Quân sự "đông như quân Nguyên". 8g mới bắt đầu. Một chương trình ca nhạc truyền thống hoành tráng chưa bao giờ có ở TPHCM...Hội Nhạc sĩ VN quyết định tặng NSUT, đại tá Dương Minh Đức huy chương Vì sự nghiệp ca nhạc VN. Anh Trần Long Ẩn đến trao huy chuơng....(Xem tiếp)

(Trần Kiến Quốc, 7/9/2009)


Trích đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại Blog "Bạn Trỗi K5”: Thứ hai, 7 tháng 9, 2009)


Xem bài viết:

Start:     Sep 6, '09 8:00p
Location:     Nhà hát Quân đội 18bis đường Cộng Hoà, P.11, Q. Tân Bình, Tp.HCM


Không chỉ khán giả mà cả những diễn viên cũng phải thốt lên: Sao ở trong Tp biểu diễn cảm động thế!

...Bạn bè đến đông ...kín cả tầng 1 và tầng 2. Cô Thục, thầy Vọng đến dự; thày Trọng đau chân gửi lẵng hoa đến mừng. Lính Trỗi và Quân sự "đông như quân Nguyên". 8g mới bắt đầu. Một chương trình ca nhạc truyền thống hoành tráng chưa bao giờ có ở TPHCM...Hội Nhạc sĩ VN quyết định tặng NSUT, đại tá Dương Minh Đức huy chương Vì sự nghiệp ca nhạc VN. Anh Trần Long Ẩn đến trao huy chuơng....(Xem tiếp)

(Trần Kiến Quốc, 7/9/2009)


Trích đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại Blog "Bạn Trỗi K5”: Thứ hai, 7 tháng 9, 2009)


Xem bài viết:

Tìm được mộ cha - Nhất Trung K5

Start:     Sep 2, '09
Location:     NTLS xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định


Thuỷ ' bều' k4, anh Khánh K2, cụ bà 88 tuổi, Nhất Trung K5 bên mộ cụ ông Nguyễn Bá Hối ở NTLS xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định
Sáng 2/9/2009 thời tiết Quy Nhơn thật đẹp không nắng gắt, tôi đón Thuỷ "bều" K4 trong trang phục đại tá rất chỉnh tề vì hôm nay chúng tôi có nhiệm vụ đưa anh Nguyễn Nam Khánh K2 (em là Nguyễn Nam Động K6) cùng cụ bà 88 tuổi từ Hà Nội vào gắn bia cho cụ ông là Nguyễn Bá Hối sinh 1920 hy sinh năm 1969 tại chiến trường Bình Định.

Trước khi tìm đươc mộ cha gia đình anh Khánh và một số bạn Trỗi nhất là anh Ấn K2 đã tốn bao nhiêu công sức, trèo đèo, lội suối...lên Tây Nguyên, xuống miền duyên hải Miền Trung...nơi nào có thông tin là anh Khánh đến...(Xem tiếp)

(Nhất Trung, 6/9/2009)



Trích đăng lại bài viết của Nhất Trung (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi ”: Thứ bảy, 5 tháng 9, 2009)

Xem:


Free Counters
Start:     Sep 2, '09
Location:     NTLS xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định


Thuỷ ' bều' k4, anh Khánh K2, cụ bà 88 tuổi, Nhất Trung K5 bên mộ cụ ông Nguyễn Bá Hối ở NTLS xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định
Sáng 2/9/2009 thời tiết Quy Nhơn thật đẹp không nắng gắt, tôi đón Thuỷ "bều" K4 trong trang phục đại tá rất chỉnh tề vì hôm nay chúng tôi có nhiệm vụ đưa anh Nguyễn Nam Khánh K2 (em là Nguyễn Nam Động K6) cùng cụ bà 88 tuổi từ Hà Nội vào gắn bia cho cụ ông là Nguyễn Bá Hối sinh 1920 hy sinh năm 1969 tại chiến trường Bình Định.

Trước khi tìm đươc mộ cha gia đình anh Khánh và một số bạn Trỗi nhất là anh Ấn K2 đã tốn bao nhiêu công sức, trèo đèo, lội suối...lên Tây Nguyên, xuống miền duyên hải Miền Trung...nơi nào có thông tin là anh Khánh đến...(Xem tiếp)

(Nhất Trung, 6/9/2009)



Trích đăng lại bài viết của Nhất Trung (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi ”: Thứ bảy, 5 tháng 9, 2009)

Xem:


Free Counters

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

Khóa 7 Hà Nội họp mặt năm 2009

Start:     Sep 6, '09 10:30a
End:     Sep 6, '09 2:30p
Location:     Nhà hàng Vườn Treo số 281 đường Đội Cấn Hà Nội.
Sáng nay tại Hà nội, Khóa 7 đã tổ chức họp mặt năm 2009. 10h30 Trưởng ban LL Hoàng Mạnh Thắng đã khai mạc buổi họp mặt và tổng kết những việc đã làm được trong năm qua của anh em K7 Hà nội. Đến dự còn có anh HT, ĐC đại diện cho K4, đại diện cho K5 có trưởng BLL K5 Lê Bình, Ngô Thế Vinh và anh Dũng "béo" ngoài ra còn có anh Hoàng Giang K3 sau cùng là Hoàng Sùng K5. Có một số bạn rất ít tham gia sinh hoạt và cũng là lần đầu tham dự như Chu Anh Thọ, Mai Thế Trình...dịp họp mặt này UT cũng có dịp "update" vào danh sách ảnh của K7 một số khuôn mặt còn thiếu. (đề nghị anh em bổ xung giúp tên cho danh sách ảnh cá nhân)

Sau phần tổng kết là phần liên hoan và ca nhạc. Đây cũng là dịp để các "nghệ sĩ" của các khóa thể hiện khả năng ca hát của mình, nhất là 2 "NSND" "Quang" Vũ K7 và "Quang" Cương K4.
Buổi họp mặt kết thúc lúc 14h30.

Khóa 7 HN 6/9/2009
Khóa 7 HN 6/9/2009
Khóa 7 HN 6/9/2009
Xem:

1. Tin trong ngày- Út Trỗi, 6/9/2009, Blog"Út Trỗi".
2. THÔNG BÁO HỌP MẶT- Khắc Việt, 31/8/2009, Blog"Út Trỗi".


Start:     Sep 6, '09 10:30a
End:     Sep 6, '09 2:30p
Location:     Nhà hàng Vườn Treo số 281 đường Đội Cấn Hà Nội.
Sáng nay tại Hà nội, Khóa 7 đã tổ chức họp mặt năm 2009. 10h30 Trưởng ban LL Hoàng Mạnh Thắng đã khai mạc buổi họp mặt và tổng kết những việc đã làm được trong năm qua của anh em K7 Hà nội. Đến dự còn có anh HT, ĐC đại diện cho K4, đại diện cho K5 có trưởng BLL K5 Lê Bình, Ngô Thế Vinh và anh Dũng "béo" ngoài ra còn có anh Hoàng Giang K3 sau cùng là Hoàng Sùng K5. Có một số bạn rất ít tham gia sinh hoạt và cũng là lần đầu tham dự như Chu Anh Thọ, Mai Thế Trình...dịp họp mặt này UT cũng có dịp "update" vào danh sách ảnh của K7 một số khuôn mặt còn thiếu. (đề nghị anh em bổ xung giúp tên cho danh sách ảnh cá nhân)

Sau phần tổng kết là phần liên hoan và ca nhạc. Đây cũng là dịp để các "nghệ sĩ" của các khóa thể hiện khả năng ca hát của mình, nhất là 2 "NSND" "Quang" Vũ K7 và "Quang" Cương K4.
Buổi họp mặt kết thúc lúc 14h30.

Khóa 7 HN 6/9/2009
Khóa 7 HN 6/9/2009
Khóa 7 HN 6/9/2009
Xem:

1. Tin trong ngày- Út Trỗi, 6/9/2009, Blog"Út Trỗi".
2. THÔNG BÁO HỌP MẶT- Khắc Việt, 31/8/2009, Blog"Út Trỗi".


Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2009

224 - Về thăm An Mỹ, Đại Từ - Hoàng Đôn Hà K5, SRTKL2: 882-888



Về thăm An Mỹ, Đại Từ


HOÀNG ĐÔN HÀ *
Học sinh khóa 5

Nguyện vọng thăm lại đất cũ, trường xưa luôn âm ỉ trong mỗi chúng ta. Hễ có dịp là… a lê hấp… lên đường! Chuyến đi của chúng tôi về thăm An Mỹ, Đại Từ cũng vậy. Thời gian đó, đang công tác ngoài Hà Nội, nghe Ngọc Sơn, Lê Bình rủ rê, lại nghe nói có mời thêm hai cô bạn “đồng môn” Hạ Thanh Xuyên, Nguyễn Thị Mẫn đi cùng làm “mấy trai Sài Thành” (tôi và Kỳ Bắc) nhất trí giơ cả hai tay.

Sáng sớm 17 tháng 4 năm 2000, cả bọn lên đường. Anh em kiếm được chiếc Suzuki 7 chỗ làm phương tiện, có hơi chật vì “những tám mống” nên ai cũng xung phong mời Mẫn hoặc Xuyên “ngồi lên lòng”(!). Các bạn gái thì tế nhị phê bình: “Mấy bạn này già rồi mà còn… nghịch!”; riêng mấy anh em tôi thì cười khơ khớ: “Lính Trỗi mà! Tuổi 50 mà ngỡ như trẻ thơ…”. Phan Tuấn Khôi và tôi thay nhau làm tài xế. Trời hôm đó hơi xầm xì. Mặc! Chúng tôi vượt cầu Thăng Long rồi rẽ phải theo đường đi Đông Anh.

Đến thăm nhà anh Xã đội trưởngĐến thăm nhà anh Xã đội trưởng

Qua Phủ Lỗ, anh em tạt vào thăm Vĩnh Phúc (bạn học cùng khóa), nhà nằm ngay mặt đường. Về hưu, Phúc mở quán “cầy tơ bảy món” phục vụ bộ đội và dân quanh vùng. Nghe nói cũng đông khách. Vì mới sáng ra, chưa thể “dùng” đồ nhiều đạm nên chúng tôi hẹn lần sau sẽ tạt qua “ăn mở hàng”. Bắt đầu từ đây là những đồi chè chen nhau như mâm bát úp. Đường quốc lộ số 3 “ngon lành”, xe chạy chỉ hai tiếng là đến Thái Nguyên - thủ đô gang thép. Trước hình ảnh phố xá rộng rãi, nhà cửa san sát, dân cư đông đúc làm tôi chợt nhớ đến cái đêm thầy trò trường ta hành quân bằng xe tải quân sự, trùm kín bạt, từ Phố Thắng theo đường chiến lược qua Khu Gang thép. Đã quá nửa đêm, nhìn qua khe bạt thấy phố xá vắng tanh, chỉ lèo tèo vài bóng đèn nê-ông lờ mờ, yếu ớt… không khác gì một thành phố chết. Chiến tranh mà!

Vòng qua phía cầu Gia Bảy, xe chúng tôi ngược lên Đại Từ. Phố huyện sau bao năm đã thay da đổi thịt, cùng những dinh thự khang trang của Uỷ ban, Huyện uỷ và các cơ quan công quyền là những dãy phố san sát những căn nhà đúc hai, ba tầng được sơn phết bằng đủ các màu mè. Vẫn con đường cấp phối chạy từ phố huyện về An Mỹ, dọc theo bờ suối Cái. Đường xấu, xóc và hơi lầy. Qua Suối Chì, xe bị bati- nê, cả bọn xúm lại đẩy. Qua khỏi con dốc đến Trại Cau thì thấy dãy Tam Đảo sừng sững trước mặt nhưng không còn mầu xanh như năm xưa; con người đã dã man đốt nương, làm rẫy, đã chặt hạ gần hết cánh rừng nguyên sinh. Rừng loang lổ như da báo.

Đã 10 giờ sáng. Chúng tôi phóng thẳng vào thăm lại thác Bom Bom, xe lăn bánh theo con đường lâm nghiệp năm xưa. Nhớ lại ngày ấy, cứ chiều chiều, cả bọn cởi trần trùng trục, chạy từ lán trại tận trong rừng sâu ra thác, bơi lội thỏa thích. Ngoài trời dù nóng đến đâu nhưng khi đã vào đến khu vực Bom Bom thì thấy mát rượi. Đứa nào đã vào tới đây cũng phải leo lên tảng đá lớn, thực hiện một cú nhảy, lúc thì bông nhông cắm đầu, khi thì ngửa lưng hay “nhảy dù”... Vũng đã sâu lại nhiều nước nên không hề nguy hiểm cho những cú nhảy ngoạn mục. Nước mát lạnh. Ngay sát bờ vực có hai cây trám trắng và trám đen cao đến 20-30m, mấy “xạ thủ” Văn Lịch, Hoài Lưu, Thành Bắc… thường lấy súng cao su bắn rụng trám cho anh em ăn. Vị trám chan chát, lấy hai tay làm một vốc nước suối bỏ miệng thì thấy ngay một vị ngọt có hậu. Còn hôm nay… nước cạn kiệt, cái vũng Bom Bom nông choèn choèn, trơ ra cái tảng đá ngày xưa ta vẫn làm cầu nhảy. Cây cối lớn bên bờ vực bị chặt sạch, chỉ còn những bụi cây dại lúp xúp. Thật đau khổ! Hậu quả của nạn phá rừng bừa bãi. Cả bọn tiếc ngẩn ngơ, bao giờ mới có lại Bom Bom như những ngày nào?! Từ đầu nguồn nhìn xuôi theo dòng chảy thấy có những “đập nước mi-ni” chắn ngang suối; bà con lắp đặt những máy phát điện dùng sức nước loại nhỏ. Vậy là tuy chiến tranh qua đi đã hàng chục năm, mà mạng đện lưới quốc gia vẫn chưa vươn tới An Mỹ. Chúng tôi thấy có cả những đôi dây dẫn mỏng mảnh, mất an toàn, bám theo các cành cây dài đến cả cây số tới “hộ sử dụng”.

Thăm thú, chụp ảnh xong cũng đã trưa. Anh em đi trở ra và rẽ vào thăm xóm nhỏ ngay cửa rừng, gần với bếp ăn của C10 và C6 (ngày ta đóng quân năm 1966). Đây chính là cái xóm, lèo tèo vài mái nhà tranh nhưng rất nhiều bưởi. Nay thì có đến vài chục nhà gạch mái ngói, khang trang. Hỏi thăm bà con, chúng tôi tìm vào nhà anh xã đội trưởng ngày đó. Nghe lao xao đầu ngõ, anh chạy ra thì biết có học sinh trường Trỗi về thăm. Anh mời chúng tôi vào nhà. Bên ấm chè Thái mới pha, anh em chuyện trò râm ran. Gia đình đã xây được ngôi nhà gạch mái ngói, có vườn cây, ao cá theo mô hình VAC. Sau nhà anh là quả đồi rộng vài héc-ta đã nhận khoán của hợp tác để trồng chè. Khi thấy trong nhà có đầy đủ ti-vi, tủ lạnh, xe máy… ai cũng tấm tắc khen thì anh cười: “Cũng là nhờ cây chè đấy. Mỗi năm, anh thu hoạch tới dăm tấn chè mạn.”, rồi anh thông báo: Cái tên An Mỹ ngày xưa đã đổi thành Mỹ An và năm nay, xã nhà sẽ được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang vì có công xây dựng địa bàn thành an toàn khu trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Cũng đã đến bữa, anh mời chúng tôi ở lại ăn cơm. Vẫn giữ thói quen ngày trong quân ngũ “không được làm phiền nhiễu nhân dân” mà Lê Bình đã kiếm đâu về hai chú gà trống thiến. Hắn nói: “Đi khắp xóm mới kiếm được cặp gà vì vừa mới qua dịch.” Anh em xắn tay chuẩn bị, chỉ một loáng là xong. Mẫn và Xuyên còn cẩn thận ra vườn xin được một rổ rau lang về luộc. Cơm vừa chín tới, trải mành mành thay chiếu, anh em tôi bày cơm canh ra sàn nhà. Bữa ăn chỉ có thịt gà luộc chấm muối tiêu chanh và rau lang luộc nhưng rất ngon miệng và ấm cúng. Vui vẻ trò chuyện, nhắc lại kỉ niệm xưa, anh em nâng lên hạ xuống chả mấy chốc hết veo hai chai rượu quê, nút lá chuối. Bao nhiêu năm rồi mà người dân An Mỹ vẫn vậy, vẫn chân chất, thật thà, vẫn gần gũi, thân thương.

Thăm đền kỷ niệm sự kiện 300 cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân họp mặt nghe công bố bức thư của Bác Hồ gửi đồng bào cả nước về trách nhiệm đền ơn đáp nghĩa với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công.Thăm đền kỷ niệm sự kiện 300 cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân họp mặt
nghe công bố bức thư của Bác Hồ gửi đồng bào cả nước về trách nhiệm
đền ơn đáp nghĩa với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công.

Khi chia tay gia đình, thấy trong nhà còn bao tải chè khô, chúng tôi xin mua về làm quà thì anh nói: “Đó là loại chè bán ra ngoài, còn với các cô chú thì phải dùng loại chè đặc biệt. Chờ anh một lát vì ở nhà vừa hết.” Anh sai con đi khắp xóm vét về được ba kí chè “xịn” và cương quyết không lấy tiền. Thật cảm động! Chúng tôi chào anh và gia đình rồi lên xe tìm về khu Hiệu bộ và Cung tiêu xã năm xưa. Cây đa cổ thụ không còn, thay vào đó là trạm xá do trường ta và Viện quân y 354 góp công cùng bà con xây dựng vào năm 1997. Ở An Mỹ vẫn còn nhiều hộ chưa thoát nghèo. Với đất cũ, người xưa, thầy trò chúng ta đã cố gắng làm được những gì có ích để phần nào đền đáp công ơn che chở, đùm bọc của bà con trong những năm tháng chống chiến tranh phá họai của giặc Mỹ.

Khu Trại Cau vẫn còn nhiều cau. Ngược trở ra Suối Chì, chúng tôi dừng xe lên thăm lại khu vực đóng quân. Ngày đó đại đội 6 nằm ở “vị trí tiền tiêu”, cách Trại Cau hơn 1km, cả khóa chỉ có mình Hạ Thanh Xuyên là con gái. Ngày ngày, bạn cứ lủi thủi đi theo con đường đồi ngoằn ngoèo đến lớp, mặc nắng mưa, mặc giá lạnh. Còn bọn con trai chúng tôi thì cứ vô tư học tập, nghịch ngợm mà không hề có chút quan tâm trước sự cô độc của cô bạn gái!... Đang ngơ ngác định hướng thì gặp một chị phụ nữ đi ngang qua. Hỏi ra thì biết chị tên là Thanh và từng là chiến sĩ nuôi quân của đại đội 10; sau này chị có sang Quế Lâm nhưng không chịu được rét nên phải về sớm. “Dân Trỗi” nhận ra nhau, chị cảm động nắm lấy tay từng đứa rồi dẫn chúng tôi về thăm nhà. Chị rót từng bát nước chè xanh mới hãm ra mời chúng tôi. Chị còn nghèo, chỉ có nhà tranh vách đất nhưng tình cảm với anh em chúng tôi vẫn như bát nước đầy. Khi biết chúng tôi là “dân khoá 5” thì chị nhắc lại chuyện cũ: “Khóa các em là nghịch nhất trường. Có đứa đã ụp cả chậu cơm lên đầu chị Quỳnh. Nhưng đấy cũng là chuyện xưa… Nhanh thật, vậy mà đã mấy chục năm!”. Hàn huyên rồi chị dẫn đi thăm khu doanh trại cũ. Cả quả đồi được phủ xanh bằng vườn chè bạt ngàn xen lẫn rừng bạch đàn. Đây là con đường mòn chạy xuống khu bếp ăn đại đội, đoạn giao thông hào chạy song song vẫn còn chứng tích. Ngày đó ở ngay đầu dốc xuống bếp có cây trám đen, các bạn có còn nhớ? Nay cây trám đã bị chặt sát gốc. Chúng tôi nghịch ngợm xúm lại, sờ tay vào gốc trám, xin “chứng dám cho sự có mặt” sau hơn 30 năm xa cách. Lưu luyến chia tay chị, chúng tôi lên xe về huyện. Kỳ Bắc không quên dúi vào tay chị mấy trăm ngàn làm quà.

Cách Suối Chì vài trăm mét có cái cầu gỗ bắc ngang qua suối, thấy phong cảnh hữu tình, chúng tôi dừng lại chụp ảnh. Trên đường về, chúng tôi đã tạt vào thăm một di tích lịch sử, văn hóa. Chính nơi đây, ngày 27 tháng 7 năm 1947, đã chứng kiến sự kiện 300 cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân địa phương họp mặt nghe công bố bức thư của Hồ Chủ tịch gửi đồng bào cả nước về trách nhiệm đền ơn đáp nghĩa với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công. Ngay giữa sân là một bia kỉ niệm tạc trên một phiến đá hoa cương lớn. Trong đền, ở gian chính có bàn thờ và tượng Bác. Chúng tôi vào thắp hương rồi quây quần nghe bác cựu chiến binh, đang trông coi đền, kể về sự tích của ngôi đền: “Để tưởng nhớ sự kiện lịch sử, để tưởng nhớ công ơn trời biển của Bác, nhân dân địa phương đã góp công sức và tiền bạc xây trên chính mảnh đất này ngôi đền này…”

Trời chiều ảm đạm, rời Đại Từ mà trong lòng thấy bâng khuâng. Không ai nói một lời. Hình như tất cả đang cố hình dung lại những gì đã xảy ra cách nay đã gần nửa đời người… Nhưng không thể buồn mãi, để đánh dấu cho ngày trở về, để sống lại đúng cái thuở ngày xưa, cả bọn quyết định tạt vào khu du lịch Hồ Núi Cốc ăn cơm chiều. Nói là “ăn cơm chiều” nhưng phải 12 giờ đêm mới kết thúc, lên xe ra về. Đúng 2 giờ sáng về tới Hà Nội và chúng tôi đã làm đúng cam kết với bố mẹ: không bao giờ đi chơi về trễ(!).

 

Sài Gòn, 27-7-2000
H.Đ.H




* - Hiện công tác tại Xí nghiệp liên hợp Ba Son, thành phố Hồ Chí Minh.




Về thăm An Mỹ, Đại Từ


HOÀNG ĐÔN HÀ *
Học sinh khóa 5

Nguyện vọng thăm lại đất cũ, trường xưa luôn âm ỉ trong mỗi chúng ta. Hễ có dịp là… a lê hấp… lên đường! Chuyến đi của chúng tôi về thăm An Mỹ, Đại Từ cũng vậy. Thời gian đó, đang công tác ngoài Hà Nội, nghe Ngọc Sơn, Lê Bình rủ rê, lại nghe nói có mời thêm hai cô bạn “đồng môn” Hạ Thanh Xuyên, Nguyễn Thị Mẫn đi cùng làm “mấy trai Sài Thành” (tôi và Kỳ Bắc) nhất trí giơ cả hai tay.

Sáng sớm 17 tháng 4 năm 2000, cả bọn lên đường. Anh em kiếm được chiếc Suzuki 7 chỗ làm phương tiện, có hơi chật vì “những tám mống” nên ai cũng xung phong mời Mẫn hoặc Xuyên “ngồi lên lòng”(!). Các bạn gái thì tế nhị phê bình: “Mấy bạn này già rồi mà còn… nghịch!”; riêng mấy anh em tôi thì cười khơ khớ: “Lính Trỗi mà! Tuổi 50 mà ngỡ như trẻ thơ…”. Phan Tuấn Khôi và tôi thay nhau làm tài xế. Trời hôm đó hơi xầm xì. Mặc! Chúng tôi vượt cầu Thăng Long rồi rẽ phải theo đường đi Đông Anh.

Đến thăm nhà anh Xã đội trưởngĐến thăm nhà anh Xã đội trưởng

Qua Phủ Lỗ, anh em tạt vào thăm Vĩnh Phúc (bạn học cùng khóa), nhà nằm ngay mặt đường. Về hưu, Phúc mở quán “cầy tơ bảy món” phục vụ bộ đội và dân quanh vùng. Nghe nói cũng đông khách. Vì mới sáng ra, chưa thể “dùng” đồ nhiều đạm nên chúng tôi hẹn lần sau sẽ tạt qua “ăn mở hàng”. Bắt đầu từ đây là những đồi chè chen nhau như mâm bát úp. Đường quốc lộ số 3 “ngon lành”, xe chạy chỉ hai tiếng là đến Thái Nguyên - thủ đô gang thép. Trước hình ảnh phố xá rộng rãi, nhà cửa san sát, dân cư đông đúc làm tôi chợt nhớ đến cái đêm thầy trò trường ta hành quân bằng xe tải quân sự, trùm kín bạt, từ Phố Thắng theo đường chiến lược qua Khu Gang thép. Đã quá nửa đêm, nhìn qua khe bạt thấy phố xá vắng tanh, chỉ lèo tèo vài bóng đèn nê-ông lờ mờ, yếu ớt… không khác gì một thành phố chết. Chiến tranh mà!

Vòng qua phía cầu Gia Bảy, xe chúng tôi ngược lên Đại Từ. Phố huyện sau bao năm đã thay da đổi thịt, cùng những dinh thự khang trang của Uỷ ban, Huyện uỷ và các cơ quan công quyền là những dãy phố san sát những căn nhà đúc hai, ba tầng được sơn phết bằng đủ các màu mè. Vẫn con đường cấp phối chạy từ phố huyện về An Mỹ, dọc theo bờ suối Cái. Đường xấu, xóc và hơi lầy. Qua Suối Chì, xe bị bati- nê, cả bọn xúm lại đẩy. Qua khỏi con dốc đến Trại Cau thì thấy dãy Tam Đảo sừng sững trước mặt nhưng không còn mầu xanh như năm xưa; con người đã dã man đốt nương, làm rẫy, đã chặt hạ gần hết cánh rừng nguyên sinh. Rừng loang lổ như da báo.

Đã 10 giờ sáng. Chúng tôi phóng thẳng vào thăm lại thác Bom Bom, xe lăn bánh theo con đường lâm nghiệp năm xưa. Nhớ lại ngày ấy, cứ chiều chiều, cả bọn cởi trần trùng trục, chạy từ lán trại tận trong rừng sâu ra thác, bơi lội thỏa thích. Ngoài trời dù nóng đến đâu nhưng khi đã vào đến khu vực Bom Bom thì thấy mát rượi. Đứa nào đã vào tới đây cũng phải leo lên tảng đá lớn, thực hiện một cú nhảy, lúc thì bông nhông cắm đầu, khi thì ngửa lưng hay “nhảy dù”... Vũng đã sâu lại nhiều nước nên không hề nguy hiểm cho những cú nhảy ngoạn mục. Nước mát lạnh. Ngay sát bờ vực có hai cây trám trắng và trám đen cao đến 20-30m, mấy “xạ thủ” Văn Lịch, Hoài Lưu, Thành Bắc… thường lấy súng cao su bắn rụng trám cho anh em ăn. Vị trám chan chát, lấy hai tay làm một vốc nước suối bỏ miệng thì thấy ngay một vị ngọt có hậu. Còn hôm nay… nước cạn kiệt, cái vũng Bom Bom nông choèn choèn, trơ ra cái tảng đá ngày xưa ta vẫn làm cầu nhảy. Cây cối lớn bên bờ vực bị chặt sạch, chỉ còn những bụi cây dại lúp xúp. Thật đau khổ! Hậu quả của nạn phá rừng bừa bãi. Cả bọn tiếc ngẩn ngơ, bao giờ mới có lại Bom Bom như những ngày nào?! Từ đầu nguồn nhìn xuôi theo dòng chảy thấy có những “đập nước mi-ni” chắn ngang suối; bà con lắp đặt những máy phát điện dùng sức nước loại nhỏ. Vậy là tuy chiến tranh qua đi đã hàng chục năm, mà mạng đện lưới quốc gia vẫn chưa vươn tới An Mỹ. Chúng tôi thấy có cả những đôi dây dẫn mỏng mảnh, mất an toàn, bám theo các cành cây dài đến cả cây số tới “hộ sử dụng”.

Thăm thú, chụp ảnh xong cũng đã trưa. Anh em đi trở ra và rẽ vào thăm xóm nhỏ ngay cửa rừng, gần với bếp ăn của C10 và C6 (ngày ta đóng quân năm 1966). Đây chính là cái xóm, lèo tèo vài mái nhà tranh nhưng rất nhiều bưởi. Nay thì có đến vài chục nhà gạch mái ngói, khang trang. Hỏi thăm bà con, chúng tôi tìm vào nhà anh xã đội trưởng ngày đó. Nghe lao xao đầu ngõ, anh chạy ra thì biết có học sinh trường Trỗi về thăm. Anh mời chúng tôi vào nhà. Bên ấm chè Thái mới pha, anh em chuyện trò râm ran. Gia đình đã xây được ngôi nhà gạch mái ngói, có vườn cây, ao cá theo mô hình VAC. Sau nhà anh là quả đồi rộng vài héc-ta đã nhận khoán của hợp tác để trồng chè. Khi thấy trong nhà có đầy đủ ti-vi, tủ lạnh, xe máy… ai cũng tấm tắc khen thì anh cười: “Cũng là nhờ cây chè đấy. Mỗi năm, anh thu hoạch tới dăm tấn chè mạn.”, rồi anh thông báo: Cái tên An Mỹ ngày xưa đã đổi thành Mỹ An và năm nay, xã nhà sẽ được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang vì có công xây dựng địa bàn thành an toàn khu trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Cũng đã đến bữa, anh mời chúng tôi ở lại ăn cơm. Vẫn giữ thói quen ngày trong quân ngũ “không được làm phiền nhiễu nhân dân” mà Lê Bình đã kiếm đâu về hai chú gà trống thiến. Hắn nói: “Đi khắp xóm mới kiếm được cặp gà vì vừa mới qua dịch.” Anh em xắn tay chuẩn bị, chỉ một loáng là xong. Mẫn và Xuyên còn cẩn thận ra vườn xin được một rổ rau lang về luộc. Cơm vừa chín tới, trải mành mành thay chiếu, anh em tôi bày cơm canh ra sàn nhà. Bữa ăn chỉ có thịt gà luộc chấm muối tiêu chanh và rau lang luộc nhưng rất ngon miệng và ấm cúng. Vui vẻ trò chuyện, nhắc lại kỉ niệm xưa, anh em nâng lên hạ xuống chả mấy chốc hết veo hai chai rượu quê, nút lá chuối. Bao nhiêu năm rồi mà người dân An Mỹ vẫn vậy, vẫn chân chất, thật thà, vẫn gần gũi, thân thương.

Thăm đền kỷ niệm sự kiện 300 cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân họp mặt nghe công bố bức thư của Bác Hồ gửi đồng bào cả nước về trách nhiệm đền ơn đáp nghĩa với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công.Thăm đền kỷ niệm sự kiện 300 cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân họp mặt
nghe công bố bức thư của Bác Hồ gửi đồng bào cả nước về trách nhiệm
đền ơn đáp nghĩa với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công.

Khi chia tay gia đình, thấy trong nhà còn bao tải chè khô, chúng tôi xin mua về làm quà thì anh nói: “Đó là loại chè bán ra ngoài, còn với các cô chú thì phải dùng loại chè đặc biệt. Chờ anh một lát vì ở nhà vừa hết.” Anh sai con đi khắp xóm vét về được ba kí chè “xịn” và cương quyết không lấy tiền. Thật cảm động! Chúng tôi chào anh và gia đình rồi lên xe tìm về khu Hiệu bộ và Cung tiêu xã năm xưa. Cây đa cổ thụ không còn, thay vào đó là trạm xá do trường ta và Viện quân y 354 góp công cùng bà con xây dựng vào năm 1997. Ở An Mỹ vẫn còn nhiều hộ chưa thoát nghèo. Với đất cũ, người xưa, thầy trò chúng ta đã cố gắng làm được những gì có ích để phần nào đền đáp công ơn che chở, đùm bọc của bà con trong những năm tháng chống chiến tranh phá họai của giặc Mỹ.

Khu Trại Cau vẫn còn nhiều cau. Ngược trở ra Suối Chì, chúng tôi dừng xe lên thăm lại khu vực đóng quân. Ngày đó đại đội 6 nằm ở “vị trí tiền tiêu”, cách Trại Cau hơn 1km, cả khóa chỉ có mình Hạ Thanh Xuyên là con gái. Ngày ngày, bạn cứ lủi thủi đi theo con đường đồi ngoằn ngoèo đến lớp, mặc nắng mưa, mặc giá lạnh. Còn bọn con trai chúng tôi thì cứ vô tư học tập, nghịch ngợm mà không hề có chút quan tâm trước sự cô độc của cô bạn gái!... Đang ngơ ngác định hướng thì gặp một chị phụ nữ đi ngang qua. Hỏi ra thì biết chị tên là Thanh và từng là chiến sĩ nuôi quân của đại đội 10; sau này chị có sang Quế Lâm nhưng không chịu được rét nên phải về sớm. “Dân Trỗi” nhận ra nhau, chị cảm động nắm lấy tay từng đứa rồi dẫn chúng tôi về thăm nhà. Chị rót từng bát nước chè xanh mới hãm ra mời chúng tôi. Chị còn nghèo, chỉ có nhà tranh vách đất nhưng tình cảm với anh em chúng tôi vẫn như bát nước đầy. Khi biết chúng tôi là “dân khoá 5” thì chị nhắc lại chuyện cũ: “Khóa các em là nghịch nhất trường. Có đứa đã ụp cả chậu cơm lên đầu chị Quỳnh. Nhưng đấy cũng là chuyện xưa… Nhanh thật, vậy mà đã mấy chục năm!”. Hàn huyên rồi chị dẫn đi thăm khu doanh trại cũ. Cả quả đồi được phủ xanh bằng vườn chè bạt ngàn xen lẫn rừng bạch đàn. Đây là con đường mòn chạy xuống khu bếp ăn đại đội, đoạn giao thông hào chạy song song vẫn còn chứng tích. Ngày đó ở ngay đầu dốc xuống bếp có cây trám đen, các bạn có còn nhớ? Nay cây trám đã bị chặt sát gốc. Chúng tôi nghịch ngợm xúm lại, sờ tay vào gốc trám, xin “chứng dám cho sự có mặt” sau hơn 30 năm xa cách. Lưu luyến chia tay chị, chúng tôi lên xe về huyện. Kỳ Bắc không quên dúi vào tay chị mấy trăm ngàn làm quà.

Cách Suối Chì vài trăm mét có cái cầu gỗ bắc ngang qua suối, thấy phong cảnh hữu tình, chúng tôi dừng lại chụp ảnh. Trên đường về, chúng tôi đã tạt vào thăm một di tích lịch sử, văn hóa. Chính nơi đây, ngày 27 tháng 7 năm 1947, đã chứng kiến sự kiện 300 cán bộ, chiến sĩ cùng nhân dân địa phương họp mặt nghe công bố bức thư của Hồ Chủ tịch gửi đồng bào cả nước về trách nhiệm đền ơn đáp nghĩa với thương binh, liệt sĩ và gia đình có công. Ngay giữa sân là một bia kỉ niệm tạc trên một phiến đá hoa cương lớn. Trong đền, ở gian chính có bàn thờ và tượng Bác. Chúng tôi vào thắp hương rồi quây quần nghe bác cựu chiến binh, đang trông coi đền, kể về sự tích của ngôi đền: “Để tưởng nhớ sự kiện lịch sử, để tưởng nhớ công ơn trời biển của Bác, nhân dân địa phương đã góp công sức và tiền bạc xây trên chính mảnh đất này ngôi đền này…”

Trời chiều ảm đạm, rời Đại Từ mà trong lòng thấy bâng khuâng. Không ai nói một lời. Hình như tất cả đang cố hình dung lại những gì đã xảy ra cách nay đã gần nửa đời người… Nhưng không thể buồn mãi, để đánh dấu cho ngày trở về, để sống lại đúng cái thuở ngày xưa, cả bọn quyết định tạt vào khu du lịch Hồ Núi Cốc ăn cơm chiều. Nói là “ăn cơm chiều” nhưng phải 12 giờ đêm mới kết thúc, lên xe ra về. Đúng 2 giờ sáng về tới Hà Nội và chúng tôi đã làm đúng cam kết với bố mẹ: không bao giờ đi chơi về trễ(!).

 

Sài Gòn, 27-7-2000
H.Đ.H




* - Hiện công tác tại Xí nghiệp liên hợp Ba Son, thành phố Hồ Chí Minh.


Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Trỗi duy nhất sinh nhật vào ngày 2/9? - Kiến Quốc

Start:     Sep 2, '09
Location:     TP. HCM
Hôm qua đuợc dự sinh nhật của "thằng bạn già" Đoàn Quốc Khánh. Có lẽ đây là thằng Trỗi duy nhất sinh nhật vào ngày này?! (Khánh nói với anh Ngân: "Em đ. phải "Đoàn Mạnh" vì ông bà già sinh em vào 2/9/1954". Ra quán Việt Bắc cùng Công và Hà ăn nhậu cùng anh em cơ quan Khánh.

Chiều về lại uống vang và nghe các bài của Robettino ở nhà Công. Sướng vì được sống lại cùng những bài hát sở thích ngày xưa cùng bạn Trỗi...

Sáng nay ... Thăm Cty của Trần Thành Công ở Q12. Cảm động khi thằng em ghi câu dạy của phụ huynh "Có lao động mới có tự do chân chính...". Nhà máy khang trang, gọn, đẹp!
...
(Trần Kiến Quốc, 3/9/2009)



Ra quán Việt Bắc cùng Công và Hà ăn nhậu cùng anh em cơ quan Khánh.
Chiều về lại uống vang và nghe các bài của Robettino ở nhà Công
Thăm Cty của Trần Thành Công ở Q12. Cảm động khi thằng em ghi câu dạy của phụ huynh 'Có lao động mới có tự do chân chính...'


Trích đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại Blog "Bạn Trỗi K5”: Thứ năm, 3 tháng 9, 2009)

Xem:



Free Hit Counter
Start:     Sep 2, '09
Location:     TP. HCM
Hôm qua đuợc dự sinh nhật của "thằng bạn già" Đoàn Quốc Khánh. Có lẽ đây là thằng Trỗi duy nhất sinh nhật vào ngày này?! (Khánh nói với anh Ngân: "Em đ. phải "Đoàn Mạnh" vì ông bà già sinh em vào 2/9/1954". Ra quán Việt Bắc cùng Công và Hà ăn nhậu cùng anh em cơ quan Khánh.

Chiều về lại uống vang và nghe các bài của Robettino ở nhà Công. Sướng vì được sống lại cùng những bài hát sở thích ngày xưa cùng bạn Trỗi...

Sáng nay ... Thăm Cty của Trần Thành Công ở Q12. Cảm động khi thằng em ghi câu dạy của phụ huynh "Có lao động mới có tự do chân chính...". Nhà máy khang trang, gọn, đẹp!
...
(Trần Kiến Quốc, 3/9/2009)



Ra quán Việt Bắc cùng Công và Hà ăn nhậu cùng anh em cơ quan Khánh.
Chiều về lại uống vang và nghe các bài của Robettino ở nhà Công
Thăm Cty của Trần Thành Công ở Q12. Cảm động khi thằng em ghi câu dạy của phụ huynh 'Có lao động mới có tự do chân chính...'


Trích đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại Blog "Bạn Trỗi K5”: Thứ năm, 3 tháng 9, 2009)

Xem:



Free Hit Counter

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

Giao ban tháng 9 = Giao ban TRỖI - BÉ

Start:     Sep 6, '09 08:00a
End:     Sep 6, '09 11:45a
Location:     Café "Đôi khi"="Mắt vàng": 21/3 - Lý Chính Thắng - Q.3 - Tp.HCM


hameok6 

Chủ nhật rồi, tại "Đồi khỉ" cũ, nay là "Vàng mắt"* (vì trả tiền), buổi giao ban TRỖI - BÉ đầu tiên đã thành công rực rỡ (mà từ xưa tới giờ có cái gì ko rực rỡ đâu nhỉ!).
Lính Bé biểu dương lực lượng kéo tới nửa trung đội áp đảo lính Trỗi muốn tắc thở. May mà có "ngoại viên" từ HN (KV.K7) và châu Âu (aPH) nếu ko chắc lính Trỗi bỏ trận địa đi nhậu hết rồi!
Trên blog, thấy toàn QUẾ, kỳ này mới biết tên tuổi đàng hoàng (nhưng quên hết rồi!). Trao đổi mới biết ngoài quan hệ TRỖI - BÉ, hóa ra các ACE còn có những mối quan hệ khác "ngoài luồng", nhưng chuyện này xin để mọi người tự khai báo sau chứ ko nói trong giao ban. Trong giao ban chỉ bàn chuyện đại sự thôi, vd như chuyện tối đó đi xem aDMĐ biểu diễn hay chuyện xếp bàn ngồi thế nào cho khỏi chật chỗ uống cafe ... Toàn chuyện lớn!
Tóm lại giao ban thành công!

* Ghi chú: từ mùng 4/9 trở đi, cafe Đôi Khi đổi tên thành cafe Mắt Vàng.

HCQuang


Gửi bởi hameok6 lúc 11:43 CH Thứ hai, tháng chín 07, 2009
Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi”: Thứ hai, 07 tháng chín, 2009)

Xem:
Xem thêm:



Free Web Counter
Start:     Sep 6, '09 08:00a
End:     Sep 6, '09 11:45a
Location:     Café "Đôi khi"="Mắt vàng": 21/3 - Lý Chính Thắng - Q.3 - Tp.HCM


hameok6 

Chủ nhật rồi, tại "Đồi khỉ" cũ, nay là "Vàng mắt"* (vì trả tiền), buổi giao ban TRỖI - BÉ đầu tiên đã thành công rực rỡ (mà từ xưa tới giờ có cái gì ko rực rỡ đâu nhỉ!).
Lính Bé biểu dương lực lượng kéo tới nửa trung đội áp đảo lính Trỗi muốn tắc thở. May mà có "ngoại viên" từ HN (KV.K7) và châu Âu (aPH) nếu ko chắc lính Trỗi bỏ trận địa đi nhậu hết rồi!
Trên blog, thấy toàn QUẾ, kỳ này mới biết tên tuổi đàng hoàng (nhưng quên hết rồi!). Trao đổi mới biết ngoài quan hệ TRỖI - BÉ, hóa ra các ACE còn có những mối quan hệ khác "ngoài luồng", nhưng chuyện này xin để mọi người tự khai báo sau chứ ko nói trong giao ban. Trong giao ban chỉ bàn chuyện đại sự thôi, vd như chuyện tối đó đi xem aDMĐ biểu diễn hay chuyện xếp bàn ngồi thế nào cho khỏi chật chỗ uống cafe ... Toàn chuyện lớn!
Tóm lại giao ban thành công!

* Ghi chú: từ mùng 4/9 trở đi, cafe Đôi Khi đổi tên thành cafe Mắt Vàng.

HCQuang


Gửi bởi hameok6 lúc 11:43 CH Thứ hai, tháng chín 07, 2009
Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi”: Thứ hai, 07 tháng chín, 2009)

Xem:
Xem thêm:



Free Web Counter

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

Chuyện cổ tích của HM - TTh

  
Chuyện cổ tích
của HM

TTh

Ngày khai giảng, nhớ thời đi học

Năm lớp 10 (cuối cấp), tôi học cùng HM. Khi kì thi đến gần bọn tôi hay truy hỏi nhau để ôn bài. Một lần sau những giờ phút bù đầu, HM bảo: "Thôi nghỉ đã, tao đố vui mày cái này cho nó thư giãn" và hắn tiếp luôn:

"Ngày xưa có một nàng công chúa xinh đẹp sống trong một tòa lâu đài. Cạnh đó có một hồ nước trong vắt, cá bơi cò lội tung tăng, trên bờ đầy hoa thơm cỏ lạ cho sắc màu rực rỡ, trên cây thì sóc nhảy chim ca thật là quyến rũ. Nối với hồ là một con đường thẳng chạy qua 2 quả đồi, bên đường có vài cây hạt dẻ hoa nở trắng hồng mỗi độ xuân về. Chiều chiều công chúa cùng các cung nữ thường ra hồ dạo mát, chơi đùa. Một hôm trước lúc ra về công chúa thấy mình bị mất một vật, nàng bèn sai các cung nữ đi tìm. Đố biết công chúa mất gì? (Gợi ý: lời giải có ngay trong câu đố)".


'Kiểu này chắc lại như 'Lọ tương Trạng Quỳnh' đây", tôi thầm nghĩ và bắt đầu tìm kiếm các từ "khả nghi" ... nước trong = nong trước ... (con) cò, sóc = cóc, sò ... thơm cỏ = thỏ cơm... (không được) ... cho sắc (thôi chắc đây rồi: cho sắc = chó), lại đây nữa: cây thì - cầy thi (mà cầy cũng là chó)

- Công chúa mất con chó, tôi dõng dạc trả lời.
- Không dễ thế đâu, HM cười đắc chí: "thôi để tao gợi ý tiếp, cái này mày phải suy nghĩ bằng hình ảnh mới giải được".
"Cái thằng ... không nói ngay từ đầu cho xong lại bắt mình ..." tôi rủa thầm.
- Mà suy nghĩ bằng hình ảnh là làm sao?
- Thì như kiểu truyện tranh ý, mày phải hình dung câu chuyện trên bằng hình ảnh, mà thôi để tao vẽ giúp. (Xem tại Strip Generator



)

Lại thế nữa ... thôi được, thử xem sao: con đường, quả đồi ... tôi láng máng như có nghe chuyện này (một ông bố giàu -có vàng cất trong nhà- có 3 người con trai tên là Dương, Hải, Hoàng. Ông bị ám hại. Trước khi chết ông có để lại lời tố giác: ông vẽ một quả đồi và một đường thẳng. Ông tố giác đứa con nào của mình? Lời tố giác của ông ta là hình quả đồi và một đường thẳng, tức là đồi thẳng
Đồi thẳng = đồi không cong = còng không đôi = còng không hai = hài không cong = hài thẳng = thằng Hải. Vậy thủ phạm là Hải).

nhưng đây vẽ 2 quả đồi ... hừm ... thôi đây rồi, hai đồi = đôi hài.

HM lần này vẫn chỉ cười bí hiểm: "Mày cứ suy luận lung tung làm gì, chỉ cần mở to mắt ra là thấy thôi".

Căng mắt thêm mấy lần nữa vẫn không kết quả gì tôi đành xin chịu. Đến khi HM giải đố là cái CK tôi mới nhận ra cái vật nằm sờ sờ trước mắt mình. Tôi đã nhìn mà không thấy, hay đúng hơn tôi chỉ (muốn) thấy cái tôi suy nghĩ.
Đúng là "học thầy không tầy học bạn", tôi tự rút ra cho mình bài học: phải nhìn vào thực tế vấn đề (như nó có) và nếu không đơn giản hóa nó được thì ít ra cũng đừng làm phức tạp nó thêm. Duy có cái bí quyết tư duy bằng hình ảnh thì tôi vẫn không tài nào học được, chắc vì thế mà  mãi cho đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm được chiếc CK mở cánh cửa lâu đài mơ ước của mình.

Đành biết vậy thôi!


(Dựa theo cốt truyện của HM)

Đầu tháng 9/2009
TTh









  
Chuyện cổ tích
của HM

TTh

Ngày khai giảng, nhớ thời đi học

Năm lớp 10 (cuối cấp), tôi học cùng HM. Khi kì thi đến gần bọn tôi hay truy hỏi nhau để ôn bài. Một lần sau những giờ phút bù đầu, HM bảo: "Thôi nghỉ đã, tao đố vui mày cái này cho nó thư giãn" và hắn tiếp luôn:

"Ngày xưa có một nàng công chúa xinh đẹp sống trong một tòa lâu đài. Cạnh đó có một hồ nước trong vắt, cá bơi cò lội tung tăng, trên bờ đầy hoa thơm cỏ lạ cho sắc màu rực rỡ, trên cây thì sóc nhảy chim ca thật là quyến rũ. Nối với hồ là một con đường thẳng chạy qua 2 quả đồi, bên đường có vài cây hạt dẻ hoa nở trắng hồng mỗi độ xuân về. Chiều chiều công chúa cùng các cung nữ thường ra hồ dạo mát, chơi đùa. Một hôm trước lúc ra về công chúa thấy mình bị mất một vật, nàng bèn sai các cung nữ đi tìm. Đố biết công chúa mất gì? (Gợi ý: lời giải có ngay trong câu đố)".


'Kiểu này chắc lại như 'Lọ tương Trạng Quỳnh' đây", tôi thầm nghĩ và bắt đầu tìm kiếm các từ "khả nghi" ... nước trong = nong trước ... (con) cò, sóc = cóc, sò ... thơm cỏ = thỏ cơm... (không được) ... cho sắc (thôi chắc đây rồi: cho sắc = chó), lại đây nữa: cây thì - cầy thi (mà cầy cũng là chó)

- Công chúa mất con chó, tôi dõng dạc trả lời.
- Không dễ thế đâu, HM cười đắc chí: "thôi để tao gợi ý tiếp, cái này mày phải suy nghĩ bằng hình ảnh mới giải được".
"Cái thằng ... không nói ngay từ đầu cho xong lại bắt mình ..." tôi rủa thầm.
- Mà suy nghĩ bằng hình ảnh là làm sao?
- Thì như kiểu truyện tranh ý, mày phải hình dung câu chuyện trên bằng hình ảnh, mà thôi để tao vẽ giúp. (Xem tại Strip Generator



)

Lại thế nữa ... thôi được, thử xem sao: con đường, quả đồi ... tôi láng máng như có nghe chuyện này (một ông bố giàu -có vàng cất trong nhà- có 3 người con trai tên là Dương, Hải, Hoàng. Ông bị ám hại. Trước khi chết ông có để lại lời tố giác: ông vẽ một quả đồi và một đường thẳng. Ông tố giác đứa con nào của mình? Lời tố giác của ông ta là hình quả đồi và một đường thẳng, tức là đồi thẳng
Đồi thẳng = đồi không cong = còng không đôi = còng không hai = hài không cong = hài thẳng = thằng Hải. Vậy thủ phạm là Hải).

nhưng đây vẽ 2 quả đồi ... hừm ... thôi đây rồi, hai đồi = đôi hài.

HM lần này vẫn chỉ cười bí hiểm: "Mày cứ suy luận lung tung làm gì, chỉ cần mở to mắt ra là thấy thôi".

Căng mắt thêm mấy lần nữa vẫn không kết quả gì tôi đành xin chịu. Đến khi HM giải đố là cái CK tôi mới nhận ra cái vật nằm sờ sờ trước mắt mình. Tôi đã nhìn mà không thấy, hay đúng hơn tôi chỉ (muốn) thấy cái tôi suy nghĩ.
Đúng là "học thầy không tầy học bạn", tôi tự rút ra cho mình bài học: phải nhìn vào thực tế vấn đề (như nó có) và nếu không đơn giản hóa nó được thì ít ra cũng đừng làm phức tạp nó thêm. Duy có cái bí quyết tư duy bằng hình ảnh thì tôi vẫn không tài nào học được, chắc vì thế mà  mãi cho đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm được chiếc CK mở cánh cửa lâu đài mơ ước của mình.

Đành biết vậy thôi!


(Dựa theo cốt truyện của HM)

Đầu tháng 9/2009
TTh









Đi câu cá Hồi ở Alaska - Minh Phượng k6



Minh Phượng k6

Bạn nào mà thích câu cá thì chắc là sẽ mơ ước đi câu cá ở chỗ tôi vừa đến. Thế này nhé: Khoảng tháng 7,8 hàng năm là mùa cá Hồi từ biển quay trở lại sông, trở về đúng chính xác nơi nó sinh ra để đẻ và rồi chết ngay sau đó. Thế là dân chúng mê câu cá từ khắp mọi nơi trên thế giới đổ về các cửa sông ở Alaska để câu cá Hồi. Cá Hồi có 5 loại, đứng đầu là cá Hồi Vua (King Salmon) và cuối bảng là cá Hồi Chó (Dog Salmon) - tức là không ngon, chỉ để dành cho chó ăn. Buồn cười con cá Hồi tôi câu được đầu tiên lại là cho chó, thế mà tôi không biết mà reo to sung sướng, làm cho các thợ câu cá gần đó cười lăn cười bò.

Do đi câu cá Hồi chỉ cần có 1 cái cần câu có tay quay (để quăng dây đi xa rồi quay để thu dây về) không cần mồi. Dây và lưỡi câu phải chắc đủ để câu cá từ 3-5kg. Cá nhiều đến nỗi mà mỗi lần tôi quăng dây ra thì lần nào cũng móc được cá, nhưng không phải lúc nào cũng kéo lên được, vì lưỡi câu sẽ móc vào hoặc mồm, vây, đuôi, lưng... cá, nếu móc không chắc thì cá quẫy ra đi mất. Điều tôi ớn nhất khi đi câu là gỡ cá ra khỏi lưỡi câu, vì cá to và giẫy rất mạnh nên rất khó gỡ ra và nhiều khi bị xước chảy máu tay. Sau khi tôi câu được khoảng 13-15 con thì chán vì mỏi cả vai phải do kéo cá lên và lạnh nữa...



Thỉnh thoảng đang câu dân chúng lại chạy nháo nhác về xe ôtô vì bọn gấu cũng mò ra ăn cá . Vì có quá nhiều cá nên bọn chúng rất khảnh, không thèm ăn thịt mà chỉ dùng chân ấn dần từ đuôi cá về phía đầu để trứng phòi ra, liếm hết rồi vứt đi và lại bắt con cá khác.
Tôi gặp 2 con gấu: 1 con gấu đen và 1 gấu nâu. Ở các chỗ câu cá đều có biển báo "Cẩn thận có gấu" để thợ câu cảnh giác đề phòng.
Kèm theo chuyện kể tôi gửi ảnh minh họa, gọi là "nói có sách, mách có chứng".



Đăng lại bài viết của Minh Phượng k6 (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi”: Thứ ba, 01 tháng chín, 2009)


Minh Phượng k6

Bạn nào mà thích câu cá thì chắc là sẽ mơ ước đi câu cá ở chỗ tôi vừa đến. Thế này nhé: Khoảng tháng 7,8 hàng năm là mùa cá Hồi từ biển quay trở lại sông, trở về đúng chính xác nơi nó sinh ra để đẻ và rồi chết ngay sau đó. Thế là dân chúng mê câu cá từ khắp mọi nơi trên thế giới đổ về các cửa sông ở Alaska để câu cá Hồi. Cá Hồi có 5 loại, đứng đầu là cá Hồi Vua (King Salmon) và cuối bảng là cá Hồi Chó (Dog Salmon) - tức là không ngon, chỉ để dành cho chó ăn. Buồn cười con cá Hồi tôi câu được đầu tiên lại là cho chó, thế mà tôi không biết mà reo to sung sướng, làm cho các thợ câu cá gần đó cười lăn cười bò.

Do đi câu cá Hồi chỉ cần có 1 cái cần câu có tay quay (để quăng dây đi xa rồi quay để thu dây về) không cần mồi. Dây và lưỡi câu phải chắc đủ để câu cá từ 3-5kg. Cá nhiều đến nỗi mà mỗi lần tôi quăng dây ra thì lần nào cũng móc được cá, nhưng không phải lúc nào cũng kéo lên được, vì lưỡi câu sẽ móc vào hoặc mồm, vây, đuôi, lưng... cá, nếu móc không chắc thì cá quẫy ra đi mất. Điều tôi ớn nhất khi đi câu là gỡ cá ra khỏi lưỡi câu, vì cá to và giẫy rất mạnh nên rất khó gỡ ra và nhiều khi bị xước chảy máu tay. Sau khi tôi câu được khoảng 13-15 con thì chán vì mỏi cả vai phải do kéo cá lên và lạnh nữa...



Thỉnh thoảng đang câu dân chúng lại chạy nháo nhác về xe ôtô vì bọn gấu cũng mò ra ăn cá . Vì có quá nhiều cá nên bọn chúng rất khảnh, không thèm ăn thịt mà chỉ dùng chân ấn dần từ đuôi cá về phía đầu để trứng phòi ra, liếm hết rồi vứt đi và lại bắt con cá khác.
Tôi gặp 2 con gấu: 1 con gấu đen và 1 gấu nâu. Ở các chỗ câu cá đều có biển báo "Cẩn thận có gấu" để thợ câu cảnh giác đề phòng.
Kèm theo chuyện kể tôi gửi ảnh minh họa, gọi là "nói có sách, mách có chứng".



Đăng lại bài viết của Minh Phượng k6 (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi”: Thứ ba, 01 tháng chín, 2009)

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Tin trong ngày - VinhNQ

Start:     Sep 1, '09
Location:     BỆNH VIỆN LAO VÀ BỆNH PHỔI LẠNG SƠN, khoa cấp cứu, phòng 2



Sau khi bài " HÃY CỨU GIÚP CON MỘT ĐỒNG ĐỘI" của K6LS (Nguyễn Chí Kiên K6) được đăng trên ÚT TRỖI, hưởng ứng bài trên; các thành viên của blog trường HSMN Nguyễn Văn Bé và thành viên của ÚT TRỖI và BẠN TRỖI đã tham gia đợt quyên góp ủng hộ cháu TÔ VĂN DƯƠNG. Hôm nay đại diện cho các bạn đã tham gia đóng góp của ÚT TRỖI và BẠN TRỖI, gồm KViệt K7, Nguyễn Hữu Thành K4, Nguyễn Văn Tuấn K4, Nguyễn Chí Kiên K6 và tôi, đã đến bệnh viện lao và các bệnh về phổi của Lạng sơn, trao cho cháu Tô Văn Dương số tiền được quyên góp là: 7.400.000đ để góp phần cùng bệnh viện cứu chữa bệnh cho cháu. Số tiền trên giao để bệnh viện quản lý giúp, dùng chi cho thuốc men và bồi dưỡng sức khỏe cho cháu. Số tiền đã quyên góp được tham khảo tại đây. Số tiền các bạn trường HSMN Nguyễn Văn Bé quyên góp (4.800.000đ) đã được K6LS thay mặt trao cho cháu Dương hôm 28/8/2009

Buổi trưa khi xong việc, mọi người có dịp cùng ăn cơm và trò chuyện với K6LS. Thày Thịnh ở LS tuy đã dùng cơm ở nhà, nhưng biết có học trò Trỗi ở HN lên, thày cũng ra chơi và nói chuyện. Phan Tú Tùng K8 đang có việc ở LS, biết tin cũng tới.



 



Xem bài viết:


Start:     Sep 1, '09
Location:     BỆNH VIỆN LAO VÀ BỆNH PHỔI LẠNG SƠN, khoa cấp cứu, phòng 2



Sau khi bài " HÃY CỨU GIÚP CON MỘT ĐỒNG ĐỘI" của K6LS (Nguyễn Chí Kiên K6) được đăng trên ÚT TRỖI, hưởng ứng bài trên; các thành viên của blog trường HSMN Nguyễn Văn Bé và thành viên của ÚT TRỖI và BẠN TRỖI đã tham gia đợt quyên góp ủng hộ cháu TÔ VĂN DƯƠNG. Hôm nay đại diện cho các bạn đã tham gia đóng góp của ÚT TRỖI và BẠN TRỖI, gồm KViệt K7, Nguyễn Hữu Thành K4, Nguyễn Văn Tuấn K4, Nguyễn Chí Kiên K6 và tôi, đã đến bệnh viện lao và các bệnh về phổi của Lạng sơn, trao cho cháu Tô Văn Dương số tiền được quyên góp là: 7.400.000đ để góp phần cùng bệnh viện cứu chữa bệnh cho cháu. Số tiền trên giao để bệnh viện quản lý giúp, dùng chi cho thuốc men và bồi dưỡng sức khỏe cho cháu. Số tiền đã quyên góp được tham khảo tại đây. Số tiền các bạn trường HSMN Nguyễn Văn Bé quyên góp (4.800.000đ) đã được K6LS thay mặt trao cho cháu Dương hôm 28/8/2009

Buổi trưa khi xong việc, mọi người có dịp cùng ăn cơm và trò chuyện với K6LS. Thày Thịnh ở LS tuy đã dùng cơm ở nhà, nhưng biết có học trò Trỗi ở HN lên, thày cũng ra chơi và nói chuyện. Phan Tú Tùng K8 đang có việc ở LS, biết tin cũng tới.



 



Xem bài viết:


Kỷ niệm 2/9

Start:     Sep 2, '09
Location:     Blog


Từ 2/9/1945, Việt Nam có ngày Độc lập. Ảnh dongautaivietnam


- … Cả nửa thế kỷ đã trôi qua, có cảm giác cái không khí Tết Độc lập của ngày xưa không còn. Nhưng dù thế nào với chúng tôi kỷ niệm về những ngày ấy sẽ sống mãi vì để có được Tết Độc lập đã phải hy sinh bao xương máu của ông cha, anh em, đồng đội, bạn bè. Chúng ta đừng bao giờ quên!

(Trần Kiến Quốc, 31/8/2009) Xem tiếp...






Xem:

Start:     Sep 2, '09
Location:     Blog


Từ 2/9/1945, Việt Nam có ngày Độc lập. Ảnh dongautaivietnam


- … Cả nửa thế kỷ đã trôi qua, có cảm giác cái không khí Tết Độc lập của ngày xưa không còn. Nhưng dù thế nào với chúng tôi kỷ niệm về những ngày ấy sẽ sống mãi vì để có được Tết Độc lập đã phải hy sinh bao xương máu của ông cha, anh em, đồng đội, bạn bè. Chúng ta đừng bao giờ quên!

(Trần Kiến Quốc, 31/8/2009) Xem tiếp...






Xem: